12.
Dù không muốn nhưng vào ngày nghỉ, tôi vẫn bị Viên Khởi lôi dậy đúng giờ, nhét vào xe, rồi lái về nhà tôi.
Về đến nhà, ba tôi mặt mày ủ rũ, còn mẹ tôi thì đặc biệt vui vẻ chào đón Viên Khởi.
Tôi thấy mẹ tôi kéo Viên Khởi ra một bên thì thầm: "Chú con vì nghĩ cái áo bông nhỏ của mình sắp bị người khác mặc mất nên mới không vui đó."
Viên Khởi tỏ vẻ thông cảm.
Sau đó, Viên Khởi cùng ba tôi chơi cờ tướng, hai người chơi rất hăng, mẹ tôi gọi ăn cơm mà ba tôi còn không muốn, bị mẹ giận dữ véo tai lôi ra bàn ăn.
Ba tôi rủ Viên Khởi uống rượu, kết quả là ông say trước, nói với tôi bằng cái giọng líu lo: "Con gái, con mắt nhìn người của con y như mẹ con vậy, giỏi! Chàng trai, chơi cờ giỏi, uống rượu giỏi, đối xử với con cũng tốt! Giao con cho thằng bé, ba yên tâm!" Nói xong ông oà khóc: "Ba chỉ có một đứa con gái này thôi, còn chưa ở bên ba mẹ được bao lâu, đã sắp bị người khác dụ dỗ đi rồi."
Mẹ tôi với vẻ mặt ghét bỏ lôi ba tôi đi.
Viên Khởi theo tôi vào phòng ngủ của tôi.
Tôi mở máy tính, cho anh ấy xem những bức ảnh cũ của chúng tôi. Lướt qua lướt lại, tôi thấy ảnh chụp màn hình tin nhắn cuối cùng anh ấy gửi cho tôi hồi cấp ba.
Tôi chỉ cho anh ấy xem: "Anh xem, bằng chứng rành rành rồi nhé."
Anh ấy nhìn kỹ: "Đồ ngốc, tay anh nắm là tay em mà."
Nói xong, anh ấy nắm lấy tay tôi, mười ngón đan c.h.ặ.t vào nhau: "Đó là lúc em ngủ gật chờ anh ở sân bóng rổ, anh lén nắm tay em chụp đó."
"Từ lúc đó, trong lòng anh không thể chứa thêm một người nào nữa."
"Vậy thì, xin hỏi, Tần Lạc Dương, có bằng lòng gả cho Viên Khởi không? Cùng anh đi hết đoạn đường đời này, nắm tay đến bạc đầu."
Tôi nhìn đôi mắt trong sáng của anh ấy như mười năm trước, và cũng giống như mười năm trước, tôi khẽ đáp: "Em đồng ý."
13.
Diêu Oánh Oánh
Vào năm cấp ba, tôi đã thích một chàng trai.
Một chàng trai giống như hoa hướng dương, rực rỡ, tràn đầy sức sống, mang theo ánh nắng và ấm áp.
Trong mắt anh ấy chỉ có bóng rổ.
Tôi thường tự tưởng tượng mình thành Akagi Haruko, người con gái thầm yêu Rukawa Kaede.
Trong mắt anh ấy chỉ có bóng rổ, vậy thì trong mắt tôi chỉ có anh ấy là đủ rồi.
Thế nhưng, đến học kỳ hai năm lớp 10, bên cạnh anh ấy bắt đầu xuất hiện một cô gái.
Cô gái đó trong lớp như một người vô hình, dù rất đáng yêu, như một chú thỏ nhỏ, nhưng không hiểu sao, cô ấy luôn xa cách với mọi người.
Từ lúc họ ngồi cùng bàn, đến lúc họ đi cùng nhau, rồi tin đồn trong lớp lan ra rằng họ đang yêu nhau.
Tôi ghen tỵ đến phát điên.
Rõ ràng tôi xinh hơn cô ấy, thông minh hơn cô ấy, hoạt bát cởi mở và có mối quan hệ tốt hơn cô ấy, tại sao trong mắt anh ấy lại không có tôi, tại sao cô ấy lại có thể ở bên cạnh anh ấy.
Tôi mang theo ác ý tiếp cận cô ấy.
Cô ấy rất kỳ lạ.
Rất dễ dàng chấp nhận những điều tốt đẹp tôi dành cho cô ấy, chưa bao giờ từ chối yêu cầu của tôi, hỏi gì cô ấy cũng không giấu diếm, còn hết lòng đối xử với tôi, tin tưởng tôi vô điều kiện.
Chỉ là, tôi vẫn cảm thấy mình không thể chạm tới trái tim cô ấy.
Đối với cô ấy, tôi hẳn là người bạn thân nhất, nhưng tôi cảm thấy mình vẫn còn cách cô ấy rất xa.
Nhưng không sao cả, mục đích của tôi cũng đã đạt được, đi cùng cô ấy, tôi có thể đường đường chính chính tìm anh ấy nói chuyện, đưa nước và khăn cho anh ấy.
Anh ấy lịch sự nhận lấy, nhưng không dùng, chỉ tìm cô ấy, chỉ uống nước do cô ấy đưa.
Một lần tôi đến sân bóng rổ tìm cô ấy, nhìn thấy trên sân bóng rổ trống vắng, cô ấy ngồi bên cạnh sân, ôm áo khoác của anh ấy mà ngủ gật.
Và anh ấy, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô ấy, mười ngón đan c.h.ặ.t, chụp một bức ảnh.
Lúc ấy, chàng trai giống như hoa hướng dương kia nở một nụ cười đẹp đến ch.ói mắt, rực rỡ như mùa hè bung nở trong ánh nắng.
Tôi từng hỏi cô ấy, có phải tin đồn là thật không.
Cô ấy lắc đầu nói không biết tin đồn từ đâu ra, cô ấy muốn tìm anh ấy nói rõ, không muốn gây phiền phức cho anh ấy.
Rồi, ngày hôm sau, cô ấy nói với tôi rằng, hai người họ thật sự đã ở bên nhau.
Đồ l.ừ.a đ.ả.o.
Sau khi họ ở bên nhau, tôi vẫn làm bạn thân của cô ấy, với những suy nghĩ thầm kín, không ai biết đến.
Tôi đã nghe được những lời tình cảm anh ấy nói với cô ấy.
Chàng trai mà tôi thích, hóa ra có thể nói ra những lời tình cảm động lòng người đến vậy, nếu những lời này, là nói với tôi thì tốt biết mấy.
Cho đến một tháng trước kỳ thi đại học, tôi thấy hai người họ cãi nhau, cãi rất gay gắt.
Cô ấy về nhà thì đổ bệnh.
Anh ấy cũng bị thương phải nhập viện, mắt bị ảnh hưởng, tạm thời không nhìn thấy.
Mọi người trong nhóm lớp bàn nhau đi thăm anh ấy.
Với sự hiểu biết của tôi về cô ấy, cô ấy chưa bao giờ để ý đến tin nhắn trong nhóm lớp, và chắc chắn đã bật chế độ không làm phiền, vì vậy tôi cũng cố tình không nói cho cô ấy biết.
Tôi cùng vài người bạn trong lớp đi thăm anh ấy, lúc ra về, anh ấy gọi tôi lại.
Anh ấy đưa điện thoại cho tôi, nhờ tôi giúp gửi tin nhắn cho cô ấy, nhờ tôi giải thích tại sao anh ấy không thể liên lạc được với cô ấy.
Nói với cô ấy, chúng ta đừng chia tay có được không.
Nhưng rồi con quỷ nhỏ trong lòng tôi trỗi dậy, ma xui quỷ khiến thế nào, tôi tìm thấy bức ảnh anh ấy và cô ấy mười ngón đan c.h.ặ.t vào nhau, rồi gửi cho cô ấy.
Sau đó, tôi soạn một tin nhắn: "Anh và Diêu Oánh Oánh ở bên nhau rồi, xóa hết thông tin liên lạc của nhau đi nhé."
Một lúc sau, tôi thử gửi tin nhắn lại, quả nhiên đã hiển thị đối phương không phải bạn bè.
Tôi xóa bức ảnh đó và tin nhắn đó, chỉnh sửa lại theo lời anh ấy nói, rồi gửi đi.
Tôi nói với anh ấy, cô ấy đã xóa bạn bè với anh ấy rồi.
Rồi dùng điện thoại của mình chặn số của anh ấy, gọi đến, để anh ấy nghe thấy thuê bao không liên lạc được.
Giả vờ vô tình xóa nhật ký cuộc gọi trong điện thoại của anh ấy.
Tuổi trẻ của tôi, chỉ một lòng một dạ muốn giữ lấy hướng dương của mình, chưa từng nghĩ đến hậu quả sau đó.
Sau kỳ thi đại học, cô ấy đi rồi, không ai liên lạc được với cô ấy, cô ấy cứ thế biến mất như chưa từng tồn tại.
Anh ấy vì vấn đề về mắt nên đã bảo lưu không tham gia kỳ thi đại học.
Tôi cố tình làm thiếu vài câu hỏi lớn trong kỳ thi đại học, không đỗ được trường lý tưởng, rồi nài nỉ ba mẹ cho tôi ôn thi lại, chỉ để ở bên anh ấy.
Nhưng bông hướng dương của tôi, lại lớn lên trong bóng tối.
Anh ấy không còn cười nữa, thái độ hòa nhã nhưng xa cách, giống hệt cô ấy ngày trước.
Tôi không cam lòng, tôi và anh ấy cùng đỗ vào một trường đại học, với tư cách là bạn học cấp ba ở bên cạnh anh ấy trong suốt thời gian đại học.
Giữa chừng có vô số lần, tôi nhìn thấy vẻ mặt buồn bã của anh ấy, muốn nói cho anh ấy biết những gì tôi đã làm.
Nhưng tôi lại sợ nói ra, anh ấy sẽ hận tôi, cuối cùng tôi cũng không thể nói cho anh ấy biết.
Suốt năm năm, tôi ở bên cạnh anh ấy, vẫn không thể thay thế vị trí của cô ấy, đến cuối cùng vẫn chỉ là bạn thân của cô ấy, bạn học cấp ba của anh ấy.
Tôi đã hết hy vọng, trở về quê, tìm được một người yêu tôi, kết hôn, và sinh con.
Trên đường đón con tan học, từ xa tôi nhìn thấy anh ấy và cô ấy.
Cô ấy đang nhõng nhẽo, còn anh ấy thì dịu dàng cười.
Ở bên cô ấy, anh ấy lại là chính mình của những năm tháng thanh xuân, một chàng trai mang trong tim ánh nắng.
Mười mấy năm mỏi cổ ngóng trông, chàng trai hướng dương cuối cùng cũng tìm được mặt trời của mình.
(Hoàn)