04
Ngay khoảnh khắc bước vào khu giảng đường, tôi cảm thấy sau lưng thổi tới một luồng gió lạnh buốt thấu xương.
Sao tự nhiên lại nổi gió vậy nhỉ?
Tôi rụt cổ, nhỏ giọng lẩm bẩm.
Lúc này tôi đã đi đến đầu cầu thang, cũng chẳng nghĩ nhiều nữa.
Tôi vỗ tay mấy cái, đ.á.n.h thức hệ thống đèn cảm ứng âm thanh ở hai bên hành lang. Nhìn ánh đèn lập tức xua tan bóng tối trong cầu thang, cảm giác bất an trong lòng cũng vơi đi không ít. Lúc này tôi mới nhấc chân bước lên những bậc thang dẫn lên tầng trên.
Cầu thang vắng ngắt vào ban đêm khiến tiếng bước chân của tôi trở nên đặc biệt rõ ràng.
Tiếng vọng không ngừng truyền lại, cứ như thể có người đang đi theo sau tôi.
Tôi bước nhanh lên tầng ba. Vốn định một mạch leo thẳng lên tầng bốn.
Nhưng khi đi ngang qua tầng ba, tôi vẫn không nhịn được mà thò đầu nhìn vào phòng học đang sáng đèn.
Đèn trong phòng quả thực đang bật, nhưng bên trong lại không một bóng người.
Trên chiếc bàn ở dãy ghế phía trước có đặt hai quyển sách. Tôi nghĩ chắc sinh viên kia đi vệ sinh rồi.
Gan cũng lớn thật, muộn thế này mà vẫn dám ở một mình trong phòng học này để học.
Mang theo chút nghi hoặc, tôi đi lên tầng bốn. Đứng trước cửa lớp mình, tôi nhìn vào bên trong một cái.
Trong lớp có một người đang ngồi.
Tôi nhìn kỹ mới nhận ra là người mình quen, một nam sinh cùng lớp tên Trương Siêu. Cậu ấy cũng giống tôi, đang ở lại trường để học bù tín chỉ.
— Trương Siêu, muộn thế này rồi mà cậu vẫn còn học à?
Nghe thấy tiếng tôi, Trương Siêu giật b.ắ.n người, lập tức đứng bật dậy khỏi ghế.
Thấy người đến là tôi, cậu ấy đưa tay vuốt n.g.ự.c, mãi mới hoàn hồn rồi ngồi xuống.
— Lý Thu Nhã, cậu làm tôi giật cả mình. Tôi còn tưởng là ai. Muộn thế này cậu còn đến lớp làm gì?
Tôi áy náy cười.
— Tôi để quên đồ trong lớp. Tối nay đi ngang qua khu giảng đường, thấy bên trong vẫn còn người nên định lên lấy một chút. Còn cậu thì sao? Muộn thế này vẫn còn học trong lớp, sao không đến thư viện?
— Thư viện trường chín giờ là đóng cửa rồi. Trong ký túc xá có một thằng bạn đang chơi game, ảnh hưởng đến tôi quá. Nghĩ rằng buổi tối khu giảng đường vẫn có bảo vệ đi tuần, đến lúc đó nhờ họ khóa cửa muộn một chút là được.
— Ra là vậy. Nhưng gan cậu cũng lớn thật đấy, chẳng lẽ chưa nghe chuyện Học viện Kinh tế và Quản lý ở tầng dưới có ma sao?
— Nghe rồi chứ. Chẳng phải nhà trường cũng đã ra thông báo rồi sao? Toàn là giả cả. Đã là giả thì có gì phải sợ?
Nói xong, Trương Siêu cười một cái rồi lại cúi đầu tiếp tục học.
Trông cậu ấy cực kỳ chăm chú, chẳng trách lúc nãy tôi đi tới mà cậu ấy cũng không hề nhận ra.
Thấy Trương Siêu đã tập trung học, tôi cũng không tiếp tục làm phiền cậu ấy.
Tôi đi đến chỗ ngồi lúc học hôm nay, cúi xuống tìm khắp trên bàn rồi dưới gầm bàn, nhưng tìm một vòng vẫn chẳng thấy gì.
— Ồ, lạ thật, sao ở đây cũng không có?
— Cậu đang tìm cái này à?
Tôi đang ngồi xổm dưới gầm bàn, cẩn thận nhớ lại xem mình đã để đồ ở đâu, thì một giọng nói đột nhiên vang lên phía sau.
Tôi sợ đến mức chân mềm nhũn, suýt nữa ngã ngồi xuống đất.
Tôi quay đầu nhìn về phía phát ra tiếng nói.
Trương Siêu, người vừa rồi còn đang chăm chú học, chẳng biết từ lúc nào đã đứng im lặng ngay phía sau tôi.
Cậu ấy đi tới từ lúc nào vậy?
Sao tôi chẳng nghe thấy một tiếng động nào?
Chỉ thấy cậu ấy mặt không cảm xúc đứng sau lưng tôi, cúi người xuống, trong tay cầm một quyển sách.
Quyển sách đang mở, ở giữa sách kẹp một thứ mà tôi vô cùng quen thuộc.
Chính là lá bùa hộ mệnh Giai Giai tặng tôi trước đó.
Tôi đứng dậy, đưa tay nhận lấy.
— Sao thứ này lại ở chỗ cậu? — tôi nghi hoặc hỏi.
— Tối nay lúc tôi đến lớp, vừa bước vào cửa đã nhìn thấy một thứ nằm dưới đất. Nhặt lên xem thì hình như là một lá bùa hộ mệnh. Tôi thấy khá thú vị nên kẹp vào trong sách. Vừa rồi thấy cậu cứ tìm đồ mãi, lúc này tôi mới nhớ ra.
— Ra là vậy. Cảm ơn cậu nhé. Đây là thứ một người bạn thân tặng tôi, rất quan trọng với tôi.
— Nếu đã quan trọng thì phải cất cho kỹ nhé. Lần sau mà làm mất nữa thì chưa chắc đã có người tốt bụng như tôi nhặt lên cất giúp cậu đâu.
Vừa nói, cậu ấy vừa nở một nụ cười với tôi.
Nhưng nụ cười ấy trong mắt tôi thế nào cũng thấy có gì đó tà dị, cứ như được cố tình nặn ra vậy.
— Ừ, tôi sẽ cất kỹ, không để mất nữa đâu.
Nói xong, tôi nhét lá bùa vào túi quần, còn giả vờ vỗ nhẹ bên ngoài túi, ra hiệu cho cậu ấy yên tâm, sẽ không làm mất nữa.
Nhìn chiếc túi quần phồng lên của tôi, cậu ấy không nói gì.
— À… cũng muộn rồi, tôi về trước nhé, không làm phiền cậu học nữa. Hôm nào có thời gian tôi mời cậu ăn cơm.
Không đợi cậu ấy trả lời, tôi nhanh ch.óng bước ra khỏi phòng học.
Ở hành lang bên ngoài, tôi nhìn vào trong qua cửa kính.
Cậu ấy vẫn đứng nguyên tại chỗ, cứ thế nhìn chằm chằm tôi qua cửa sổ.
Nụ cười kỳ lạ kia lúc này vẫn còn hiện trên gương mặt cậu ấy, khiến tôi sởn cả da gà.
Đi qua hết những ô cửa sổ, mãi đến khi không còn nhìn thấy cậu ấy nữa, cảm giác rờn rợn trong lòng tôi mới dịu xuống.
Tôi luôn cảm thấy Trương Siêu hôm nay có gì đó kỳ lạ, nhưng lại không thể nói rõ kỳ lạ ở chỗ nào.
Đi đến đầu cầu thang, nhìn hành lang tối om, tôi theo thói quen vỗ tay mấy cái.
Nhưng đèn trong hành lang lại không sáng lên ngay như lúc trước.
Tôi liên tục vỗ thêm mấy lần, vẫn chẳng có chút phản ứng nào.
Không phải chứ, đúng lúc này đèn lại hỏng sao?
Nghĩ đến việc phải đi qua bốn tầng cầu thang không có ánh đèn, trái tim vừa mới bình tĩnh lại của tôi lập tức đập thình thịch dữ dội.
Tôi quay đầu nhìn về phía phòng học tầng bốn, nghĩ xem có nên nhờ Trương Siêu đưa mình xuống hay không, hoặc quay lại lớp, đợi một lát rồi cùng cậu ấy xuống.
Nhưng nghĩ đến gương mặt với nụ cười quỷ dị của cậu ấy, tôi lại lắc đầu.
Thôi vậy.
Tôi lấy điện thoại trong túi ra, bật sáng màn hình.
Trên màn hình hiện lên dòng chữ Không có dịch vụ.
Cái điện thoại c.h.ế.t tiệt này, lại mất sóng rồi.
Tôi bất lực thở dài.
Mượn chút ánh sáng yếu ớt phát ra từ màn hình, tôi lấy hết can đảm bước xuống tầng dưới.
Tuy không sáng bằng đèn hành lang, nhưng trong cầu thang tối đen như mực thế này, có chút ánh sáng vẫn tốt hơn là không có gì.
Mấy chục bậc cầu thang ngắn ngủi từ tầng bốn xuống tầng ba lại khó đi chẳng khác nào lần trước tôi leo núi Thái Sơn.
Tôi cẩn thận từng bước, cuối cùng cũng dịch chuyển đến đầu cầu thang tầng ba.
Lúc này, phòng học ở tầng ba vốn phải đang sáng đèn, vậy mà giờ cũng đã tối om.
Có lẽ sinh viên lúc trước học ở đây đã về rồi.
Tôi còn định dựa vào ánh sáng từ phòng học tầng ba để nghỉ một lát, xem ra cũng chẳng được nữa.
Lúc đi về phía cầu thang dẫn xuống tầng hai, tôi vô tình liếc nhìn về phía phòng học tầng ba.
Vừa nhìn một cái, tim tôi suýt nữa nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Bởi vì trong hành lang tối đen kia, thế mà đang đứng một người.