Tiếng tù và vang lên, ta lật người lên ngựa, rủ mắt nhìn hắn: "Điện hạ thay vì lo lắng cho thần nữ, chi bằng tự lo cho bản thân trước đi."

Mặt trời dâng cao, bóng của ta phủ lên mặt hắn, làm thần trí hắn mờ nhòe không rõ.

Nghe nói Hứa Uyển Hề mãi không được Hoàng hậu công nhận, Tạ Huyền Hoàn cũng chẳng gượng ép nữa, hôn sự của họ vì thế mà kéo dài mãi. Có điều những thứ này đã chẳng còn liên quan tới ta.

Ta quay đầu ngựa, giật roi phi xa. Sau lưng có một ánh mắt vẫn luôn đăm đăm đuổi theo, như hình với bóng.

Nhưng rất nhanh. Cơn gió nơi đồng hoang ập tới trước mặt, cuốn theo hơi thở cỏ cây trong lành, khoảng trời trước mắt ta bừng mở ra thênh thang.

Đi chưa đầy mười dặm. Sau lưng truyền tới tiếng dồn dập của vó ngựa.

Ta ngoái đầu nhìn lại, Tạ Minh Yến đang thúc ngựa đuổi theo, tà áo tung bay như cờ. Hắn đuổi tới bên cạnh ta, hơi thở chưa đều, khóe môi đã cong lên trước: "Rốt cuộc cũng không trễ quá lâu."

Ta đã nhận lời hôn sự, phụ mẫu lại ở lại kinh thành, Thái hậu đương nhiên không tiện giữ ta nữa. Thế nhưng hắn mang thân phận Vương gia, muốn đi biên quan rốt cuộc phải được sự cho phép của Bệ hạ trước.

Lông mày ta bất giác cong lên: "Chàng đi theo, là sợ ta chạy mất sao?"

Tạ Minh Yến lại thu lại nụ cười, khuôn mặt nghiêm nghị: "Nàng nếu muốn hối hận chạy đi, ta cũng sẽ giúp nàng một tay.” 

"Chỉ là chiến trường không như nơi khác, đao kiếm không có mắt, ta không yên tâm về nàng."

Thái dương hắn lấm tấm mồ hôi mỏng, ánh mắt trong trẻo nhưng lại ẩn giấu một vệt phập phồng cùng chấp niệm.

Một kẻ như thế này hoàn toàn khác biệt với kiếp trước. Khi hắn làm Nhiếp chính vương, trầm ổn chu mật, đối với ta cũng giữ lễ tiết mực thước. Tựa như đầm nước sâu thẳm, nhìn không thấu cũng chẳng dò tới đáy.

Còn kẻ trước mặt này lại ngây ngô nhưng lại thản nhiên. Tình ý trong mắt hắn rõ ràng rành rành, chiếu thẳng tới, nóng đến mức làm ta trở tay không kịp.

Ta ngoảnh mặt đi nơi khác, giọng nói khẽ rơi vào trong gió: "Được."

Vó ngựa dồn dập, chúng ta sóng vai lao về phía xa, đất trời mùa xuân trải rộng dưới chân, bao la và tươi sáng.

...

Ngày đêm bươn chải, chúng ta nhanh ch.óng tới biên quan. Nơi đây cát vàng ngợp trời, khói lạnh cỏ tàn. Ta hồi nhỏ không nhớ chuyện từng ở đây, giờ đây lại đặt chân lên mảnh đất này, lại có một cảm giác an định đã lâu không gặp.

Ca ca giao tổng quyền chỉ huy cho ta. Ban đầu không ai tâm phục. Ta không nói nhiều, chỉ ở trong trướng thong dong điều độ.

Kỵ binh Bắc Sóc bị dụ vào hẻm núi phục kích, đường lương bị cắt đứt, tiên phong cũng bị chia cắt tiêu diệt. Mấy trận đ.á.n.h trải qua, mọi người chẳng còn ai xì xào nữa.

Hổ phù điều động được binh mã, nhưng không điều động được lòng người. Mà lòng người thì cần phải tự mình thu phục, đây chính là mục đích ta tới đây.

Thế nhưng khi chiến sự sắp sửa thu quân lại đột ngột xảy ra biến cố.

Mặt trời lặn đè lên đường chân trời, ánh sáng u ám nhuộm bầu trời thành một mảng hỗn độn.

Tạ Minh Yến phục trên lưng ngựa, hơi thở thoi hóp, m.á.u men theo tà áo nhỏ giọt xuống, trên mặt đất thấm thành một vệt sẫm màu. Từ xa nhìn thấy doanh trại, ta dắt ngựa, loạng đoạng chạy nhanh tới. Nào ngờ lại bị đá ngã xuống đất.

Chật vật bò dậy. Phía trước trong chiều tà đột nhiên xuất hiện một bóng dáng.

Có người ngược sáng đứng ở đó, mang theo một thân phong trần cùng hơi cát khô khốc. Hắn nhìn thấy ta, đầu tiên là ngẩn ra, ánh mắt lập tức rơi trên mảng đỏ sẫm trên người ta. Cả người như bị giáng một đòn mạnh, lao nhanh về phía ta.

Thế nhưng ta chẳng buồn bận tâm tới cái gì cả. Chỉ dốc hết sức lực gào thét gọi quân y.

Mọi người nghe tiếng vội vã chạy tới, bước chân hỗn loạn. Ngăn cách bởi những bóng người chao đảo, ta nhìn rõ người tới là ai. Một kẻ vốn không nên xuất hiện ở đây.

Mà hắn cũng nhìn thấy Tạ Minh Yến đang hôn mê không tỉnh trên lưng ngựa.

Tạ Huyền Hoàn xác nhận vệt m.á.u đó không phải của ta rồi mới dừng bước, khẽ thở ra một hơi khó nhận ra. Hứa Uyển Hề cũng đi theo ra. Ánh mắt xoay chuyển giữa chúng ta, khóe môi dâng lên một vệt cong như có như không: "Ta đã nói Điện hạ không cần lo lắng.” 

"Ngài xem, Hoàng thúc chẳng phải đã bảo vệ được Hoàng thẩm đó sao."

Ta được người ta dìu, vội vã lướt qua người Tạ Huyền Hoàn.

"Chiêu Ninh." Giọng hắn khàn đục, khẽ gọi ta. Tiếng nói bị gió cát xé nhỏ, tan ra rồi tụ lại trên bãi hoang.

Ta chẳng buồn ngoảnh lại.

….

Tạ Minh Yến thương thế không nhẹ, liên tục hôn mê. Ban đêm, ca ca tới khuyên mấy lần, bảo ta đi nghỉ ngơi một chút. Ta vẫn giữ khăng khăng gác bên giường không chịu rời đi.

Ánh nến vàng vọt, chao đảo hắt lên khuôn mặt tái bạch của hắn. Người từng không biến sắc mà định đoạt thế cờ thiên hạ ấy, lúc này lại lặng lẽ nằm ở đây, không biết khi nào mới tỉnh lại.

Hôm nay, ta không nắm chắc địa thế ở Hắc Hổ nên mới tự mình đi do thám. Nào ngờ chạm trán một tiểu đội địch quân, trò cải trang bị nhìn thấu. Trong lúc hỗn chiến, là hắn đã đỡ thay ta cúi đ.á.n.h chí mạng kia, rồi lại gượng sức đ.á.n.h trả lại.

Nỗi hối hận như kiến c.ắ.n xé con tim. Nếu ta không làm những tính toán đó, ngoan ngoãn ở lại kinh thành, hắn cũng không đến nông nỗi này. Ta rốt cuộc không nén nổi, cất tiếng khóc đau đớn.

Mấy ngày trước ta mới biết được, tình ý của hắn đối với ta đã gieo mầm từ nhiều năm trước.

Năm ấy lên núi thắp hương, ta từng ở bên bờ vực ngẫu nhiên gặp một thiếu niên. Thiếu niên cô đơn nhìn ra xa, ánh mắt trống rỗng. Hắn nói: "Từ nhỏ tới lớn, thân không tự chủ, đời người không biết sống vì cái gì."

Ta sợ hắn nghĩ không thông liền tiện miệng an ủi: "Cây đào không hỏi gió xuân khi nào tới, chỉ biết nở hoa, tự nhiên sẽ kết quả.” 

"Con người cũng vậy. Sống, tự nhiên sẽ tìm thấy ý nghĩa đời người."

Kiếp trước lúc ta sắp lâm chung, người tóc bạc phơ ấy vội vã chạy tới. Đó là lần đầu tiên hắn không câu nệ quy củ, túc trực bên giường ta, ứa lệ thốt ra câu cuối cùng: "Nàng chính là ý nghĩa của ta."

Ta lúc bấy giờ không hiểu ý hắn. Cho tới kiếp này mới vỡ lẽ, câu tình mật ẩn ý ấy, hắn đã giấu kín trong lòng cả một đời.

7 - Gió Xuân Chẳng Đợi Người Cũ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia