Năm xưa Tạ Trấn đâu có bộ mặt như thế này.
Ba năm trước, nhân lúc Tạ gia rắn mất đầu, ông ta dẫn người đến đ/ập ph/á kho c/ướp tranh chữ.
Ta chẳng nói chẳng rằng, b/ẻ g/ãy ba cái x/ương s/ườn của ông ta, dùng dây thừng tr/eo ngược ông ta trên cái cây cổ thụ vặn vẹo trong viện suốt một ngày một đêm.
Từ đó về sau, ông ta gặp ta còn hiếu thuận hơn gặp mẹ ruột.
Tạ Ngọc Lâu nằm l/iệt dưới đất, hoàn toàn ngây ra.
Hắn cứ ngỡ mình trở về là có thể ra oai tác quái với tư cách nam chủ nhân, muốn dựa vào lễ giáo và đạo hiếu để đ/è chet ta.
Nhưng hắn không ngờ rằng, những con người trong cái viện này từ lâu đã bị ta chinh phục.
03
A Âm bò qua ôm c.h.ặ.t lấy Tạ Ngọc Lâu. Ả nhắm nghiền đôi mắt mù, nước mắt tuôn rơi không dứt.
"Ngọc Lâu, thế gian này quả nhiên là kẻ ác cầm quyền."
"Thôi vậy, A Âm là kẻ mù lòa, không dám tranh giành với Nam Tinh tỷ tỷ."
Ả quay sang hướng ta, dập đầu một cái thật mạnh.
"Chỉ cầu tỷ tỷ cho chúng ta một góc phòng phụ để dung thân, A Âm nguyện làm một nha hoàn nhóm lửa, khổ cực thế nào cũng chịu được."
Ả hạ thấp tư thái đến mức tối đa, hy vọng khơi dậy lòng trắc ẩn của đám hạ nhân đang vây xem.
Ta tìm một chiếc ghế ngồi xuống, đón lấy chén trà nóng từ tay nha hoàn truyền tới.
"Muốn làm nha hoàn nhóm lửa thì cút ra hậu trù mà bổ củi nhóm bếp. Quỳ ở chính đường làm cái gì? Sao hả, gạch xanh ở chính đường dễ dập đầu hơn những chỗ khác à?"
Ta bình thản nhấp một ngụm trà: "Đừng diễn kịch nữa, các ngươi căn bản không phải đến để từ biệt thanh tu, mà là ở bên ngoài hết đường sống rồi, mò về đây để ăn bám chờ c.h.ế.t chứ gì."
Thân hình Tạ Ngọc Lâu cứng đờ, lập tức cao giọng để che giấu sự chột dạ.
"Ngươi nói bậy bạ, ta và A Âm ba năm qua ngao du danh sơn đại xuyên, sớm đã nhìn thấu hồng trần."
"Nhìn thấu hồng trần mà ngươi còn đòi phòng phụ? Sao ngươi không ra đường mà ở. Lấy trời đất làm chăn đệm, ngươi ngủ ngay ngã tư đường chẳng phải thông thấu hơn sao."
Ta trực tiếp ngắt lời hắn:
"Tạ Ngọc Lâu, ba năm trước ngươi bỏ trốn là vì đ.á.n.h bài thua ba ngàn lạng bạc ở bên ngoài. Ngươi sợ chủ nợ c.h.ặ.t t.a.y nên mới tháo chạy trong đêm."
"Ba năm này ngươi căn bản chẳng đi núi Chung Nam gì cả, mà là ở vùng Giang Nam làm rể hào môn. Kết quả ngươi lén lút lấy tiền của nhà vợ đi tầm hoa vấn liễu, bị chính thất đ.á.n.h đuổi ra ngoài mới dắt theo ả trà xanh giả mù này về đây lánh nạn đúng không?"
Tạ Ngọc Lâu đại kinh thất sắc, há miệng hồi lâu không thốt nên lời.
Ta đã sớm phái người đi điều tra tận gốc rễ hành tung của hắn. Những chuyện hèn hạ hắn làm ở bên ngoài, ngay cả ch.ó hoang lề đường cũng khinh chẳng buồn ngó tới.
"Ngươi ngậm m.á.u phun người!"
Tạ Ngọc Lâu gồng mình cãi chày cãi cối, quay đầu gầm rú với tiểu sai bên cạnh.
"Đi mời tộc trưởng tới đây, ta không tin Tạ gia này không có vương pháp, hôm nay ta nhất định phải hưu ả hãn phụ này!"
Tiểu sai căn bản chẳng thèm đoái hoài đến hắn, quay đầu đảo mắt một cái rồi tiếp tục quét sân.
Ta đặt chén trà xuống, phẩy tay: "Cứ để hắn đi mời. Ta cũng muốn xem thử, tộc trưởng Tạ gia các ngươi, hôm nay có dám bước chân qua ngưỡng cửa này của ta hay không."
Tạ Ngọc Lâu thấy vậy, tự mình bò dậy khỏi mặt đất, lảo đảo chạy ra ngoài tìm cứu viện. A Âm quỳ dưới đất, thân thể không ngừng run rẩy.
Ta nhìn đôi mắt của ả: "Không cần giả mù nữa đâu, lúc nãy ngươi bò về phía Tạ Ngọc Lâu đã né tránh chuẩn xác những mảnh sứ vỡ trên mặt đất."
"Người mù không có được nhãn lực tinh tường như ngươi đâu."
A Âm rùng mình một cái, nhưng vẫn c.ắ.n răng không nhận.
"Tỷ tỷ chớ có oan uổng cho ta, ta thật sự không nhìn thấy gì cả."
Ta không tiếp lời, chỉ chờ xem Tạ Ngọc Lâu dựng cái sân khấu này cao thêm chút nữa.
04
Chưa đầy nửa canh giờ, tộc trưởng quả nhiên đã đến. Đi cùng còn có vài lão cổ hủ trong tông tộc, khí thế đùng đùng bước qua đại môn.
Tộc trưởng chống gậy, vừa vào cửa đã bày ra bộ tịch của bậc bề trên.
"Nam Tinh, ngươi cũng là nữ nhi nhà gia giáo, sao có thể sỉ nhục phu quân của mình như thế?"
"Ngọc Lâu dẫu có sai, nhưng hắn dù sao cũng là nam t.ử. Nam t.ử tam thê tứ thiếp vốn là chuyện thường tình, A Âm đã nguyện làm thiếp, ngươi nên có lòng bao dung lượng thứ!"
Tạ Ngọc Lâu có chỗ dựa, lập tức ưỡn thẳng lưng lên.
"Tộc trưởng minh giám, ả không chỉ sỉ nhục con mà còn bá chiếm gia sản của Tạ gia. Con yêu cầu dùng tông pháp xử trí ả!"
Tộc trưởng dùng gậy gõ mạnh xuống đất, phát ra âm thanh trầm đục.
"Giao địa khế ra đây, giao cho tông tộc phân phối lại mới hiển hiện được quy củ của Tạ gia ta."
Ta ngồi trên ghế vững như bàn thạch.
"Quy củ? Lúc Tạ gia các ngươi nợ nần ngập đầu bị người ta bao vây chặn cửa, sao không thấy ai đứng ra bàn chuyện quy củ?"
Ta bưng chén trà nóng hổi còn sót lại trên bàn, hắt thẳng xuống chân tộc trưởng. Lão ta sợ hãi nhảy dựng về phía sau, chiếc gậy suýt chút nữa tuột khỏi tay.
"Muốn địa khế, thì mang vàng bạc thật đến mà mua. Không có tiền thì cút hết ra ngoài cho ta."
Tộc trưởng bị hành động hắt trà của ta chọc cho sắc mặt xanh mét, cây gậy gõ xuống đất tùng tùng.
"Phản rồi, thật là phản rồi! Tạ gia ta trăm năm thư hương môn đệ, lại sinh ra thứ hãn phụ như ngươi! Hôm nay nếu không trục xuất ả độc phụ này ra khỏi Tạ gia, ta thẹn với liệt tổ liệt tông!"
Tạ Ngọc Lâu đỡ lấy tộc trưởng, bày ra bộ dạng hiếu t.ử hiền tôn.
"Tộc trưởng bớt giận, đều tại Ngọc Lâu vô năng, năm xưa mới rước cái thứ chổi xể quét nhà này vào cửa."