Hắn nói đây là chuyện nội bộ Giang gia, một người ngoài như bà ta chưa đến lượt chen tay, càng không có tư cách mắng Vãn Vãn của hắn.
Ta đang cảm động vì hắn chịu đứng ra bảo vệ mình thì phía sau bỗng vang lên một giọng nữ mềm mại.
“Biểu ca.”
Bàn tay Giang Minh đang nắm ta bỗng lỏng đi.
Hắn ngẩn người nhìn thiếu nữ vừa bước vào, thần sắc phức tạp đến mức không giấu nổi.
“Biểu muội?”
“Nàng... nàng về từ khi nào?”
Thiếu nữ ấy chỉ mặc y phục vải thô giản dị nhưng không che được dung mạo xinh đẹp trời sinh.
Nàng ta có làn da mịn màng, đôi má hồng, ánh mắt nhìn Giang Minh lại mang theo mấy phần ngượng ngùng.
Nàng nói mình mới về vài ngày trước.
Sư phụ của nàng bị đau mắt, phải trở về quê dưỡng bệnh một thời gian, vì vậy nàng cũng theo về.
Giang Minh chỉ lặp đi lặp lại hai câu “về là tốt rồi”, vẻ mặt lại có chút buồn bã, đến lúc cúi đầu khóe mắt còn đỏ lên.
Giang mẫu vừa thấy nàng đã thay hẳn sắc mặt, hiền từ đến hiếm có.
Bà nói Hạnh Nhi đi một chuyến tận hai năm, bà từng lo nàng c.h.ế.t ở đâu đó, nay đã trở về thì nhất định phải ở bên cạnh bà.
Cữu mẫu lập tức cười phụ họa, nói từ nhỏ Hạnh Nhi đã thân với cô mẫu nhất, cả nhà chẳng ai chiều nàng bằng Giang mẫu.
Cả nhà ngồi quanh nhau nhắc chuyện cũ, nói đến đâu cười đến đó.
Giang Minh và Hạnh Nhi thỉnh thoảng chen vào một câu, Thạch Đầu, Nhị Nha, cữu cữu cùng hai người con trai của ông ta cũng vui vẻ góp chuyện.
Trong căn phòng đông người, chỉ mình ta đứng đó như một kẻ thừa.
Nhờ những lời họ kể, ta mới biết rõ chuyện năm xưa giữa Giang Minh và Hạnh Nhi.
Hai người vốn lớn lên bên nhau từ nhỏ, có thể xem là thanh mai trúc mã, từng có tình ý với nhau.
Giang mẫu lại đặc biệt yêu thương người cháu gái này, từ lâu đã muốn nàng làm tức phụ.
Chỉ tiếc cữu mẫu không coi trọng Giang Minh.
Theo bà ta, một tú tài nghèo, trong nhà lại còn mẹ già cùng hai đứa em phải nuôi, chẳng có gì đáng để giao con gái vào.
Hạnh Nhi thì khác.
Nàng ta có dung mạo xinh xắn, tay nghề thêu thùa lại khéo hơn người.
Một tú nương nổi danh quanh vùng từng để mắt tới nàng, muốn nhận nàng làm đồ đệ.
Cữu mẫu nghe vậy mừng không kể xiết, lập tức đưa con gái theo vị tú nương kia học nghề.
Nghe nói vị tú nương ấy thường ra vào những phủ đệ giàu sang để nhận việc.
Nếu Hạnh Nhi đi theo mà lọt vào mắt một công t.ử quyền quý nào đó, cho dù chỉ làm thiếp cũng hơn gả cho một tú tài nghèo.
Chỉ là giấc mộng hóa phượng hoàng còn chưa kịp thành, sư phụ nàng đã đau mắt rồi về quê.
Vị tú nương kia ta cũng từng biết.
Theo tin ta nghe được, nàng ta đã tới kinh thành nhận việc cho một nhà quan, còn vì sao không mang Hạnh Nhi theo thì chẳng ai nhắc đến.
Mãi đến khi mọi người nói chuyện chán, Giang mẫu mới quay sang ta, giọng lạnh nhạt như cũ.
“Cứ quyết như vậy đi.”
“Trạch viện kia đã đứng tên ta, ta cho ai ở là quyền của ta.”
Ta không tiếp tục phản đối.
Nếu nói thêm, cữu mẫu lại có cớ mở miệng mắng ta.
Hơn nữa Giang mẫu cũng chẳng nói sai, căn nhà ấy ta đã mua tặng bà, khế ước còn mang tên bà, bà muốn dùng thế nào thì dùng.
Chỉ là ta vốn bỏ một ngàn lượng để đưa bà ra ngoài ở riêng, cuối cùng không những chẳng tiễn được người đi mà còn rước thêm cả nhà cữu cữu cùng một Hạnh Nhi vào, nghĩ thế nào cũng khiến người ta nghẹn trong lòng.
Về đến phòng, ta còn chưa kịp phát cáu, Giang Minh đã theo vào dỗ dành.
Hắn liên tục thề rằng giữa hắn và Hạnh Nhi đã là chuyện cũ, tuyệt đối không còn tư tình.
Ta quay mặt đi, cố ý hờn dỗi: “Thiếp nhìn dáng vẻ vừa rồi của hai người, rõ ràng là tình cũ chưa dứt.”
Giang Minh lập tức phủ nhận.
Hắn nắm tay ta đặt lên n.g.ự.c mình, cười dịu dàng: “Trong lòng trong mắt ta bây giờ chỉ có nương t.ử.”
“Nàng không tin thì tự mình sờ xem.”
Nói rồi hắn thuận thế ôm ta vào lòng.
Được hắn ôm như vậy, ta dường như cũng mềm lòng, bất giác hỏi một câu: “Người đã đến đông đủ chưa?”
Đúng lúc ấy Lan Linh bưng trà đi vào.
Nghe câu ta nói, nàng giật mình đến mức tuột tay làm vỡ ấm trà.
Ta chỉ ngước mắt nhìn một cái, nàng đã quỳ phịch xuống đất, toàn thân run lẩy bẩy.
Ta đỏ mặt đẩy Giang Minh ra, làm bộ trách hắn không đứng đắn.
Giang Minh lại cười, còn muốn nắm tay ta.
“Nàng vừa hỏi người đã đến đông đủ là có ý gì?”
Ta đáp rằng mình chỉ muốn biết hắn còn thân thích nào khác hay không.
Bên phía mẫu thân đã tới đủ, vậy họ hàng bên phụ thân thì sao?
Giang Minh lúc này mới hiểu, liền bảo ta cứ yên tâm.
Sau khi phụ thân hắn mất, thân tộc bên ấy đã cắt đứt quan hệ với mẹ con hắn từ lâu, về sau sẽ không còn ai tìm tới làm phiền.
Giọng hắn nhắc đến họ lạnh nhạt khác thường, chắc hẳn năm xưa từng có khúc mắc không vui.
Ta vỗ nhẹ tay hắn như an ủi, còn tâm trí đã nghĩ đến một chuyện khác.
Hạnh Nhi sau khi ở lại lão trạch rất chịu khó làm việc.
Trong phủ ít hạ nhân, nàng thường tự tay thu xếp chuyện ăn uống, y phục và sinh hoạt cho Giang mẫu, mọi thứ đều chu toàn.
Giang mẫu vì thế càng yêu quý nàng, ngày ngày đem nàng ra khen trước mặt ta và Giang Minh.
Bà nói cưới vợ phải cưới người như Hạnh Nhi, vừa chăm chỉ vừa khéo léo, biết lo liệu trong ngoài, ai lấy được nàng là có phúc.
Ta chỉ ngồi một bên uống trà, coi như không nghe thấy.
Một hôm, Hạnh Nhi mang tới một tấm chăn gấm đỏ, hai tay nâng trước mặt ta.
Nàng dịu dàng nói: “Biểu tẩu, ngày người và biểu ca thành thân, ta đang ở bên ngoài, không thể trở về chúc mừng.”