Chứng kiến bộ dạng đó của hắn, tôi cảm thấy vô cùng tẻ nhạt chán ngán, bèn đứng thẳng người dậy, quay lưng bước ra khỏi phòng bệnh.

22

Nhà họ Quý có năm người. Hai kẻ nằm viện, hai kẻ ngồi tù. Người duy nhất nhảy nhót tưng bừng khỏe mạnh là Quý Cảnh Lâm đương nhiên trở thành hy vọng cuối cùng của cả nhà, thuận lý thành chương tiếp quản quyền lực tối cao của Tập đoàn Quý thị.

Cũng chính vào ngày hôm đó, tôi và anh đã cùng nhau đến cục dân chính đi đăng ký kết hôn.

Theo lời của Quý Cảnh Lâm thì chính là: "Em không thể ăn chực nằm chờ được, muốn thừa kế khối tài sản năm trăm tỷ này, thì em phải danh chính ngôn thuận mang thân phận là vợ của anh."

Cũng may chỉ là cái danh phận mà thôi. Có tiền trong tay rồi, gả cho ai chẳng thế.

Tôi dứt khoát chiều theo chút tâm nguyện nhỏ nhoi ấy của người đàn ông.

Đêm hôm đó, Quý Cảnh Lâm cực kỳ hành hạ người khác, cứ lần lữa mơn trớn mãi mà không chịu bước vào vấn đề chính. Đến khi tình nồng ý mật, anh c.ắ.n nhẹ vào dái tai tôi, mơ hồ hỏi: "Hữu Hy, em có thích anh dù chỉ một chút thôi không?"

Tôi bị anh đùa giỡn đến mức tâm phiền ý loạn, chỉ muốn nhanh ch.óng kết thúc cho xong chuyện, liền bấu c.h.ặ.t mười móng tay dài lên lưng anh, thúc giục: "Anh làm nhanh lên xem nào."

Không nhận được câu trả lời mong muốn, ánh mắt Quý Cảnh Lâm tối sầm lại.

Nhưng anh không tiếp tục gặng hỏi nữa, chỉ lẳng lặng đem tất cả sự ấm ức hóa thành hành động thực tế, bắt tôi phải trải nghiệm sự bất mãn của anh qua cường độ dồn dập đến nghẹt thở.

Thế nhưng tôi nào biết, chỉ mải mê đắm chìm trong sự hoan lạc tuyệt vời của hiện tại.

Sau khi tiếng trống trận hạ màn, hai chúng tôi quấn quýt nép sát vào nhau, cùng cảm nhận hơi ấm và nhịp thở còn vương lại sau một đêm mưa gió.

"Tít…"

Chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường bỗng vang lên tiếng báo tin nhắn.

Tôi với tay cầm lấy xem, hóa ra là tin nhắn do Quý Kinh Trạch gửi tới.

Hắn nói: [Hữu Hy, anh muốn nói chuyện với em. Em có thể ra ngoài gặp anh một lần được không?]

Tôi vừa lướt qua nội dung tin nhắn, còn chưa kịp nghĩ xem nên trả lời thế nào, Quý Cảnh Lâm đã bất ngờ giật phắt chiếc điện thoại từ tay tôi.

"Họ Quý kia, trả điện thoại cho em mau!"

Anh né tránh đôi tay đang với tới của tôi, giơ cao chiếc điện thoại lên, một tay ôm c.h.ặ.t lấy người tôi, nhanh chớp lấy một bức ảnh chụp chung của hai chúng tôi.

Sau đó, anh khéo léo dùng sticker che đi những chỗ không thể hiển thị trên nền tảng mạng xã hội, rồi gửi thẳng bức ảnh đó cho Quý Kinh Trạch, kèm theo dòng tin nhắn phản hồi: [Không rảnh.]

Làm xong xuôi mọi chuyện, Quý Cảnh Lâm thản nhiên vứt xó chiếc điện thoại sang một bên, khinh thường bật cười: "Hắn ta vậy mà vẫn còn mơ tưởng đến chuyện gương vỡ lại lành với em cơ đấy."

"Đúng là nằm mơ giữa ban ngày."

Nói đoạn, anh nguy hiểm nheo mắt nhìn tôi: "Cả em nữa, vậy mà vẫn còn sức để đi đọc tin nhắn của người yêu cũ cơ à."

"Xem ra lúc nãy anh vẫn chưa cố gắng hết sức rồi."

Lời vừa dứt, da đầu tôi lập tức tê rần, trực giác mách bảo chẳng có chuyện gì tốt đẹp sắp xảy ra.

Tôi tốc chăn định nhanh chân tẩu thoát.

Thế nhưng một chân còn chưa kịp đặt xuống sàn giường, đã bị Quý Cảnh Lâm tàn nhẫn kéo ngược trở lại.

Thể lực giữa đàn ông và phụ nữ vốn dĩ đã có sự chênh lệch lớn, tôi đấu không lại anh, thẹn quá hóa giận mắng: "Quý Cảnh Lâm, anh ngày nào cũng thế, không sợ c.h.ế.t trên giường à?"

Anh vô cùng lý sự: "Thành ma dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu."

"..."

Tôi thật sự cạn lời, đến một câu cũng chẳng muốn thốt lên thêm.

23

Chẳng mấy chốc, ngày ra tòa xét xử cũng đã đến.

Thẩm Vân và Quý Khang gánh chịu nhiều tội chồng chất, cuối cùng đều bị tuyên án t.ử hình.

Khi tiếng b.úa của thẩm phán vang lên đanh gọn, mọi ân oán tình thù năm xưa chính thức khép lại, chìm vào dĩ vãng.

Quý Cảnh Lâm siết c.h.ặ.t lấy bàn tay tôi, lực đạo lúc này mới nới lỏng ra đôi chút.

Bước ra khỏi cổng tòa án, chúng tôi bắt gặp Quý Kinh Trạch đã mất tích từ lâu nay mới xuất hiện trở lại.

Hắn vừa xuất viện. Hốc mắt trũng sâu trũng hoắm, vằn chi chít những tia m.á.u đỏ ngầu, phần cằm mọc đầy râu xanh lún phún, trông t.h.ả.m hại tàn tạ đến mức độ cùng cực.

Hắn đứng lặng dưới gốc bồn hoa, dập tắt đi điếu t.h.u.ố.c hút dở dang trên tay, ngước mắt nhìn thẳng về phía Quý Cảnh Lâm, cất giọng khàn đọng: "Anh, em xin lỗi."

"Em thật sự không ngờ anh lại phải chịu đựng nhiều khổ cực đến thế."

Quý Cảnh Lâm phớt lờ hắn, nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi sải bước đi thẳng về phía trước.

Đến tận khi dừng chân chờ đèn đỏ sát lề đường, anh mới cúi đầu nhìn tôi, mỉm cười dịu dàng: "Mọi chuyện xảy ra trong quá khứ thế nào không còn quan trọng nữa."

"Bây giờ anh chỉ muốn sống thật tốt quãng đời còn lại."

Tôi lặng lẽ siết c.h.ặ.t bàn tay Quý Cảnh Lâm thêm chút nữa, truyền cho anh nguồn động viên ấm áp.

Đi qua những giông bão cuồng phong cuồn cuộn, cầu vồng rực rỡ đã ở ngay trước mắt.

Tôi tuyệt đối không cho phép anh gục ngã giữa đường.

Tôi sẽ cùng anh đi hết chặng đường này, sánh vai bước đến tận điểm cuối của thắng lợi.

(Hoàn)

12 - Góc Khuất Hào Môn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia