Tôi không biết bước đi này là đúng hay sai. Đời người đến đây, trách nhiệm và nghĩa vụ tựa như hai ngọn núi lớn, tôi không đủ sức gánh vác cả hai đầu, đành chọn cách đỡ lấy cái đầu đang chực chờ sụp đổ trước.
250 vạn trong tài khoản vẫn lặng lẽ nằm yên. Nhưng số tiền này, tôi không hề định dùng để trả nợ cho căn hộ cao cấp kia.
Bệnh tình của mẹ là một cái hố không đáy, và đây cũng chính là lý do thực tế nhất khiến Chu Trầm dứt khoát rời bỏ.
Mặc dù quyền nuôi dưỡng không thuộc về tôi, nhưng tương lai của các con, tôi tuyệt đối không được phép vắng mặt.
Thế nên, tôi phải đợi. Đợi đến ngày đối đầu trực diện với Chu Trầm tại tòa án.
Trong thời gian này, tôi dùng một phần tiền mặt mua vàng cất trong két sắt ngân hàng, số còn lại chia nhỏ ra gửi ở các nơi khác nhau.
Riêng cái tài khoản để ngân hàng trừ nợ thì không còn một xu.
Người phá vỡ sự tĩnh lặng đầu tiên là một tin nhắn nhắc nợ vào ba tháng sau, đến từ phía ngân hàng, gửi thẳng vào điện thoại của cả tôi và Chu Trầm.
[Khoản nợ gốc và lãi phạt hiện tại của quý khách là 45.672,50 Nhân dân tệ, điểm tín dụng của quý khách đã bị ảnh hưởng. Vui lòng thanh toán trong vòng 10 ngày.]
Anh ta lập tức cầm điện thoại gọi điện cho tôi. Đáng tiếc, tôi đã đưa anh ta vào danh sách đen từ lâu.
Một tháng sau nữa, anh ta định mua xe cho Lâm Vi. Đơn xin vay vốn bị ngân hàng từ chối trong vòng một nốt nhạc.
Quản lý tín dụng tế nhị thông báo: "Ông Chu, rất xin lỗi, hệ thống hiển thị tài khoản của ông có một khoản vay đang quá hạn nghiêm trọng, hiện tại không thể thông qua phê duyệt."
Máu trong người Chu Trầm lập tức dồn lên não. Anh ta giành lấy điện thoại của nhân viên rồi gọi cho tôi: "Giang Dao! Cô rốt cuộc đang làm cái trò gì? Tại sao không trả tiền?"
Tôi liếc nhìn dãy số lạ, bất lực thở dài: "Không có tiền, ngại quá nha."
"Cô điên rồi à? Trong tài khoản của cô rõ ràng là có tiền!" Đầu dây bên kia cố nén cơn giận.
"Tiền trong tài khoản là để cứu mạng mẹ tôi và nuôi con tôi, còn về khoản nợ tiền nhà, hiện tại tôi thực sự không có khả năng."
Tôi nghe thấy tiếng hơi thở cực kỳ run rẩy của anh ta: "Chúng ta đã ly hôn rồi! Căn nhà đó giờ thuộc về cô, nợ cũng thuộc về cô. Số tiền của ba tháng này là 45 vạn, tôi sẽ tạm ứng giúp cô, nhưng cô phải chuyển khoản lại cho tôi!"
Tôi tiếc nuối thở dài: "Thật sự xin lỗi, để anh thất vọng rồi."
Đầu dây bên kia đột ngột chìm vào im lặng c.h.ế.t ch.óc. Một lúc lâu sau, giọng nói có vẻ khó tin của anh ta cất lên: "Giang Dao... cô... sao cô có thể trơ trẽn đến mức này?!"
Đúng vậy. Kể từ khoảnh khắc này, tôi chọn cách nhặt lên con d.a.o đồ tể, tự biến mình thành ác long.
5
Cách trừng phạt gã đàn ông tồi tệ nhất làm hả giận nhất có phải là khiến anh ta ra đi tay trắng không?
Không. Đó là khiến anh ta phải gánh trên vai món nợ khổng lồ.
120 vạn là chưa đủ.
300 vạn cũng vẫn chưa đủ.
420 vạn mới chính là mục tiêu cuối cùng của tôi.
Người phụ nữ kia sẽ yêu anh ta được bao lâu? Chúng ta cứ chờ xem.
Rất nhanh sau đó, tôi nhận được giấy triệu tập của tòa án. Chu Trầm lấy lý do tranh chấp tài sản sau ly hôn để khởi kiện tôi lần thứ nhất.
Yêu cầu khởi kiện của anh ta rất rõ ràng:
1. Phán quyết buộc tôi thực hiện ngay nghĩa vụ theo thỏa thuận ly hôn, một mình gánh vác toàn bộ tiền nợ trả góp hàng tháng của căn hộ cao cấp.
2. Phán quyết buộc tôi phải hoàn trả ngay khoản tiền mà anh ta đã bị ép phải nộp thay, tổng cộng là 46.000 tệ.
3. Phán quyết buộc tôi phải chịu toàn bộ phí kiện tụng của vụ án này.
Tôi một mình đến tòa, không thuê luật sư.
Bởi vì tôi biết, trong tình huống sự thật đã rõ ràng, thỏa thuận đã rành rành, tôi chắc chắn sẽ thua.
Nhưng không sao cả, tôi vốn chẳng quan tâm đến thắng thua.
Tôi làm vậy chỉ vì… muốn anh ta tức c.h.ế.t.
Tại phiên tòa, thẩm phán nghiêm khắc chất vấn tôi: "Bị đơn, thỏa thuận ly hôn đã quy định rõ nghĩa vụ trả góp tiền nhà do cô đảm nhận. Tại sao cô lại từ chối thực hiện nghĩa vụ hoàn trả trong khi trong tài khoản của cô vẫn còn 250 vạn tiền mặt được chia?"
Tôi bình thản trình bày: "Thưa thẩm phán, phần lớn số tiền đó đã được dùng để chữa trị bệnh u.n.g t.h.ư giai đoạn cuối cho mẹ tôi và chi trả lương cho bảo mẫu của hai đứa con nhỏ. Tôi hiện đang thất nghiệp, không có nguồn thu nhập ổn định. Tôi thừa nhận khoản nợ, nhưng về mặt khách quan, tôi hiện đã mất khả năng chi trả."
"Nói dối! Trong thẻ cô rõ ràng còn hơn 200 vạn, làm sao mà không có tiền?"
Tôi không đoái hoài gì đến sự gầm thét của anh ta. Tiền của tôi là của tôi, liên quan gì đến anh ta?
Phán quyết không có gì bất ngờ, tôi thua kiện. Bản án được đưa ra nhanh như chớp.
Tòa án buộc tôi trong vòng mười lăm ngày phải trả cho Chu Trầm số tiền 46.000 tệ mà anh ta đã nộp thay, đồng thời tiếp tục thực hiện nghĩa vụ trả nợ ngân hàng.
Bước ra từ tòa án, trên mặt Chu Trầm là vẻ mỉa mai của kẻ chiến thắng: "Giang Dao, nhìn rõ chưa? Cô chỉ có mười lăm ngày thôi. Mười lăm ngày sau nếu trong tài khoản của cô không có tiền, thì cứ chờ lên danh sách nợ xấu đi! Coi thường pháp luật, cuối cùng cô sẽ phải trả giá."