Ta từng nhặt được một thiếu niên giữa núi sâu.
Chàng chẳng phải tiên quân xuống phàm lịch kiếp, cũng không phải công tử quyền quý sa cơ lỡ vận.
Chàng chính là Chiến Thần của Thiên Giới, Huyền Dạ Thần Quân.
Năm ấy, chàng trọng thương rơi xuống nhân gian, nhờ cắn rễ của ta mới giữ được một mạng.
Để báo đáp ân cứu mạng, chàng đưa ta lên Thiên Cung, trồng ta trong hậu hoa viên của Thần Quân Phủ, còn sai tiên nga ngày ngày chăm sóc.
Trước khi đi, chàng từng nghiêm túc hứa với ta rằng đời này tuyệt đối sẽ không ăn ta nữa.
Ta tin lời ấy, mới chịu theo chàng về trời.
Ai ngờ về sau, chính người từng thề thốt kia lại muốn ăn sạch ta từ đầu đến chân.
Quả nhiên lời nam nhân nói, nghe cho vui thì được, tin thật chỉ tổ thiệt thân.