14

Chỉ thấy một quả cầu thịt linh hoạt len qua giữa hai vị huynh trưởng.

Vừa lên giường sưởi, nàng đã nhào tới khiến ta ngã ngửa.

“A tỷ, tỷ là đồ l.ừ.a đ.ả.o!”

“Đã nói sau khi tỷ lấy chồng sẽ đón muội đến Biện Kinh mà!”

“Tỷ lấy chồng ở đâu rồi? Sao hơn hai năm mới chịu đến?”

Quả cầu thịt này chính là cô bé do một tay ta nuôi lớn.

Nếu nói ta nhớ ai nhất, đương nhiên chính là nàng.

Không ngờ bây giờ nàng sắp làm mẹ rồi mà vẫn còn bộ dạng này.

Bảo ta phải nói thế nào đây?

Vốn ta còn định ôm nàng khóc một trận.

Nhưng vừa nhìn bộ dạng nhỏ nhắn ấy, vậy mà một giọt nước mắt ta cũng chẳng rơi nổi.

Rốt cuộc đã nuôi kiểu gì vậy?

Sắc mặt của một t.h.a.i p.h.ụ sao lại hồng hào đến thế?

Ngoài cái bụng ra, Bảo Châu gần như chẳng thay đổi.

Bây giờ đã lấy chồng, nàng vẫn để một b.í.m tóc dài mà ngày thường ta thường chải cho nàng, giống hệt b.í.m tóc của ta.

Nàng khóc lên cứ hừ hừ sụt sịt như đang làm nũng, đáng yêu muốn c.h.ế.t.

“Đều là lỗi của A tỷ.”

“Không nên trở về muộn như vậy.”

“Nếu lần sau rời đi, A tỷ nhất định sẽ đưa muội theo…”

Người nam nhân tuấn tú mặc đồ đen đang đứng dưới giường sưởi càng lúc càng sa sầm mặt.

Ta biết hắn là ai, đương nhiên không dám nói tiếp.

Dẫn Vương phi bỏ trốn gì đó thì thôi.

Cái đầu của ta tuy chẳng đáng bao nhiêu tiền, nhưng vẫn còn quan trọng.

“Nếu A tỷ còn lừa muội, vậy thì A tỷ là ch.ó con!”

Ngươi A tỷ đây là heo, không phải ch.ó nhé!

Chỉ là ai nói chứng si của nàng đã khỏi rồi?

Đã hai mươi tuổi đầu mà sao cứ mở miệng là nói những lời muốn lấy mạng người khác thế này?

Viên bánh nhỏ ta nuôi lớn từ bao giờ lại chẳng hiểu chuyện như vậy?

Khó khăn lắm ta mới dỗ được Bảo Châu.

Gặp Vương gia đương nhiên phải hành lễ.

Nhưng Bảo Châu ôm c.h.ặ.t lấy một cánh tay ta, đôi mắt như hai chiếc đèn l.ồ.ng nhìn chằm chằm vào ta.

Bảo ta xuống giường kiểu gì đây?

“Người một nhà không cần nhiều lễ nghi như vậy.”

“Trưởng tỷ cứ ngồi đi.”

Vương gia lên tiếng giải vây cho ta.

Trưởng tỷ?

Ta nào dám nhận?

Hắn bằng tuổi Nhị huynh ta đấy.

“Kim Hoa, mang một chiếc ghế vuông cho hắn, bảo hắn ngồi cùng các huynh trưởng.”

Xem ra ở Ôn gia chúng ta, đường đường là Vương gia cũng chẳng có quyền được lên giường sưởi!

Ta nhìn những người khác, mọi người cũng chẳng hành lễ.

Vương gia còn cực kỳ khách khí, lần lượt gọi từng người một.

Ta xoa xoa Bảo Châu nhà mình.

Ngự phu có đạo, làm tốt lắm.

Cả nhà ngồi với nhau nói chuyện phiếm.

Thế nhưng hắn lại khoan t.h.a.i đến muộn.

Vương gia gọi hắn.

Hắn đến cả một ánh mắt cũng chẳng buồn đáp lại, bộ dạng khiến người ta chỉ muốn đá cho một cái.

Hắn ngồi rất tự nhiên.

Vừa đặt m.ô.n.g đã ngồi xuống mép giường sưởi.

“Đại huynh, huynh còn không xuống à?”

“A cha đã nói rồi, giường sưởi của cha mẹ chỉ có muội và A tỷ được lên.”

“Huynh xuống ngồi cùng bọn họ đi.”

Bảo Châu ngẩng cằm, nói năng đầy lý lẽ.

Ta nghiến răng cố nhịn cười.

Vừa rồi ngươi mới khiến phu quân người ta mất mặt.

Xem kìa.

Người ta chẳng cần bao lâu đã đòi lại được cả vốn lẫn lời rồi.

23 - Giấc Mộng Như Thuở Ban Đầu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia