4

Ngụy Ngạn Chi đùng đùng bỏ đi.

Hắn nổi cơn thịnh nộ, mấy ngày liền không trở về.

Buổi tối, nha hoàn vẫn như thường lệ bưng t.h.u.ố.c đến cho ta, vẻ mặt ngập ngừng.

Đợi ta uống t.h.u.ố.c xong, cuối cùng nàng cũng mở lời: "Phu nhân, tuy chủ t.ử không về, nhưng ngày nào cũng phái người dặn dò nô tỳ phải trông chừng phu nhân uống t.h.u.ố.c. Người nói đ/ộc của Thẩm cô nương rất bá đạo, t.h.u.ố.c giải thiếu một ngày không uống cũng không được, dặn nô tỳ phải trông chừng phu nhân thật kỹ."

Nha hoàn vẻ mặt phức tạp: "Phu nhân, trong lòng chủ t.ử vẫn luôn nghĩ đến người."

Ta nhếch khóe môi.

Thì ra, hắn sợ ta chet đến vậy sao.

5

Ta cười, nhưng lại ho ra một ngụm m.á.u. Mặt bàn gỗ loang lổ một màu đỏ tươi, nha hoàn giật mình.

Trước mắt tối sầm, ta ngất đi.

Phải rồi, mấy loại độc trộn lẫn vào nhau, thân thể ta ngày càng yếu đi, e rằng đến một tháng cũng không chống đỡ nổi.

Khi ta tỉnh lại, trời đã tối.

Dưới ánh nến, Ngụy Ngạn Chi vẻ mặt đầy lo lắng, đang đưa tay định bắt mạch cho ta. Hắn phong trần mệt mỏi, áo quần dính bụi, trông có vẻ như vừa mới chạy về.

Bất ngờ chạm phải đôi mắt vừa mở của ta, hắn sững lại, rồi nhanh ch.óng mím môi rụt tay về, vẻ mặt khó coi.

"Hoắc Vân Kiều, từ khi nào nàng cũng học được trò này vậy?"

"Ta đã nói t.h.u.ố.c giải của ta không thể không chữa khỏi cho nàng được. Nàng muốn ta trở về thì cứ nói thẳng, hà tất phải giả vờ ngất xỉu làm gì."

Ta rụt tay vào trong chăn, quay lưng lại, lạnh nhạt đáp trả: "Không muốn đến thì ngươi về đi."

Thật nguy hiểm, chỉ thiếu chút nữa là bị hắn phát hiện rồi.

Hắn nghẹn lời, sắc mặt lại trở nên dịu dàng.

Một bàn tay đặt lên vai ta, giọng nói nhẹ nhàng: "Thôi nào, vẫn còn giận à, có đáng gì đâu. Nếu nàng không thích, sau này ta sẽ không gọi nàng ấy đến nữa."

"Nàng không phải luôn nhắc đến việc đi Giang Châu sao, mấy ngày nữa ta đưa nàng đi, được không?"

Lòng ta khẽ động, gật đầu.

Cha mẹ nuôi của ta ở Giang Châu, trước khi về nhà, ta cũng nên quay lại thăm họ một chút.

Có hắn hộ tống ta cũng tốt.

6

Đáng tiếc, hắn vẫn không thể đi cùng ta.

Vào ngày xuất phát, Lương Thành bùng phát dịch bệnh, Ngụy Ngạn Chi bị người gọi lại ngay trước xe ngựa.

Hắn áy náy nhìn ta: "A Kiều..."

Ta mỉm cười đầy hiểu ý: "Không sao, ngươi đi đi."

Vài người dân cúi lạy ta: "Phu nhân đại nghĩa!"

Ta bước lên xe ngựa, không quay đầu lại.

Ngụy Ngạn Chi là thần y, chuyện như vậy không phải là lần đầu xảy ra.

Tính mạng con người là trên hết, ta chưa từng so đo.

Chuyện sinh mạng đứng trước ta là lẽ đương nhiên.

Chỉ là ta không ngờ, tất cả mọi chuyện đều có thể đứng trước ta, nhưng Thẩm Khả lại có thể đứng trước tất cả mọi chuyện.

Ngụy Ngạn Chi vẫn đến Giang Châu.

Khi ta đến nơi, hắn đang vò đầu bứt tóc thử t.h.u.ố.c.

Nhìn thấy ta, hắn có chút ngượng ngùng, bất lực thở dài: "Con bé A Khả này làm loạn, lấy vài nhà dân ra thử độc, bị người ta kiện đến trước nha môn. Ta phải nhanh ch.óng chế ra t.h.u.ố.c giải mới được."

"Vậy còn dịch bệnh kia?" Ta nhìn thẳng vào mắt hắn.

Ngụy Ngạn Chi do dự: "Có người khác..."

Ta liền biết, hắn căn bản không hề đến Lương Thành.

Thẩm Khả lấy dân thường ra thử độc, đã thành chuyện thường ngày. Nàng ta hạ độc, Ngụy Ngạn Chi đến giải, cứ qua lại như thế, đã thành một thú vui.

Không phải ta chưa từng khuyên nhủ, nhưng Ngụy Ngạn Chi chỉ cười khổ đầy cưng chiều: "Ta có cách nào đâu, muội muội sư phụ của mình, chỉ có thể cưng chiều thôi."

Ngày hôm đó, ta mới biết, Ngụy thần y vốn thương xót chúng sinh cũng sẽ vì một người khác mà coi mạng người như cỏ rác.

7

Bên bờ ao, ta gặp Thẩm Khả đang thong dong cho cá ăn.

Nàng ta khiêu khích liếc nhìn ta, ngẩng cằm: "Đã nói với ngươi rồi mà, chỉ cần ta muốn, sư huynh sẽ có thể bất cứ lúc nào cũng ở bên cạnh ta. Giờ ngươi tin chưa?"

Ta nhắm mắt lại: "Đó đều là mạng người."

Nàng ta nhướng mày: "Thì sao chứ, sư huynh đã nói rồi, bất cứ chuyện rắc rối nào, hắn cũng sẽ giải quyết thay ta."

"Hơn nữa, chẳng qua chỉ là mấy con kiến hôi thôi, có thể được sư huynh cứu chữa một lần, cũng là phúc phận của bọn họ."

Ta không trả lời.

Sớm muộn gì nàng ta cũng sẽ biết, những con kiến hôi này sớm muộn gì cũng sẽ khiến nàng ta phải trả giá.

Tất cả những việc nàng ta đã làm, ta đều đã giữ lại bằng chứng, trước khi đi, ta sẽ đưa những thứ này lên trước mặt Hoàng Thượng.

8

Ngụy Ngạn Chi bận rộn một hồi, cuối cùng cũng chế ra t.h.u.ố.c giải. Sau khi cứu chữa cho dân chúng, hắn lại chạy đến quan phủ xin tha tội cho Thẩm Khả.

Đợi làm xong tất cả những chuyện này, hắn cuối cùng cũng nhớ ra tìm ta.

"A Khả muốn đi dạo thành Giang Châu, ngày mai ta đưa nàng ấy đi, nàng có muốn đi cùng không?"

Hắn nhìn ta, ánh mắt tràn đầy ý cười. Ta lắc đầu từ chối, hắn có chút thất vọng, nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Ta phải đi mua sắm, nhưng không muốn đi cùng họ.

Đại tẩu sắp sinh, ta đang chuẩn bị một vài món đồ.

Có lẽ thành Giang Châu quá nhỏ, chưa đầy nửa canh giờ, ta đã gặp lại họ.

Ta khẽ nhíu mày, định quay người bỏ đi.

"Sư huynh thích con trai hơn hay con gái hơn, lỡ như ta sinh ra mà sư huynh không thích thì sao?"

Cơ thể ta đột ngột khựng lại, ta cứng đờ quay đầu. Trước ô cửa sổ nhỏ của Kim Ngọc Lâu, Thẩm Khả đang cầm mấy chiếc khóa vàng lên ướm thử.

Sắc mặt Ngụy Ngạn Chi trắng bệch, vội vàng bịt miệng nàng ta: "Nói bậy gì thế, coi chừng người khác nghe thấy."

Thẩm Khả bĩu môi: "Sợ gì chứ, sớm muộn gì cũng phải để nàng ấy biết."

Máu toàn thân dồn lên đỉnh đầu, ta gần như đứng không vững.

Thì ra, Thẩm Khả và hắn đã có gian díu vào ngày nàng ta đến xin lỗi ta.

Thẩm Khả tự hạ độc mình, chỉ có giao hợp mới có thể giải được.

Một người thì nhiệt tình như lửa, một người thì nửa đẩy nửa theo.

Ngụy Ngạn Chi do dự lên tiếng: "Nàng đợi một chút đã, để ta nghĩ xem nên nói với A Kiều thế nào..."

Ta không thể chịu đựng được nữa, gần như chạy trốn khỏi đó.

Trở về phòng, mắt ta vẫn còn đỏ hoe.

Ta cứ nghĩ mình đã đủ sắt đá rồi, không ngờ tình cảm bao nhiêu năm như vậy, làm sao có thể nói quên là quên được.

Một vị tanh ngọt trào ra từ miệng.

Ta lau khóe môi, lại thổ huyết rồi, dạ dày cũng quặn thắt.

Hệ thống đang ngủ say đột nhiên tỉnh lại:【Ký chủ, ký chủ, tin tốt đây, hôm nay uống thêm một bát t.h.u.ố.c nữa là người sẽ bệnh nặng đến mức đại la thần tiên cũng không cứu được nữa. Sẽ không phải lo bị nam chính phát hiện nữa rồi.】

Ta cất khăn tay, cũng mỉm cười theo:【Vậy sao, đó đúng là một tin tốt.】

Sau bữa tối, Ngụy Ngạn Chi trở về.

Hắn đến gần ta, ánh mắt đầy lo lắng: "Có phải không khỏe ở đâu không, sao sắc mặt không tốt vậy?"

Ta quay người đi.

"Không sao, có lẽ là chưa uống t.h.u.ố.c."

"Sao t.h.u.ố.c hôm nay lâu vậy, ta đi xem thử."

Ta khẽ sững lại, định cản hắn, thì thấy Thu Nhi đang bưng t.h.u.ố.c đến.

Ta thở phào nhẹ nhõm, Ngụy Ngạn Chi vừa nhận lấy vừa cười: "Thuốc này hơi đắng, nàng đừng lười uống nhé, đây là t.h.u.ố.c cứu mạng đấy."

"Nào, ta đút cho nàng."

Lần này, ta không giành lấy, mà để mặc hắn từng muỗng từng muỗng đút cho ta.

Ngụy Ngạn Chi, bát t.h.u.ố.c độc lấy mạng cuối cùng này, là do chính tay ngươi đút cho ta.