CHƯƠNG 8: TỚ KHÔNG ĐI ĐÂU CẢ - HOÀN
Tôi nằm co ro trên giường, người thẫn thờ, chẳng buồn ăn uống gì.
Trong cơn mơ màng sốt cao, tôi nhớ đến cậu, nhớ đến câu nói của cậu.
Lục Tư Hàn từng nói: "Nếu có chuyện gì, đừng chịu đựng một mình, phải gọi cho tớ."
Tôi đã tin, tôi đã tin cậu thật lòng.
Vì thế, trong lúc tuyệt vọng nhất, tôi run run bấm số của cậu. Tín hiệu đổ chuông, một hồi, hai hồi, rồi tắt ngấm. Cậu không bắt máy.
Tôi cầm điện thoại trong tay, mắt mở to nhìn lên trần nhà, lòng trống rỗng. Nước mắt thấm ướt cả gối rồi khô đi, rồi lại trào ra, cứ thế lặp đi lặp lại.
Tôi mệt mỏi đến mức mỗi sáng tỉnh dậy, cứ ngỡ mình vừa trở về từ cõi c.h.ế.t. Môi tôi tái nhợt, người gầy rộc đi trông thấy. Cơn ho kéo dài dai dẳng đến mức có hôm tôi bắt đầu ho ra m.á.u, đỏ tươi trên chiếc khăn tay trắng.
Tôi ăn không nổi, cổ họng cứ như có thứ gì đó nghẹn c.h.ặ.t lại, không nuốt được.
Cuối cùng, tôi tự mình lê bước đến bệnh viện làm xét nghiệm, một mình.
Khi bác sĩ cầm tờ kết quả trên tay, cả phòng khám im bặt, không một ai lên tiếng. Cô y tá nhìn tôi với ánh mắt ái ngại.
Tôi cầm lấy tờ giấy ấy, tay run rẩy, mắt mờ đi vì nước mắt.
Giọng tôi lạc hẳn, lắp bắp không thành tiếng:
"Ung thư m.á.u... giai đoạn tiến triển nhanh..."
Thế giới như sụp đổ hoàn toàn trước mắt tôi. Mọi thanh âm xung quanh như bị bóp nghẹt lại, ù đi.
Tôi bước ra khỏi phòng bệnh, hành lang bệnh viện dài hun hút, lạnh lẽo đến thất thần. Không còn ánh nắng ngoài kia nữa, chỉ còn một màu xám xịt, ảm đạm như chính lòng tôi lúc này.
Tôi về đến nhà, ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh lẽo, buông xuôi tất cả. Tôi đã viết sẵn đơn xin thôi học, đặt trên bàn cô giáo.
Tôi chợt nhớ ra lần trước dọn phòng giúp bà ngoại, tôi có thấy một chiếc hộp gỗ nhỏ cũ kỹ bà giấu dưới gầm tủ. Bên trong là tấm hình tôi lúc còn bé xíu được bà bế, và một mảnh giấy đã ố vàng ghi một dãy số điện thoại.
Bà ngoại nói, đó là số của mẹ tôi, người mà tôi luôn từ chối liên lạc suốt những năm qua. Tôi từng nói tôi không cần mẹ, tôi ghét mẹ.
Nhưng hôm nay, tôi lại run run lục tìm chiếc hộp ấy. Không phải vì tôi muốn cầu cứu, mà vì tôi muốn được nói lời cuối cùng với người thân cuối cùng còn lại trên đời này của tôi.
Tôi run run bấm số, tim đập thình thịch.
Một giọng nữ vang lên ở đầu dây bên kia, nghẹn ngào mà ấm áp, như đã chờ đợi cuộc gọi này từ rất lâu rồi:
"Vi Vi... là con đó sao? Có phải Vi Vi của mẹ không? Con gọi cho mẹ sao con?"
Tôi cố kìm nén, nhưng cổ họng nghẹn lại, nước mắt trào ra không kìm được:
"Mẹ ơi... là con đây... con... con bị u.n.g t.h.ư rồi mẹ ơi. Con mệt lắm, con không chịu nổi nữa rồi mẹ ơi..."
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi tiếng khóc nức nở vỡ òa:
"Vi ơi! Mẹ sẽ về! Mẹ sẽ về ngay lập tức! Con đừng sợ, con gái của mẹ ơi, đợi mẹ, mẹ về với con ngay!"
Tắt máy, tôi òa lên nức nở. Cơn đau trong n.g.ự.c như vỡ òa ra, nhưng cũng nhẹ bớt đi một phần nào đó. Tôi đã không còn phải gồng mình tỏ ra mạnh mẽ nữa rồi.
Ngày hôm sau, Lục Tư Hàn nghe tin tôi nghỉ học dài ngày và nghe loáng thoáng chuyện tôi bị bệnh nặng. Cậu lao đến nhà tôi, gõ cửa liên tục, giọng hốt hoảng.
"Vi ơi! Mở cửa đi! Tớ biết tớ sai rồi! Tớ xin lỗi! Là tớ sai, là tớ đã không ở cạnh cậu khi cậu cần nhất! Mở cửa cho tớ đi Vi!"
Tôi ngồi bên trong, tựa lưng vào cửa, không đáp lời, chỉ lặng lẽ khóc.
Cậu vẫn tiếp tục gõ cửa, giọng bắt đầu nghẹn lại, khàn đi:
"Xin cậu đừng như vậy nữa! Cậu trách tớ cũng được, mắng tớ cũng được, nhưng đừng đẩy tớ ra xa như thế! Tớ xin cậu đấy!"
Trời bắt đầu đổ mưa to, gió lạnh quất vào mái tôn, vậy mà Tư Hàn vẫn quỳ gối trước cửa nhà tôi, không rời đi. Nước mưa xối xả xuống đầu, xuống người cậu, nhưng cậu không che, không tránh, như thể đang tự mình chuộc lỗi, để những giọt mưa ấy gột rửa hết những tủi thân và đau đớn mà cậu đã gây ra cho tôi.
Cậu van xin trong mưa.
Cả một đêm, tôi ngồi trong nhà lặng thinh, nghe tiếng mưa và tiếng cậu gọi, nhưng nước mắt cứ rơi mãi không ngừng.
Cuối cùng, trước khi rời đi khi trời đã gần sáng, cậu chỉ nói vọng vào một câu cuối cùng, giọng khàn đặc vì mưa lạnh:
"Đợi tớ bình tĩnh lại, tớ sẽ đến tìm cậu, nhất định sẽ đến! Cậu nghỉ ngơi đi, giữ gìn sức khỏe nhé Vi!"
Hôm sau, mẹ tôi thật sự về. Vừa nhìn thấy tôi gầy gò, xanh xao nằm co ro trên giường, bà đã òa khóc, ôm chầm lấy tôi vào lòng, khóc như chưa từng được khóc. Sau bao năm xa cách, lại gặp lại tôi trong hoàn cảnh như thế này, bà đau đớn đến tột cùng.
Chuyến bay sang nước ngoài để điều trị được thu xếp ngay trong đêm. Mẹ bảo: "Bằng mọi giá mẹ phải cứu con, mẹ không thể mất con được nữa!"
Tôi được đưa đến một bệnh viện lớn ở nước ngoài. Hành trình điều trị kéo dài suốt một năm trời đằng đẵng. Những mũi t.h.u.ố.c hóa chất đau đớn, những lần truyền m.á.u, những cơn sốt mê man, rụng hết tóc, tất cả như một cơn ác mộng không có hồi kết.
Mái tóc dài của tôi rụng dần, cơ thể yếu đi thấy rõ. Bác sĩ nói tôi đáp ứng điều trị nhưng không tốt lắm, căn bệnh đang chuyển biến xấu đi rất nhanh.
Tôi biết, mình chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa.
Sau một thời gian dài suy nghĩ, một ngày nọ, khi đang nằm trên giường bệnh nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi nói với mẹ:
"Mẹ ơi, con muốn về nước."
"Mẹ ơi, con không muốn ra đi ở nơi xa lạ này. Con muốn về lại quê hương, muốn được nhìn thấy bầu trời nơi con từng lớn lên, nơi có bà ngoại, nơi có... cậu ấy."
Mẹ lặng người đi, ánh mắt chứa đựng nỗi buồn sâu thẳm, nhưng rồi cũng khẽ gật đầu. Mẹ biết đây là nguyện vọng cuối cùng của tôi.
Nhưng ngay khi vừa về nước, đặt chân xuống sân bay Tân Sơn Nhất, tôi nghe được một tin như sét đ.á.n.h ngang tai từ cô bạn cùng lớp cũ.
Lục Tư Hàn đã qua đời rồi.
Cậu gặp t.a.i n.ạ.n giao thông vào đúng cái đêm hôm tôi bay sang nước ngoài điều trị, cái đêm mà cậu đã quỳ trước cửa nhà tôi dưới mưa.
Đó là một vụ va chạm xe nghiêm trọng. Cậu mất ngay tại chỗ, không kịp nói một lời từ biệt với bất kỳ ai.
Tôi được mẹ đưa đến nơi cậu đang yên nghỉ. Nghĩa trang chiều gió lộng.
Đứng lặng người trước ngôi mộ còn mới của cậu, tôi đau đến mức không khóc nổi nữa, cũng không còn một lời oán trách nào. Chỉ là tim tôi, một lần nữa, như bị ai đó bóp nghẹt lại, đau đến không thở được.
Tôi quỳ xuống trước bia mộ khắc tên cậu, tay run run chạm vào hàng chữ "Lục Tư Hàn" lạnh lẽo, rồi nhẹ nhàng đặt lên đó sợi dây chuyền cậu đã tặng tôi năm 19 tuổi, sợi dây có mặt hình chiếc lá nhỏ khắc chữ "Hàn Vi 19".
"Tớ về rồi đây, Hàn Hàn à, nhưng sao cậu lại không còn ở đây nữa..."
Gió thổi nhẹ, vài cánh hoa bằng lăng tím rơi lả tả xuống mộ cậu.
Tôi ngẩng lên nhìn bầu trời xám xịt. Bầu trời hôm nay giống hệt cái ngày cậu đứng dưới mưa, quỳ trước nhà tôi, khóc và xin lỗi tôi.
Chỉ khác là lần này, sẽ không còn ai đứng dậy nữa, không còn ai gõ cửa nhà tôi mỗi sáng, và cũng không còn ai đợi tôi ở đầu bên kia điện thoại nữa.
Từ ngày ấy trở đi, tôi không còn ghé lại nghĩa trang nữa. Không phải vì tôi quên cậu, mà là vì tôi sợ. Sợ mỗi lần đối diện với tên cậu trên bia đá lạnh lẽo, lại nhớ đến những điều còn dang dở, những lời hứa chưa kịp thực hiện.
Tôi sống tiếp những ngày cuối cùng, nhưng không còn là tôi của ngày trước nữa. Căn bệnh vẫn cứ âm ỉ trong người như một lời nhắc nhở rằng mỗi nhịp thở bây giờ của tôi đều là vay mượn của số phận.
Tôi không khóc nữa. Nước mắt dường như đã khô cạn hết rồi.
Vào một ngày tôi cảm thấy cơ thể mình không còn chống chọi được nữa, tôi nhờ mẹ đưa tôi đến trường lần cuối. Mẹ đẩy xe lăn đưa tôi đến dưới tán cây bằng lăng nơi sân sau, nơi ghế đá quen thuộc của chúng tôi.
Tôi ngồi một mình ở đó thật lâu. Nơi đó từng có lần Tư Hàn đuổi theo tôi vì tôi lỡ đ.á.n.h rơi thư tỏ tình. Từng có cậu ngồi đó đọc sách, nhưng lại khẽ cười nhẹ khi thấy tôi lén nhìn trộm cậu.
Giờ chỉ còn gió thổi và chiếc ghế gỗ lạnh lẽo, không còn ai ngồi cạnh tôi nữa.
Sáng hôm sau, trời rất đẹp, nắng vàng ươm.
Mẹ vào phòng gọi tôi dậy, thấy tôi đang ngủ yên trên giường. Tôi vẫn mặc chiếc váy trắng mà cậu từng khen đẹp, môi mỉm cười rất nhẹ, thanh thản.
Chỉ có bàn tay tôi đã lạnh ngắt, nhưng vẫn cầm c.h.ặ.t một bức ảnh cũ đã sờn góc.
Là ảnh tôi và Lục Tư Hàn chụp chung trong ngày hội thao của trường, hai đứa đứng cạnh nhau, tôi cười ngại ngùng, cậu thì nhìn tôi.
Dưới tấm ảnh, là dòng chữ nắn nót mà tôi đã viết trước đó:
"Tớ không đi đâu cả. Tớ chỉ đến nơi có cậu thôi, Hàn Hàn à, đợi tớ nhé."