"Em chẳng làm sai chuyện gì cả, chỉ là có quá nhiều kẻ không giữ được sự cân bằng trong tâm lý mà thôi."
Tôi không đáp lời, ngậm miếng cả há cảo tôm trong miệng rồi nuốt xuống. Tôi không hề giận, chỉ cảm thấy có chút tiếc nuối. Trước kia Du Tiêu rất thích đem Trần Thanh ra để so sánh với tôi, thế nên tôi cũng bất đắc dĩ mà biết được không ít chuyện về cô ta.
Tôi biết hoàn cảnh gia đình Trần Thanh không dư dả, nhưng cô ta rất chăm chỉ nỗ lực, là học sinh diện đặc cách được miễn học phí để vào ngôi trường này. Tên của cô ta luôn có mặt trong danh sách nhận học bổng mỗi năm.
Tôi chỉ thấy tiếc cho cô ta mà thôi. Chẳng lẽ đến tận bây giờ Trần Thanh vẫn không nhận thức được rằng thứ hạng điểm số của cô ta đang ngày càng tụt dốc t.h.ả.m hại hay sao?
Cứ tiếp tục thế này nữa, không khéo cô ta sẽ bị đá văng khỏi lớp chọn mất thôi.
14.
Cả buổi sáng hôm nay, căn bệnh kỳ lạ của tôi hầu như không phát tác lần nào. Lý do là vì Hứa Tuyển quá mức tự giác.
Tôi chỉ hơi nhích người xích lại gần cậu ấy một chút, cánh tay kia đã chủ động vươn sang từ lúc nào.
Tiếng chuông tan học buổi trưa vừa vang lên. Tôi vừa sờ soạng định nhổm người dậy, tính hỏi Hứa Tuyển có muốn cùng xuống nhà ăn ăn trưa không. Vừa nhúc nhích, Hứa Tuyển đã như thể đã quen với việc đó từ bao giờ, cánh tay săn chắc vô thức vòng qua, bàn tay to lớn vững chãi nắm lấy tay tôi.
Mặt tôi đỏ bừng lên, đến cả lời nói cũng bắt đầu lắp bắp. Vào lúc cơ thể hoàn toàn bình thường, thì sự va chạm thân mật kiểu này lại khiến tim người ta đập loạn nhịp một cách khó tả.
Hơn nữa, Hứa Tuyển thích ứng với mấy chuyện này nhanh quá mức rồi đấy. Chỉ mới qua một hai ngày ngắn ngủi, cơ thể vậy mà đã hình thành phản xạ có điều kiện luôn rồi.
Tôi có hơi ngượng ngùng rụt tay mình ra khỏi sự kẹp giữ của Hứa Tuyển. Định bụng cất lời, chợt nghe thấy tiếng bước chân dừng lại ngay bên cạnh.
Tôi nghiêng đầu nhìn sang, hóa ra là Du Tiêu.
Du Tiêu cứ ngẩn ngơ đứng đó nhìn chằm chằm vào tôi, trông hệt như một kẻ mất hồn.
"Du Tiêu, đi ăn cơm thôi!" Bạn bè thấy cậu ta cứ đờ người đứng một chỗ liền bước tới kéo tay áo giục giã.
Du Tiêu gạt tay bọn họ ra, trầm giọng đáp: "Các cậu cứ đi trước đi, tôi còn chút việc."
Mấy người bạn nhìn qua ngó lại xung quanh, lúc này mới nhận ra bầu không khí có gì đó sai sai. Lập tức rụt cổ lại, gọi với mấy đứa đang đứng đợi phía trước rồi chuồn thẳng.
Có lẽ vì tò mò quá mức, mấy cậu con trai vừa đi vừa ngoái đầu lại nhìn liên tục.
Bọn họ vừa đi vừa cười nói oang oang chẳng thèm hạ thấp âm lượng: "Không phải hồi trước Du Tiêu toàn chê Lâm Mộc Mộc bám người phiền phức lắm à? Sao giờ lại thành ra thế này rồi?"
Âm thanh không lớn không nhỏ rơi trọn vào tai chúng tôi một cách rõ mồn một, khuôn mặt Du Tiêu tái mét trong chớp mắt.
Sắc mặt Hứa Tuyển cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Cậu ấy như nhận ra điều gì đó, đứng phắt dậy định kéo tay tôi đi thẳng xuống nhà ăn.
Nào ngờ tên Du Tiêu này cũng học được chiêu làm mình làm mẩy giả vờ đáng thương. Cậu ta vành mắt đỏ hoe nhìn tôi, hạ giọng nghẹn ngào: "Chẳng lẽ bây giờ ngay cả một câu mà cậu cũng không muốn nói với tôi nữa sao? Cho dù thế nào... chúng ta cũng là bạn bè lớn lên cùng nhau mà? Tình cảm bao nhiêu năm qua chẳng lẽ đều là giả dối hết sao?"
Nghe những lời này, tâm can tôi lại mềm nhũn ra không đành lòng.
Thấy biểu cảm của tôi d.a.o động, Du Tiêu lập tức được đà lấn tới: "Tôi chỉ muốn nói riêng với cậu vài câu thôi, không mất nhiều thời gian đâu, chỉ một chút xíu thôi."
Tôi thầm tính để lát nữa xuống nhà ăn sau, giờ này chắc cũng vãn người bớt nên gật đầu đồng ý.
Tôi vừa chống tay định đứng dậy, chợt nghe thấy bên cạnh có tiếng nghiến răng ken két phát ra từ đâu đó.
Chẳng lẽ trong lớp lại có chuột à? Tôi giật mình ngẩn người quay sang nhìn, chẳng thấy con chuột nào lén lút ăn vụng cả. Chỉ thấy một nụ cười cực kỳ "hiền hòa" trên môi Hứa Tuyển.
Hứa Tuyển cười dịu dàng đến mức vô hại, cực kỳ tâm lý cất lời: "Em cứ đi nói chuyện với cậu ấy đi, tôi ở đây đợi em nói chuyện xong, rồi chúng ta cùng xuống nhà ăn."
Trong lòng tôi lại được một phen cảm thán. Thảo nào nhân duyên của Hứa Tuyển lại tốt đến vậy, cậu ấy thật sự rất chu đáo và biết nghĩ cho người khác.
15.
Du Tiêu kéo tôi đến một góc ban công nhỏ khá vắng vẻ kín đáo, tôi vô cùng quen thuộc với khu ban công này. Trước đây mỗi lần phát bệnh, tôi đều lôi tuột Du Tiêu ra đây để tìm cách giải tỏa.
Hồi đó Du Tiêu lúc nào cũng bày ra cái bộ mặt vừa bất mãn vừa bất đắc dĩ. Tôi rủ mi mắt xuống. Có lẽ, ngay từ khoảnh khắc ấy tôi đã nên dứt khoát buông tay rồi.
Du Tiêu lẳng lặng ngắm nhìn tôi suốt mấy giây liền. Đã quen với một Du Tiêu luôn xù lông móng vuốt, bỗng nhiên thấy cậu ta ngoan ngoãn trầm lặng thế này, tôi lại có chút không quen.
Thấy ánh mắt tôi cuối cùng cũng chịu dừng lại trên người mình, Du Tiêu liền nở một nụ cười nhạt nhòa: "Mộc Mộc."
Tôi sững sờ. Ký ức từ thuở bé xíu chạy ngược về như một thước phim quay chậm.
Mộc Mộc. Từ lúc lớn lên đến giờ, Du Tiêu chưa từng gọi tôi như thế nữa.