"Cô ơi cô ơi, cháu ra đón cô đây! Cô đợi cháu nhé!"

Trước cổng trường có mấy em học sinh đang đứng, chắc là đang đợi phụ huynh.

Ánh mắt tôi quét qua góc sân, nhìn thấy Lục Tinh Ngôn.

Thằng bé cũng vừa lúc nhìn thấy tôi, nhíu đôi lông mày nhỏ xíu chạy đến trước mặt: "Mẹ đến đây làm gì?"

"Con đã bảo với ba là hôm nay để cô Thiển Thiển đi họp phụ huynh cho con rồi mà."

"Con đã nói với bạn là mẹ con là vũ công. Chỉ có cô Thiển Thiển mới biết nhảy thôi."

Thằng bé vung hai tay ra ngoài, bực bội nói: "Mẹ về nhanh đi. Đừng để bạn con nhìn thấy mẹ."

"Cô Đường!"

Chúc Chúc vẫy tay gọi tôi từ phía xa. Tôi ngẩng đầu: "Cô đến đây."

Lục Tinh Ngôn nhìn Chúc Chúc, rồi lại nhìn tôi, thần sắc trở nên bối rối: "Mẹ, mẹ..."

Tôi đáp: "Cô đến đây họp phụ huynh cho em ấy."

Lục Tinh Ngôn sững sờ.

Tôi nghĩ ngợi một chút nhưng thấy cũng chẳng còn gì để giải thích thêm nữa, lặng lẽ lách qua người thằng bé, đi về phía Chúc Chúc: "Chúc Chúc, cháu học lớp nào?"

"Lớp 1 ạ."

... Tôi khó mà giữ nổi nụ cười trên môi.

Học cùng lớp với Lục Tinh Ngôn. Điều này đồng nghĩa với việc tôi sẽ phải chạm mặt Tống Thiển...

18

Trước khi vào lớp, tôi đã thống nhất với Chúc Chúc về cách xưng hô. Tôi sẽ giới thiệu là dì nhỏ của con bé.

Tôi đến khá sớm, trong lớp chưa có nhiều phụ huynh.

Mấy đứa trẻ vây quanh lấy tôi: "Oa! Chúc Chúc! Dì nhỏ của bạn đẹp quá!"

"Trên người còn có mùi hương nước nho thơm thơm nữa nè!"

Tôi lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, may mà không làm mất mặt Chúc Chúc...

Con bé không hề tỏ ra vẻ hài lòng, trái lại còn thở dài lẩm bẩm: "Haiz, cô Đường, cô đẹp thế này, chú nhỏ của cháu càng không xứng với cô rồi."

? Không phải... hình như con bé hiểu lầm gì đó rồi. Tôi vừa định giải thích thì trong tầm mắt liếc thấy Lục Tinh Ngôn một mình bước vào.

Thằng bé nhìn tôi đầy lặng lẽ, rồi cúi đầu trở về chỗ ngồi. Đôi bàn tay mũm mĩm của cậu bé đan vào nhau trên mặt bàn, nghiêng đầu vùi vào hõm tay.

Đó là biểu hiện khi thằng bé đang buồn bã.

Cuộc họp phụ huynh bắt đầu. Giáo viên chủ nhiệm đứng trên bục giảng hỏi Lục Tinh Ngôn: "Tinh Ngôn, phụ huynh của em đến chưa?"

Thằng bé đứng dậy, thân hình nhỏ bé toát lên vẻ cô đơn. Nó theo bản năng quay đầu nhìn tôi.

Chúc Chúc vừa lúc đó nghiêng người vào lòng tôi, khoe bảng điểm học kỳ trước. Tôi bị thu hút sự chú ý, khẽ khàng khen ngợi con bé: "Chúc Chúc làm gì cũng là giỏi nhất."

Khi tôi ngẩng đầu lên lần nữa, Lục Tinh Ngôn đã quay mặt đi.

Nó cúi đầu không trả lời cô giáo, những ngón tay trắng nõn cấu nhẹ vào mép bàn.

Cô giáo bất đắc dĩ nói: "Để cô gọi điện cho phụ huynh của em vậy."

19

Cho đến hết buổi, cả Lục Quân và Tống Thiển đều không xuất hiện. Suốt cả quá trình, Lục Tinh Ngôn đều lặng lẽ cúi đầu vẽ tranh vào trong vở, như thể bị tách biệt ra khỏi tất cả mọi thứ xung quanh.

Họp phụ huynh xong, tôi cùng Chúc Chúc thu dọn đồ đạc rồi đi ra phía cổng trường.

Trên đường đi, tôi nhận được điện thoại của Hạ Thừa Châu.

"Tôi đến cổng trường rồi."

"Cô Đường có rảnh không, mời cô ăn bữa cơm, coi như cảm ơn cô đã giúp đỡ."

Tôi hỏi: "Việc ở công ty đã xử lý xong rồi sao?"

Anh ậm ừ một tiếng lười biếng: "Vừa xuống cao tốc là qua đây luôn."

Trong nụ cười của anh thoáng qua nét mệt mỏi không quá rõ rệt.

Chúc Chúc vừa ra thấy Hạ Thừa Châu liền lao đến ôm lấy chân anh.

"Chú nhỏ!" Người đàn ông nhìn thấy tôi liền khựng lại một chút.

Anh hắng giọng, giọng nói nhàn nhạt: "Cũng khá xinh đấy."

Tôi nhìn chằm chằm vào đôi tai đỏ ửng của anh, tiến lại gần một bước.

Hạ Thừa Châu không được tự nhiên: "Làm, làm gì thế..." "

Tai anh đỏ quá, mặt cũng hơi đỏ nữa."

Tôi quan sát: "Có phải anh làm việc quá sức nên bị ốm không?" "

Nếu không khỏe thì hôm nay có thể không đi ăn cũng được."

Hạ Thừa Châu nhìn tôi chằm chằm suốt hai giây. Vành tai vốn đỏ bừng của anh cũng nhanh ch.óng nhạt màu đi, tốc độ nhanh đến mức có thể nhận ra bằng mắt thường.

Anh phê bình tôi không chút cảm xúc: "Đường khúc gỗ, cô nói nhiều quá đấy. Lên xe."

Tôi vừa chuẩn bị ngồi vào thì một giọng nói quen thuộc, pha chút nức nở vang lên phía sau: "Ba ơi, có phải mẹ thật sự không cần Tinh Ngôn nữa rồi không?"

Tôi ngoảnh lại. Lục Quân đứng trong cơn gió lạnh, vô cảm nhìn chằm chằm vào tôi.

Bên cạnh anh ta là Lục Tinh Ngôn với đôi mắt đỏ hoe.

Lục Quân liếc nhìn ba chúng tôi một lượt rồi gật đầu: "Đi làm mẹ kế cho người khác rồi à."

"Đường Hân, cô khá lắm."

Chúc Chúc giơ ngón tay lắc lắc: "Không phải mẹ kế của cháu."

"Nhưng có thể là mợ nhỏ của cháu đấy."

Tôi ngoái đầu, khó hiểu nhìn Hạ Thừa Châu.

Anh lười biếng dựa vào thành xe, cười trông rất là lưu manh: "Lời không phải do tôi nói, cô nhìn tôi làm gì."

Tôi: "..."

"Mẹ..." Lục Tinh Ngôn rụt rè gọi tôi.

Bầu không khí nhẹ nhàng vừa nhen nhóm lập tức bị quét sạch.

Thằng bé nhìn tôi đầy mong chờ: "Tinh Ngôn ốm rồi, cổ họng đau lắm."

Những giọt nước mắt đọng trên hàng mi dài của thằng bé, trông đáng yêu đến mức khiến người ta mủi lòng.

6 - Giao Ước Rời Đi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia