Hứa Tuyển trợn tròn mắt vì kinh ngạc, vành tai lập tức đỏ bừng từ lúc nào.

Bị cậu ấy nhìn chằm chằm như thế, trong lòng tôi cũng dâng lên một chút ngượng ngùng. Định bụng lùi lại, Hứa Tuyển lúc này mới hoàn hồn, bèn phản khách vi chủ giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u tôi kéo sát lại, cúi xuống đòi lại một nụ hôn sâu hơn.

Rõ ràng là lần thứ hai cậu ta chủ động. Nhưng hôn xong rồi lại giả vờ như một chàng trai nhỏ vừa bị chiếm mất tiện nghi, kéo tay tôi nằng nặc đòi phải cho một lời giải thích, "Em không được phép đồng ý lời tỏ tình của Du Tiêu!"

"Em vừa sờ vừa hôn anh thế này, một nam thanh niên trong sạch như anh không thể cứ thế mà cho qua được đâu!"

"Em phải chịu trách nhiệm với anh!"

Tôi buồn cười đáp lại: "Tôi nói là đã đồng ý cậu ta hồi nào chưa?"

Đôi mắt Hứa Tuyển lập tức sáng rực lên, "Thế... thế thì..."

Cậu ấy ấp úng mãi mấy chữ "thế thì", chẳng nặn ra được câu hoàn chỉnh nào cho ra hồn. Tôi giơ tay xoa xoa đầu cậu ấy, "Không phải bảo muốn en chịu trách nhiệm sao? Bạn trai à."

Đầu tóc Hứa Tuyển lúc này đang bù xù như ổ quạ, nhưng sắc đỏ từ gò má đã lan tràn tận xuống tận cổ từ bao giờ.

17.

Kể từ hôm đó trở đi, Du Tiêu không còn hay đến trường nữa. Trần Thanh cũng trầm lắng hẳn đi.

Tôi vừa tận dụng cơ hội để Hứa Tuyển giúp mình giải tỏa, vừa nhờ anh kèm cặp ôn tập lại kiến thức. Thành tích từng bị tụt dốc t.h.ả.m hại vì căn bệnh kỳ lạ nay cũng từng bước tiến lên ổn định.

Bầu không khí trong lớp ngày càng trở nên trầm mặc áp lực bởi kỳ thi tốt nghiệp đang đến gần.

...

Vào đúng ngày thi tốt nghiệp, Du Tiêu đã không tham gia kỳ thi.

Kế hoạch của ba mẹ cậu ấy từ trước đến nay vẫn là đưa cậu ấy đi du học nước ngoài. Học lực của cậu ấy vốn chẳng ra sao, việc bỏ tiền mua suất vào lớp chọn cũng chỉ vì muốn được ở cạnh tôi mà thôi.

Phòng thi của tôi và Hứa Tuyển không ở cùng một khu vực. Sau khi tiếng chuông hết giờ thi vang lên bước ra khỏi cổng trường. Nghe mấy phóng viên đài truyền hình đứng bên cạnh bàn tán năm nay có một nam sinh yêu sớm hoàn thành bài thi chạy ra đầu tiên. Bản tính tò mò trỗi dậy, tôi đang đứng ngây ra hóng chuyện thì thấy phóng viên nam nọ bật cười chỉ tay về phía trước.

"Chính là cậu nhóc kia kìa, bảo là ra đây để tặng hoa cho bạn!"

Tôi nheo mắt nhìn theo hướng tay phóng viên chỉ… Chính là Hứa Tuyển vẫn đang mặc nguyên bộ đồng phục học sinh, đứng lẫn trong đám đông phụ huynh, tay ôm khổng lồ một bó hoa cát tường trắng đang ngước nhìn tôi với vẻ đầy đắc ý.

Mà ba mẹ ruột của tôi lại đang đứng ngay đằng sau lưng anh, trố mắt ngạc nhiên nhìn cậu nhóc bước đi phơi phới mang theo cả một lẵng hoa to tướng tiến thẳng về phía mình.

Tôi đã hoàn toàn không dám đối diện với ánh mắt của hai Đấng sinh thành của mình nữa rồi.

Đúng là đỉnh cao của sự gậy ông đập lưng ông. Cảm giác vừa cảm động vừa ngượng chín mặt muốn độn thổ khiến tôi tê dại cả người.

Đang lúng túng định bước tới. Bỗng nhiên, một bó hoa hồng tỉ muội lại được đưa tới ngay trước mặt tôi. Theo phản xạ tự nhiên, tôi vội vã giơ tay đón lấy.

Ngẩng đầu lên với vẻ mặt ngơ ngác, người đầu tiên tôi nhìn thấy lại là gương mặt tuấn tú đang hầm hầm tức giận của Hứa Tuyển.

Quay đầu nhìn lại lần nữa, hóa ra là Du Tiêu đang đứng ngay đằng sau tôi. Cậu ta mỉm cười nhạt với tôi, phun ra một câu chúc mừng.

Sau đó lại chuyển sang cái điệu bộ quen thuộc thường ngày, khiêu khích nở nụ cười xin lỗi với Hứa Tuyển đang sầm mặt lao tới: "Thật ngại quá, lần này tôi nhanh chân hơn một bước rồi nhé."

Hứa Tuyển hừ lạnh một tiếng, vươn tay giật phăng bó hồng tỉ muội trong n.g.ự.c tôi ném sang một bên, rồi nhét bó hoa của mình vào n.g.ự.c tôi.

Lúc này tôi đã chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến hai người bọn họ nữa, bởi vì ba mẹ tôi đã đi đến sát ngay trước mặt rồi.

Mẹ tôi mang theo ánh mắt phức tạp nhìn Hứa Tuyển, rồi lại nhìn sang tôi.

Tôi vội vã kéo tay Hứa Tuyển ra để giới thiệu: "Mẹ, đây là Hứa Tuyển, là... bạn trai con." Tôi ngượng ngùng nói nhanh như nuốt phải bỏng hai từ "bạn trai". Rồi quay sang kéo Hứa Tuyển vẫn đang đứng đờ người ra đấy, nói: "Hứa Tuyển, đây là ba mẹ em."

Hứa Tuyển lập tức đứng thẳng tắp người dậy, dùng cái phong thái ngoan ngoãn của học sinh cưng mỗi lần đối diện với giáo viên để cất lời chào ba mẹ tôi: "Con chào ba, chào mẹ ạ!"

Tôi suýt không nhịn được mà phì cười thành tiếng.

Vành tai Hứa Tuyển ngay lập tức đỏ bừng lên. Nhưng may là da mặt anh cũng đủ dày dặn nên phụ huynh không nhận ra sơ hở gì, anh rất tự nhiên sửa lại lời: "Cháu chào cô chú ạ, cháu là Hứa Tuyển, là bạn trai của Mộc Mộc."

Bq mẹ tôi cũng chẳng hề tức giận, chỉ cười ha hả rồi cho qua chuyện.

Tôi quay đầu định gọi Du Tiêu lại đây cùng nói chuyện thì phát hiện bóng dáng cậu ta đã đi từ lúc nào.

Điện thoại bỗng vang lên tiếng thông báo tin nhắn đến. Tôi mở khóa màn hình, là tin nhắn từ số của Du Tiêu: [Tôi đã đặt vé máy bay chuyến hôm nay bay sang Anh rồi, nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy trước khi đi phải gặp mặt cậu một lần.]

[Cậu từng nói tôi không phải là người phù hợp, vậy cậu ta thì có phải không?]

Chương 10 - Giao Thừa Năm Ấy - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia