May thì nói vài câu rồi bỏ đi.
Xui mà đụng trúng kẻ bệnh hoạn còn có thể bị đ.á.n.h, những chuyện như vậy ngoài đời đâu phải chưa từng xảy ra.
May hôm nay tôi có tiểu xà.
He he.
Trở về nhà, việc đầu tiên tôi làm là tắm cho nó.
Lúc ấy tôi đột nhiên phát hiện trên thân xuất hiện một lớp màng trắng mờ, ngay cả mắt cũng bị một lớp trắng phủ lên.
Tiểu xà liên tục vặn người, dường như cực kỳ muốn thoát khỏi thứ đó.
Tôi thử nhẹ nhàng kéo một chút, lớp màng lập tức bong xuống.
Hóa ra “kỳ mẫn cảm” mà trợ lý nhắc tới có liên quan tới việc lột da sao?
Tôi lấy điện thoại tra thông tin, cuối cùng cũng hiểu sơ qua quá trình rắn lột da.
Tôi bắt đầu từ phần đầu, cẩn thận giúp nó bóc từng chút, bên tai liên tục vang lên tiếng lớp da khô bong xuống.
Quá trình rõ ràng chẳng dễ chịu gì, nhưng tiểu xà lại có vẻ cực kỳ hưởng thụ.
Lột được khoảng một nửa, đến một vị trí nào đó đột nhiên mắc lại, con rắn vốn ngoan ngoãn để tôi muốn làm gì thì làm bỗng siết c.h.ặ.t người, giống như không muốn tôi tiếp tục.
(//▽//)
Tôi chẳng để tâm, vẫn nhiệt tình giúp.
Nhưng khi lớp da ở vị trí ấy được kéo xuống, tôi lập tức nhìn thấy hai phần nhô lên.
Tôi cứng người.
Không phải chứ…
Chỗ này cũng phải giúp nó lột sao?
Trước kia tôi từng nghe rắn đực có cấu tạo đôi.
Không ngờ lại là thật.
Quả nhiên mấy cuốn tiểu thuyết tôi đọc trước đây cũng không hoàn toàn bịa.
Chỉ là…
Vị trí này hình như khác tưởng tượng của tôi?
Nghĩ tới đó, mặt tôi lập tức nóng bừng.
Bình luận phía trên thì khỏi nói, cả đám đã bay xa đến mức chẳng ai kéo lại được.
Đúng là trí tưởng tượng của con người tựa núi Hoàng Sơn, hơn nữa còn vàng rực.
Tôi cảm thấy trên mạng hiện giờ chắc chẳng còn chủ đề nào họ không dám đùa.
[Không phải chỗ đó… cũng phải lột da hả?]
[Trời ơi thật sự là cấu tạo đôi luôn à… cảnh thế này mà cũng phát sóng được hả? [che mặt]]
[Hình dạng khác tôi tưởng tượng ghê [che mặt].]
[Mấy người bớt nghiên cứu đi được không, tôi bắt đầu không trong sáng nổi rồi.]
[Nghe bảo mỗi lần lột da xong sẽ lớn thêm đó [che mặt], nữ chính có phúc thật.]
[Lột da xong toàn thân mới tinh luôn, biểu cảm: đỏ mặt.]
08
Tôi đặt lớp da vừa lột sang bên rồi lấy khăn tắm quấn tiểu xà lại.
Dù cách một lớp khăn, tôi vẫn cảm nhận cơ thể nó nóng hệt một quả cầu lửa.
Mùi hương ngọt dịu quanh người cũng dần trở nên đậm hơn, khiến đầu tôi hơi lâng lâng như đang bước trên mây.
“Em nóng thế này, không phải bị sốt đó chứ?”
Tần Tố liếc tôi rồi chậm rãi nhắm mắt, thân thể cuộn lại càng c.h.ặ.t.
[Bé à, nam chính không bệnh đâu, đó là kỳ mẫn cảm. Rắn càng nóng, mùi càng thơm nghĩa là phản ứng càng mạnh. Em vừa tự tay giúp người ta lột da từ đầu tới cuối, người ta sống mấy trăm năm nhưng chuyện tình cảm vẫn trong sáng lắm đó.]
[Em yêu, rắn nóng lên thì em phải hiểu là có ý nghĩa gì chứ?]
[Rắn vừa lột da chính là lúc đẹp nhất, sạch nhất. Chỉ cần gọi tên một tiếng là hắn lập tức biến thành người cho em xem đó!]
Cho tới lúc này, tôi vẫn chưa hoàn toàn tin bình luận.
Không phải vì cảm thấy họ nói dối.
Mà vì tôi nghi bản thân bị tăng ca đến phát điên.
Một con rắn nhỏ thế này…
Thật sự có thể là Tần Tố sao?
Hay là thử?
“Tần Tố, anh thật sự không sao chứ?”
Vừa gọi xong tôi lập tức hối hận.
Có lẽ bởi nghe tên mình, tiểu xà lập tức mở mắt đầy kinh ngạc, thân thể vốn cuộn c.h.ặ.t cũng từ từ duỗi thẳng.
Một làn khói trắng lướt qua.
Sau đó tôi nhìn thấy cảnh tượng khiến mình đứng hình.
Tâm trạng vừa kinh ngạc vừa xấu hổ, hoàn toàn chẳng biết nên dùng từ gì diễn tả.
Tôi càng không biết phải nhìn đâu, cuối cùng trực tiếp giơ tay che mắt.
Tần Tố dường như còn cao và đẹp trai hơn trong ký ức.
Căn phòng bỗng chìm trong bóng tối.
Nhưng bình luận vẫn sáng trưng.
[Trời ơi mới cho liếc một cái đã tắt đèn rồi!]
[Nền tảng này nhát quá, tiền tôi còn nhiều mà!]
[Bật đèn lại đi!]
[May quá tôi kịp chụp màn hình [cười gian].]
“Anh biết em nhìn ra từ bao giờ?”
Anh đứng sau ôm lấy tôi, chiếc đuôi rắn nhẹ nhàng quấn quanh.
Mùi hương trong phòng càng lúc càng đậm, khiến toàn thân tôi mềm nhũn.
“Là từ ngày em nhận anh về chăm đúng không?”
“Ừ.”
“Biết rồi sao không chịu nói? Em thật sự muốn ở gần anh.”
“Em chỉ bị ảnh hưởng bởi kỳ mẫn cảm của anh, anh không muốn em phải làm điều gì vì mất tỉnh táo.”
Tôi muốn thoát khỏi vòng tay nhưng cả người lại chẳng còn bao nhiêu sức.
“Em đâu phải người hy sinh gì. (??????)??”
“?( ′???` ) Rắn cả đời chỉ nhận một bạn đời, không phải bất kỳ ai cũng được, chỉ người thật sự yêu mới có thể.”
“( ′?ω?)?Anh thích em thật? Vậy tại sao năm đó em tỏ tình, anh lại bỏ đi?”
“(?_?) Khi ấy em còn nhỏ, anh sợ mình không kiểm soát được bản năng… rồi làm em tổn thương.”
[Oan cho nam chính ghê, lúc ấy nữ chính còn nhỏ như vậy, anh mà ở lại gần thì đúng là chẳng biết chuyện gì xảy ra.]
[Anh rời đi vì quá yêu, sợ làm em bị thương thôi.]
[Những năm qua tuy chẳng xuất hiện nhưng anh vẫn âm thầm nhìn em lớn lên.]
[Hồi em đi làm thêm mùa hè bị chủ quỵt tiền, ngồi khóc bên đường, nam chính thuê nguyên bộ đồ gấu để tới nhảy vịt con dỗ em, còn mua kem và nhét trăm tệ vào túi. Em thật sự không nhận ra sao?]
Đọc tới đây, trái tim tôi bỗng rung nhẹ.
Bởi vì chuyện ấy thật sự đã xảy ra.
Năm đó tôi đi làm thêm hè, chủ cửa hàng chạy mất, tôi làm cả ngày chẳng nhận được đồng nào.