Ôn Túc không về ăn cơm, sai người về báo tối nay có tiệc rượu.

Thế là trong nhà ăn cơm từ sớm.

A cha A nương ngủ sớm.

Ta cho tỳ nữ hầu hạ mình lui về nghỉ từ sớm.

Thật ra ta vốn chẳng cần ai hầu hạ.

Nhưng A nương không đồng ý, cứ nhất quyết phân cho ta hai tiểu nha đầu mười ba tuổi.

Mỗi ngày chải đầu, bưng trà rót nước cho ta.

Bên ngoài phòng, gió Bắc cuốn tuyết bay, phát ra những tiếng ù ù rền rĩ, nghe có chút đáng sợ.

Trong phòng địa long đốt rất ấm.

Ta xõa tóc, chỉ mặc áo trong, ngồi xếp bằng trên giường sưởi đọc một quyển tạp thư mới được A cha cho.

Trong sách có những chuyện quái dị kỳ lạ, truyền thuyết dân gian, thú vị vô cùng.

Bất tri bất giác, đêm đã rất khuya.

Tiếng gõ cửa vang lên.

Ta khoác áo ngoài đi mở cửa.

Ngoài cửa vậy mà là tiểu tư hầu hạ Ôn Túc.

Cậu ta tên Tùng Mặc.

“Lang quân hôm nay uống hơi nhiều rượu.”

“Về đến nhà muốn tắm rửa.”

“Ngày thường ngài ấy cũng không cần người hầu hạ.”

“Nhưng lần này đã vào phòng tắm hơn nửa canh giờ rồi.”

“Tiểu nhân gọi mấy lần cũng không nghe thấy tiếng đáp.”

“Khó khăn lắm ngài ấy mới lên tiếng, nói đầu choáng, không ra được, bảo tiểu nhân tìm cô đến giúp.”

Đây là chuyện gì vậy?

Hắn không cho người khác vào, lại bảo ta đến giúp.

Ta là một đại cô nương chưa xuất giá đấy nhé!

Người khác sẽ nhìn ta thế nào?

Nhìn ánh mắt của Tùng Mặc mà xem.

Ta có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng chẳng rửa sạch được tiếng oan này.

“Ngươi không hỏi Nhị huynh và Tam huynh xem có được không à?”

“Lang quân chỉ cần cô đi.”

Ta nhớ đến những vết thương chằng chịt trên người hắn.

Thôi vậy!

Dù sao cũng đâu phải chưa từng nhìn thấy.

Danh tiếng của ta từ lâu cũng chẳng còn gì để mất.

Sau chuyến vào cung lần trước, còn ai dám cưới ta nữa?

Gặp ta người ta còn chẳng tránh đường mà đi ấy chứ.

Ta mặc một chiếc váy bông, khoác áo choàng, theo Tùng Mặc đến viện của hắn.

Đây là lần đầu tiên ta đến đây.

So với những nơi khác cũng chẳng có gì khác biệt.

Mùa đông tiêu điều.

Tuyết đã ngập đến mắt cá chân.

Ta gõ cửa phòng tắm, gọi tên hắn.

Một lúc lâu sau hắn mới bảo ta vào.

Nhưng nghe giọng nói ấy, khàn đến mức không ra tiếng.

Sao lại có gì đó không đúng thế nhỉ?

Ta đẩy cửa bước vào.

Trong phòng tắm xây một hồ nước rộng tám thước, dài mười thước.

Bên cạnh đặt một chiếc giường nhỏ.

Khăn vải và bồ kết đặt trên giường.

Hắn dựa vào thành hồ.

Tóc vẫn còn b.úi.

Quần áo vứt lộn xộn bên cạnh hồ.

Nước trong hồ chẳng còn chút hơi nóng nào.

Nhưng hắn vẫn nhắm mắt.

Gương mặt đỏ bừng.

Đôi môi mỏng hé mở, hơi thở hơi gấp.

“Đây là thế nào vậy?”

Ta đi đến nhìn hắn.

Trong phòng tuy có địa long, nhưng nước lại lạnh như băng.

Hắn để trần thân trên, nhưng quần vẫn còn mặc trên người.

“Bảo Ngân…”

Hắn mở mắt.

Khóe mắt đỏ hoe, trong mắt dâng lên một tầng hơi nước.

30 - Giấc Mộng Như Thuở Ban Đầu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia