01.

Tôi mắc một căn bệnh kỳ lạ. Nhưng Du Tiêu không tin. Cậu ta mắng tôi không biết trơ trẽn, mặt dày vô sỉ.

Tôi bĩu môi, trong lòng lập tức tụt mất hết hứng thú. Tôi chậm chạp rút tay ra khỏi lớp áo của cậu ta, "Được rồi, cậu về đi, tôi phải học bài đây."

Bình thường tôi toàn phải chạm vào người cậu ta khoảng một đến hai tiếng mới chịu đi học. Hôm nay bị cậu ta nói như vậy, một giây tôi cũng không còn muốn tiếp xúc nữa.

Thế nhưng Du Tiêu trông lại càng tức giận hơn. Cậu ta bật dậy, nghiến răng lên tiếng: "Cậu thích hay không tùy, ai thèm quan tâm chứ?"

Nói xong, cậu ta sập mạnh cửa bước đi.

Cánh cửa va đập làm mảng tường cũng chấn động theo, tôi bị dọa cho giật thót người. Trong đầu lập tức nảy ra suy nghĩ muốn đổi người khác.

Tôi và Du Tiêu là thanh mai trúc mã từ nhỏ cho đến tận năm mười tám tuổi hiện tại.

Từ bé tính tình cậu ta đã nóng nảy. Khi lớn lên, cái tính ấy lại càng dữ dội hơn.

Mẹ tôi từng dặn, không được chọn người đàn ông có cảm xúc thất thường.

Du Tiêu vừa cộc cằn lại vừa có khuynh hướng bạo lực, thật sự không phải là một lựa chọn tốt.

02.

Ngày hôm sau đi học.

Tôi mang theo đồ ăn sáng đến tìm Du Tiêu. Tôi định cảm ơn cậu ta vì đã giúp đỡ mình suốt thời gian qua, nhân tiện nói rõ từ nay về sau sẽ không làm phiền cậu ta nữa.

Nhưng vừa thấy tôi, cậu ta đã sa sầm nét mặt.

Đúng lúc tôi định mở hộp đồ ăn ra, hoa khôi của lớp đột nhiên từ bên cạnh đụng mạnh tới, suýt chút nữa làm đổ hộp cơm của tôi. Cũng may tôi nhanh tay lẹ mắt đỡ kịp.

Tôi nhíu mày nhìn cô ta.

Cô ta thì hay rồi, lại đứng trân trối tại chỗ với vẻ mặt cuống quýt vô tội.

Rõ ràng người bị đụng trúng là tôi, nhưng mắt cô ta lại đỏ xoe nhìn về phía Du Tiêu.

Tôi bực mình lên tiếng: "Cậu đi đứng cẩn thận một chút, suýt nữa làm hỏng đồ ăn sáng của tôi rồi."

Giọng tôi không lớn, nhưng Trần Thanh như bị giật mình mà co rụt vai lại: "Xin... xin lỗi."

Du Tiêu bật đứng dậy, nổi giận với tôi: "Cậu mắng cô ấy làm gì? Nếu không phải tại cậu cản đường thì cô ấy có đụng vào cậu không?"

Tôi hít một hơi thật sâu. Nghĩ đến việc trước đây cậu ta từng giúp mình nên tôi ráng nhẫn nại, định bụng quăng hộp đồ ăn sáng cho cậu ta cho xong chuyện.

Đúng lúc đó, từ bên cạnh đột nhiên đưa ra một đôi tay, chuyền một chiếc bánh bao cho Du Tiêu.

Khi Du Tiêu định nhận lấy, đôi tay ấy lại rụt trở về.

Du Tiêu ngẩn người, tông giọng dịu lại hẳn, hỏi Trần Thanh: "Sao thế? Không phải mua cho tôi à?"

Trần Thanh c.ắ.n c.ắ.n môi, rụt rè đáp: "Nhưng mà bạn Lâm đã mang cho cậu rồi."

Du Tiêu liếc nhìn tôi một cái, cố ý nói với Trần Thanh: "Tôi chỉ lấy đồ của cậu thôi."

Tôi vừa nghe thấy câu này liền ôm hộp đồ ăn xoay người bước đi.

Trước đây chính cậu ta yêu cầu tôi mỗi ngày phải mang đồ ăn sáng cho cậu ta. Bây giờ muốn người khác mua cho thì sao không nói sớm.

Thấy tôi quay đầu đi thẳng, mặt Du Tiêu lập tức đen sầm lại.

Tôi nghe thấy tiếng cậu ta kéo ghế ngồi xuống rất mạnh, sau đó lại nghe tiếng cậu ta cố tình bắt chuyện với Trần Thanh, kèm theo tiếng cười khúc khích của cô ta.

Tôi nghe rất rõ, nhưng trong lòng chẳng hề có chút gợn sóng nào. Dù sao sau này bên cạnh cậu ta là ai cũng không liên quan gì đến tôi nữa.

Tôi trở về chỗ ngồi, tiện tay đặt hộp đồ ăn lên mép bàn rồi gục xuống ngủ bù.

Đêm qua chưa giải tỏa đủ thèm thuồng khiến tôi bứt rứt mãi đến nửa đêm mới ngủ được.

Nằm chưa bao lâu thì tiếng động bên cạnh đã làm tôi tỉnh giấc. Tôi ngẩng đầu lên, phát hiện lớp trưởng đang nhìn hộp đồ ăn trên bàn cậu ấy mà thẫn thờ.

Có lẽ căn bệnh kỳ lạ lại tái phát, ánh mắt tôi vô thức dừng lại trên cánh tay săn chắc đầy sức mạnh của Hứa Tuyển.

Nghe nói Hứa Tuyển là đội trưởng đội bóng rổ của trường. Vóc dáng cao lớn, thể lực rất tốt, việc nặng trong lớp chỉ cần giúp được là cậu ấy đều xắn tay vào làm.

Cùng ở độ tuổi 18, Du Tiêu tính khí cộc cằn không ai dám đụng vào, còn lớp trưởng lại chu đáo biết quan tâm, nhân duyên trong lớp vô cùng tốt.

Mặt tôi hơi ửng hồng. Tôi thầm nghĩ cánh tay như thế này mà chạm vào chắc chắn cảm giác sẽ rất thích.

"Bạn Lâm, cái này là cậu cho tôi sao?" Giọng nói của Hứa Tuyển cắt ngang ánh mắt táo bạo của tôi.

Tôi ngước nhìn, phát hiện Hứa Tuyển không nhìn thẳng vào tôi, đôi môi mím c.h.ặ.t có vẻ như đang căng thẳng. Cậu ấy nói tiếp: "Hôm qua, tôi còn tưởng cậu nói đùa."

Đến lúc này tôi mới nhớ ra chiều hôm qua sau khi tan học, tôi có gửi một tin nhắn thoại cho Du Tiêu hỏi sáng mai cậu ta muốn ăn gì.

Lúc đó Hứa Tuyển đang cúi đầu làm bài tập, không thấy chiếc điện thoại đặt trong hộc bàn của tôi, liền ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn tôi, ấp úng trả lời: "Món gì cũng được."

Lúc đó tôi còn thắc mắc sao cậu ấy lại bảo món gì cũng được, thì ra cậu ấy tưởng câu hỏi đó là dành cho mình.

Tôi cảm thấy tật xấu chột dạ mất nửa giây, lập tức gật đầu lia lịa theo đà, giọng nói cũng vô thức to hơn một chút: "Lớp trưởng, cái này đúng là mang cho cậu đấy, hôm qua chẳng phải đã nói xong rồi sao?"

Tôi vừa dứt lời, phía sau lưng đột nhiên vang lên một tiếng động cực lớn.

Chương 1 - Giao Thừa Năm Ấy - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia