1
12 giờ đêm.
Tôi như một con rối, nằm thẳng đơ trên sofa, mắt nhắm c.h.ặ.t.
Anh trai tôi đang "đàm phán" lần cuối với người đàn ông kia.
"Hết giờ rồi." Giọng người đàn ông lạnh nhạt, quý chữ như vàng.
"Anh gia hạn, gia hạn cũng không được à?"
Tôi nghe mà tim đập chân run. Anh trai tôi rốt cuộc đang làm cái quái gì vậy?! Còn trả tiền nữa?!
Bố mẹ đều là người đứng đắn, tôi và anh trai đều có tương lai tươi sáng, tôi không thể trơ mắt nhìn anh ấy phạm sai lầm lớn.
Tôi mở mắt, uể oải ngồi dậy từ sofa, để lộ mái đầu bù xù:
"Vưu Xuyên Trạch, anh dám giao dịch tiền bạc, em báo cảnh sát bắt anh."
Chắc họ không ngờ tôi lại nằm ở đây.
Ánh trăng lúc nửa đêm phản chiếu qua bể cá, hắt lên mặt tôi, lập lòe ẩn hiện.
Người đàn ông cao lãnh sặc một cái, đưa cổ tay lau nhẹ vệt nước bên mép. Anh ta sải bước, xoay người dùng anh tôi để che thân mình.
Anh tôi hét lên như một con chuột chù bị dọa, vớ lấy cái áo khoác trùm lên đầu tôi như trùm bao tải.
"Này, em sẽ mách bố mẹ đấy!"
"Suỵt! Suỵt! Suỵt! Đừng, anh mày còn muốn có chút sĩ diện, đừng có la bậy."
Anh tôi vốn đã cao, nhưng tôi không ngờ "chị dâu" còn cao hơn, vượt qua anh tôi hẳn nửa cái đầu.
Khi tôi giãy ra khỏi áo khoác, người đàn ông đã mặc áo choàng tắm, che kín da thịt trước n.g.ự.c.
Anh ta tùy ý dựa vào lưng sofa, đôi đồng t.ử sẫm màu chậm rãi lướt qua người tôi, hỏi anh tôi: "Em gái cậu?"
Anh tôi như gặp phải đại địch, giang cánh như gà mẹ che tôi phía sau: "Cậu không được nhìn em ấy!"
Ồ, chua ghê, sợ người đàn ông của mình thay lòng đổi dạ đây mà.
Trong lòng tôi vẫn canh cánh chuyện tống anh trai vào "ăn cơm tù", tôi truy hỏi tới cùng: "Anh đưa tiền cho cậu ta làm gì?"
Anh tôi ấp úng nói: "Ài... Anh có kỳ thi chưa qua... Thuê cậu ấy giúp anh ôn tập."
Anh tôi, là một bác sĩ ở bệnh viện bận rộn nhất thành phố, thường xuyên có đủ loại kỳ thi kỳ quái.
Nhưng tôi không hiểu, tại sao anh ấy lại gọi một người đàn ông đến nhà vào lúc nửa đêm, cởi trần ôn bài cùng mình...
Chắc đây là tình yêu chăng.
Người đàn ông không nói tiếng nào, lẳng lặng uống nước ngọt, một lon nước nhanh ch.óng cạn đáy.
"Tôi về đây."
Lon nước bị ném vào thùng rác, va vào nhau xiêu vẹo. Người đàn ông hờ hững buông một câu, quay người đi ra ngoài.
"Thịnh Yến Thư! Quay lại đây cho tôi!"
Anh tôi nhảy dựng lên, bá cổ anh ta, lôi vào phòng.
"Chị dâu" tôi híp mắt, mặt không cảm xúc bị Vưu Xuyên Trạch kéo đi.
Thấy cảnh tượng ấm áp nhường này, tôi xúc động đến rơi lệ, và chuẩn bị sẵn tinh thần che giấu cho anh trai lâu dài.
*Rầm!*
Cửa đóng lại, tôi thầm nói:
"Anh ơi, anh yên tâm! Em sẽ giữ bí mật cho anh!"
2
Sau khi tốt nghiệp, công ty thực tập của tôi bắt đầu vòng phỏng vấn đầu tiên.
Nhà anh trai tôi rất gần công ty, tôi dậy từ sớm, trang điểm qua loa, chưa đến 7 giờ đã đụng phải Thịnh Yến Thư chuẩn bị ra ngoài ở huyền quan.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, vai rộng, đang thong thả thay giày.
Tối qua trời tối, nhìn không rõ, hôm nay tôi mới có cái nhìn sâu sắc về vị "chị dâu" này.
Người rất cao, ngoại hình xuất sắc, đeo một cặp kính gọng vàng, lúc cúi đầu nhìn người khác có chút cảm giác áp bức.
Nhớ tới cảnh tượng nóng bỏng tối qua, tôi bỗng đỏ mặt, thật là thất lễ quá, tối qua mình lại có suy nghĩ với anh ấy...
Não giật, tôi buột miệng gọi: "Chào chị dâu."
Anh hờ hững liếc tôi một cái, "Ừ" một tiếng.
Tôi nhìn đông nhìn tây, hỏi: "Anh trai em đâu?"
"Chưa dậy."
Nhìn dáng vẻ sảng khoái của Thịnh Yến Thư, tôi bỗng ngộ ra, ném cho anh một ánh mắt "đúng là anh mà".
Anh cầm chìa khóa trên tủ, hỏi tôi: "Đi đâu? Tôi tiễn em."
Đây là sự quan tâm của chị dâu sao?
"Tòa nhà Thành Ích ạ, cảm ơn chị dâu!"
Tôi lon ton đi theo, đôi cao gót da nhỏ màu hồng giẫm trên sàn, kêu *cộp cộp*.
Thịnh Yến Thư cau mày, liếc nhìn đôi cao gót mười phân thắt nơ bướm, không nói gì.
Xe đỗ dưới lầu, Thịnh Yến Thư kéo cửa xe, ngồi vào ghế lái.
Tôi do dự giữa ghế phụ và hàng ghế sau, cửa sổ xe hạ xuống, để lộ khuôn mặt bình thản của Thịnh Yến Thư: "Lên ghế trước đi."
"Vâng ạ, chị dâu!"
Anh trai tôi luôn nói, ghế phụ của anh ấy phải để dành cho vợ tương lai. Giờ tôi ngồi ghế phụ của anh ấy, liệu anh có giận không nhỉ?
Tôi vừa suy nghĩ miên man, vừa báo địa chỉ, nhìn Thịnh Yến Thư im lặng khởi động xe.
"Mới tốt nghiệp?"
Một lúc sau, tôi mới nhận ra chị dâu đang hỏi mình.
Tôi gật đầu lia lịa, lén liếc Thịnh Yến Thư một cái.
Phải nói, mắt nhìn của anh trai tôi từ nhỏ đã tốt, mấy cô bạn gái cũ đều xinh đẹp như hoa, không phải hoa khôi trường thì cũng là hoa khôi lớp, tóm lại, nhất định phải dính một chữ
"Hoa".
Mà vị trước mắt này, có thể nói là đỉnh cao, là đóa hoa trên núi cao.
Vậy mà lại bị lão làng tình trường như anh tôi ngắt xuống.
Không khí trong xe rất ngượng ngùng.
Tôi thấy trong hộc để đồ ở cửa xe có cái kính râm tôi tặng anh Vưu Xuyên Trạch dịp sinh nhật, quả nhiên là tình yêu đích thực.
Tôi hắng giọng, hỏi: "Chị dâu làm ở đâu thế ạ?"