Bí phương làm giấy truyền thống của nhà tôi là lột da những đứa em gái vừa mới chào đời.
Tôi là con gái lớn, bà nội bảo cái bộ da trên người tôi sớm muộn gì cũng không thoát khỏi kiếp nạn này.
Giấy ra lò từ xưởng nhà tôi tự tỏa ra hương sữa ngan ngát, hạ bút như có thần giúp, tranh vẽ lên đó có thể giữ hàng ngàn năm không mục nát.
Người ngoài ôm cả hòm vàng bạc đến cầu xin một tờ cũng chưa chắc đã như nguyện ước.
Cái nghề này có một quy định chết: Phải đợi đến khi mẹ tôi mang thai sinh ra bé gái thì mới được mở xưởng khai công, nguyên liệu cần nhất chính là sự tươi mới của đứa trẻ vừa mới lọt lòng.
Em tư sinh ra vào một ngày mưa bão.