Sếp phải đi công tác, bảo tôi giúp anh chăm rắn.

Tôi lập tức từ chối, bởi vì tôi sợ rắn.

Sếp nói sẽ trả lương gấp đôi.

Tôi dè dặt hỏi: “Nó có c.ắ.n người không vậy? <(。_。)>”

Sếp liếc tôi một cái: “Không c.ắ.n. (¬_¬)”

“Sếp ơi, nếu chẳng may bị rắn c.ắ.n c.h.ế.t thì có được tính là t.a.i n.ạ.n lao động không? ⊙﹏⊙”

“Có. (ー_ー)!!”

Tôi âm thầm tính toán khoản tiền trong đầu, thậm chí đã nghĩ đến chuyện tiêu số tiền ấy thế nào.

Cuối cùng tôi nghiến răng, sợ gì chứ, đứng trước tiền thì một con rắn nhỏ có đáng là bao.

Sau đó trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một màn hình điện t.ử khổng lồ, trên đó trôi qua vô số bình luận.

[Nữ chính còn chưa biết đâu! Nam chính thật ra chính là con rắn đó, chính là tiểu thanh xà mà cô ấy vừa đồng ý chăm sóc!]

[Anh ấy sợ làm cô ấy hoảng nên mỗi tháng tới kỳ mẫn cảm đều tự mình chịu đựng.]

[Anh ấy thật sự yêu cô ấy lắm, mỗi lần bắt tăng ca cũng chỉ muốn được ở cạnh lâu thêm một chút thôi, tuy cách làm đúng là có vấn đề nhưng tiền tăng ca chưa bao giờ thiếu!]

[Ai mà từ chối nổi một ông chồng rắn vừa giàu vừa đẹp trai, còn biết nhả kim tệ lại chẳng bao giờ già chứ? Tôi thì chịu, không từ chối nổi.]

[Nữ chính đúng là hưởng niềm vui nhân đôi luôn! Tôi ghen tị c.h.ế.t mất, cho tôi trải nghiệm một ngày thôi cũng được, đừng bắt tôi quỳ xuống cầu xin!]

01

Vừa nộp xong bản PPT (^O^), tôi ngả người xuống ghế, còn chưa kịp duỗi lưng đã nhận được tin nhắn của sếp. ←_←

Anh ta gọi tôi lên văn phòng ╮( ̄▽ ̄)╭。

Tôi cười khổ, trong lòng lập tức bắt đầu c.h.ử.i thầm.

Lại là tên phiền phức đó, tám chín phần lại rảnh quá kiếm chuyện, đúng là phiền c.h.ế.t người.

Mấy đồng nghiệp ngồi xung quanh đều nhìn tôi bằng ánh mắt thương cảm, dù sao Tần Tố cũng nổi tiếng là Diêm Vương sống trong công ty, yêu cầu đưa ra lúc nào cũng kỳ quặc.

Ví dụ như bắt làm màu đen bảy sắc cầu vồng, màu trắng bảy sắc cầu vồng, thậm chí bụi phấn cũng phải hiện rõ từng hạt, bất kỳ chi tiết nào cũng không được sai.

Ngoài tôi ra, gần như tất cả nhân viên trong công ty đều từng chịu sự hành hạ của anh ta.

Nhưng người t.h.ả.m nhất vẫn là tôi.

Hồi đi học tôi thích anh ta bao nhiêu thì hiện giờ tôi ghét anh ta bấy nhiêu.

Tôi cực kỳ nghi ngờ anh ta cố tình nhắm vào mình.

Công ty nhiều nhân viên như vậy, vậy mà anh ta cứ thích bóc lột riêng tôi.

Nếu không phải công việc này có đủ bảo hiểm, còn được nghỉ cuối tuần, tôi đã nộp đơn nghỉ từ lâu.

Sếp của tôi, Tần Tố, chính là bạn cùng bàn thời cấp ba.

Anh ta đẹp trai, lạnh lùng, thành tích xuất sắc, là nam thần trong lòng gần như toàn bộ nữ sinh trong lớp, tất nhiên trong đó cũng có tôi.

Hơn nữa, khi ấy tôi luôn cảm thấy anh ta cũng hơi thích mình, thật đấy, không phải tôi tự luyến đâu.

Anh ta thường xuyên chủ động lại gần tôi, có lần tôi nằm ngủ trưa trên bàn còn lén ôm tôi một cái.

Ngày thường anh mua trà sữa với bánh ngọt tôi thích, lễ Tết cũng chuẩn bị quà, nếu có ai bắt nạt tôi thì anh lập tức đứng ra bênh vực.

Bài nào tôi không làm được, anh đều kiên nhẫn giảng.

Mỗi lần giảng rất chậm, chưa bao giờ trách tôi ngốc, ngược lại chỉ tự trách mình chưa tìm được phương pháp thích hợp để tôi hiểu.

Tôi bắt đầu thích anh vì gương mặt, tiếp tục thích vì tính cách, rồi cuối cùng chìm hẳn bởi những chi tiết nhỏ nhặt ấy.

Năm đó ⊙﹏⊙

Ngày hôm sau sau khi tôi tỏ tình, anh ta biến mất luôn rồi (???)?

Giáo viên nói Tần Tố ra nước ngoài du học, nhưng tôi vẫn luôn cho rằng anh ta đang tránh mình, có lẽ không biết từ chối thế nào nên chọn cách bỏ chạy.

Tôi từng nghĩ cả đời này sẽ chẳng gặp lại nữa.

Không ngờ năm ngoái, anh ta đột nhiên mua lại công ty kỹ xảo nơi tôi đang làm việc, sau đó tôi chính thức trở thành trâu ngựa dưới tay anh.

Ngày đầu gặp lại, trái tim tôi vẫn mất kiểm soát đập nhanh vài nhịp.

Bảy năm không gặp, anh cao hơn, khuôn mặt cũng trưởng thành đẹp trai hơn, quả nhiên người từng thích thì khi gặp lại vẫn khó tránh khỏi rung động.

Nhưng chút rung động ấy rất nhanh đã bị công việc mài mòn sạch sẽ.

Có lẽ vì chúng tôi từng là bạn học, còn anh lại vừa trở thành sếp mới, nên rất thích lấy tôi ra “đốt ba ngọn lửa”.

Anh ta dùng tôi đúng kiểu thuận tay như dùng chuột máy tính, còn bảo người quen thì sai bảo tiện hơn.

Kể từ ngày Tần Tố trở thành sếp, cuộc đời đi làm của tôi chẳng khác nào rơi thẳng xuống địa ngục!

Hiệu ứng nào càng khó, anh càng thích ném cho tôi, cho dù nó chẳng phải lĩnh vực tôi giỏi nhất.

Còn những việc vốn đơn giản, chỉ cần qua miệng anh chỉ đạo một lượt cũng lập tức biến thành thứ phiền phức.

Anh ta lúc nào cũng chê hiệu ứng chúng tôi làm giả như đồ trẻ con, không có chút cảm giác chân thực nào, làm thành thế này mà cũng dám mang ra đầu độc mắt khán giả (?°﹏°?)。

Đương nhiên, lời này cũng không hoàn toàn sai, bởi hiệu ứng do chính tay anh làm quả thật chân thực tới mức khiến người ta rung động từ thân thể đến linh hồn, cứ như anh từng tận mắt nhìn thấy cảnh tượng thật vậy.

Bạn bè tụ tập thì tăng ca, công ty liên hoan cũng tăng ca, chỉ cần tâm trạng anh không tốt là chúng tôi có khả năng bị gọi lại tăng ca.

Có lúc chỉ vì một cái filter, hoặc hướng gió thổi một cánh hoa không đúng “phong thủy”, tôi cũng phải làm lại từ đầu.

Mỗi lần tôi tăng ca, anh lại kéo ghế ngồi ngay bên cạnh, không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm tôi sửa từng chút.

Quan trọng nhất là mỗi ngày anh có một ý tưởng mới, tôi thật sự sửa không xuể!

Chương 1 - Giúp Sếp Chăm Rắn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia