Lần này không có một dấu chấm lửng nào cả.
Thang máy đến tầng B1, tôi đi về phía vị trí đỗ xe.
Chiếc Cullinan vẫn đang đỗ ở đó, ngay bên cạnh là chiếc BYD của Lưu Bằng.
Trên kính chắn gió của chiếc BYD có dán một tờ giấy niêm phong.
Tôi tiến lại gần liếc nhìn một cái.
Là do bộ phận hành chính dán:
“Chiếc xe này thuộc diện xe công vụ của công ty, kể từ hôm nay thu hồi để điều phối thống nhất."
Tôi ngồi vào chiếc Cullinan, khởi động động cơ.
Điện thoại lại rung lên.
Trong nhóm nhỏ có người gửi một bức ảnh chụp màn hình, là một dòng trạng thái mà Lưu Bằng đăng sáng nay, xóa ngay lập tức, nhưng đã bị người ta chụp lại được.
Nội dung chỉ duy nhất một câu:
“Tôi mẹ nó mà còn nhắc đến chuyện đi chung xe nữa thì tôi là con ch.ó."
Phía dưới đi kèm một bức ảnh biểu tượng cảm xúc con ch.ó.
Tin nhắn trong nhóm nhỏ làm điện thoại của tôi rung lên bần bật.
“Anh Từ, cái chuyện nhà hỏa táng mà anh nói là nghiêm túc đấy à?"
“Lưu Bằng đêm ngày hôm qua đã tra cứu suốt cả đêm về tiêu chuẩn thu phí của nhà hỏa táng ha ha ha ha ha ha."
“Cái dòng trạng thái đó của gã xóa ngay lập tức, chắc là bị chị Triệu mắng rồi."
“Cho nên cái đó rốt cuộc là có ý gì vậy?
Nhà hỏa táng..."
“Đừng hỏi nữa, hỏi chính là Giám đốc Từ quá đỉnh."
Tôi nhấn chân ga, xe ra khỏi hầm.
Ánh nắng mặt trời rọi vào kính chắn gió.
Tôi bật radio lên, bên trong đã đổi sang một bài hát mới.
Ở bên cạnh vô lăng, màn hình điện thoại vẫn đang sáng.
Tin nhắn cuối cùng của nhóm nhỏ là do một cậu thực thực tập sinh gửi.
“Cho nên câu nói hoàn chỉnh đó của Giám đốc Từ nên là cái gì vậy ạ?"
Phía dưới không có ai trả lời.
Bởi vì tất cả mọi người vẫn đang chờ đợi.
Mà tôi thì tạm thời vẫn chưa có ý định nói ra.