Ăn uống, trò chuyện đến nửa đêm, chúng tôi như thường lệ thuê một phòng khách sạn có view hướng ra sông rồi nằm trên giường tán gẫu đến gần sáng.

Tô Tô ngủ dang tay dang chân.

Tôi xoay người, cầm điện thoại lên.

Khung chat với cún hôi vẫn dừng ở đoạn ghi âm tối qua trước khi anh ấy cúp máy.

Do dự hai giây, tôi cố ý tạo dáng để lộ xương quai xanh trong bộ đồ ngủ rồi gửi ảnh qua.

Vừa gửi được một giây đã hiện lên dòng chữ: "Đối phương đang nhập..."

Tôi nhìn chằm chằm màn hình, tim đập loạn.

Nhưng đợi suốt nửa tiếng, anh ấy vẫn không gửi lấy một tin nhắn.

Ngay lập tức, cơn giận bốc lên.

Được lắm.

Không trả lời tin nhắn, còn giả c.h.ế.t đúng không?

Muốn sao thì tùy!

Tôi nghiến răng úp điện thoại lên tủ đầu giường, kéo chăn trùm kín đầu.

4

Sáng hôm sau, tôi bị đồng hồ báo thức đ.á.n.h thức, đầu vẫn còn hơi choáng váng.

Vừa lao vào sảnh tòa nhà văn phòng thì trước mặt đột nhiên va phải một "bức tường thịt".

"Rầm!"

Tôi ôm đầu đứng vững lại, đang định xin lỗi thì một mùi hương gỗ quen thuộc chui vào mũi.

Tôi khựng lại.

Mùi hương này...

Sao lại giống loại nước hoa tôi tự tay pha chế vào tháng trước đến vậy?

Tôi nhớ mình đã tặng nó cho cún hôi, lúc đó anh ấy còn rất thích.

Theo phản xạ, tôi ngẩng đầu lên.

Đập vào mắt là một đôi mắt lạnh lùng.

Gương mặt điển trai nổi bật toát lên khí chất "người lạ chớ lại gần", nhìn thế nào cũng không giống cún hôi từng làm nũng qua điện thoại của tôi, giọng nghèn nghẹn gọi tôi là: "Chủ nhân..."

Tôi còn đang phân vân có nên mở miệng hay không thì sếp đã nhanh ch.óng kéo tôi sang một bên, cúi đầu xin lỗi người đàn ông trước mặt.

"Thẩm Đường! Cô làm gì vậy? Đi đứng không nhìn đường à? Giám đốc Tô, anh không sao chứ?"

Giám đốc Tô lạnh nhạt gật đầu rồi quay người bước vào trong.

Tôi mơ mơ màng màng đi theo vào phòng họp.

Suốt buổi họp, tôi hoàn toàn mất tập trung.

Ánh mắt cứ dán c.h.ặ.t lên người đàn ông cao lớn ấy.

Cho đến khi anh giơ tay trái lên, tôi bỗng nhiên sững người lại.

Trên ngón út bàn tay trái của anh có một nốt ruồi son rất nhạt.

Sao có thể trùng hợp như vậy?

Mùi nước hoa giống nhau, ngay cả vị trí nốt ruồi cũng giống hệt.

Tim tôi bắt đầu đập loạn.

Tôi lén lấy tai nghe đeo vào, giả vờ cúi đầu xem tài liệu, thực chất là mở đoạn video đã lưu trong điện thoại.

Video vừa phát, giọng nói đầy ám muội của cún hôi vang lên: "Chủ nhân... xin người nhìn cún hôi đi..."

Nhưng giọng nói ấy dường như không phát ra từ tai nghe...

Mà phát ra từ bên ngoài tai nghe.

Theo phản xạ, tôi ngẩng đầu.

Cả phòng họp im phăng phắt.

Tất cả mọi người đều đang nhìn tôi.

Tôi cuống cuồng định tắt video, kết quả lại lỡ tay tăng âm lượng điện thoại lên.

Ngay cả câu cuối cùng đầy quyến luyến của cún hôi vang lên khắp phòng: "Cún như thế này... ưm... chủ nhân có thích không..."

5

Trưởng phòng trông như sắp ngất, run rẩy chỉ vào tôi: "Thẩm Đường! Trong giờ họp cô đang làm cái gì vậy? Mau cút ra ngoài!"

Mặt tôi đỏ bừng.

Đến ngẩng đầu cũng không dám.

Tôi ôm điện thoại và tập tài liệu chạy thẳng ra khỏi phòng họp.

Hoàn toàn không để ý đến ánh mắt dò xét của giám đốc Tô đang nhìn mình.

Cửa vừa đóng lại, tôi hít sâu một hơi để bình tĩnh lại.

Mất mặt thì đúng là mất mặt thật...

Nhưng vừa rồi tôi nhìn thấy rất rõ.

Giám đốc Tô mới tới và cún hôi của tôi có cùng một nốt ruồi.

Anh ấy chính là cún hôi của tôi!

Hay lắm, hay lắm.

Ban ngày tôi gọi anh ấy là sếp.

Ban đêm thì sếp gọi tôi là chủ nhân.

Đỉnh thật!

Tôi lấy điện thoại ra, nhân lúc rèm cửa của phòng họp còn hé mở, nhanh tay chụp một tấm ảnh.

Sau đó mở WeChat.

[Tô Tô! Tớ phát hiện ra một bí mật. Cậu đoán xem sếp mới của tớ là ai!]

Tin nhắn vừa gửi đi, tôi kích động đến mức tay còn run run.

Ngay giây sau, Tô Tô trả lời.

[Cậu chụp lén anh trai tớ làm gì vậy??? Cuối cùng cũng thông suốt rồi à? Thích anh trai tớ rồi sao??]

[Nhưng phải công nhận, gương mặt được di truyền chung với tớ đúng là có chụp lén cũng đẹp trai.]

Tôi nhìn hai dòng chữ ấy, cảm giác như bị dội một chậu nước lạnh.

Lời Tô Tô nói tối qua lúc đang đắp mặt nạ lại vang lên trong đầu: "Anh tớ nhìn thì hiền lành đấy, nhưng thật ra cực kỳ thù dai. Anh ấy tuyên bố nhất định phải bắt được con nhỏ dám trêu đùa tình cảm của mình. Theo tớ thấy thì người yêu qua mạng của anh ấy lành ít dữ nhiều rồi."

Lúc đó tôi còn cười, không biết ai xui xẻo như vậy.

Nhưng bây giờ...

Tôi chẳng cười nổi nữa.

Tôi nhớ lại khi vừa gặp giám đốc Tô.

Dù gương mặt đẹp trai ấy vẫn không giấu nổi vẻ mệt mỏi và sắc mặt xanh mét.

Chắc chắn là vì thức trắng đêm để đi bắt tôi.

Cứu với...

Bây giờ xin nghỉ việc còn kịp không?

Nhưng rồi tôi lại nhớ đến chuyện hôm qua.

Tô Tô nói anh trai cô ấy về nước sớm hơn dự tính vì phát hiện người yêu qua mạng ngoại tình.

Nhưng tôi có ngoại tình đâu...

Tôi lập tức nhắn tin cho Tô Tô.

[Tô Tô, tớ hỏi một chuyện. Việc người yêu qua mạng của anh cậu ngoại tình... có khi nào chỉ là hiểu lầm không? Lỡ như người ta vốn chẳng hề ngoại tình thì sao...?]

Tô Tô gửi cho tôi một biểu tượng mặt cười.

[Đem chuyện ngoại tình ra đùa à? Vậy thì cô ta còn t.h.ả.m hơn. Anh tớ ghét nhất là bị người khác lừa. Dám đùa giỡn tình cảm của anh ấy, làm anh ấy khóc suốt hai đêm liền. Tớ chỉ có thể nói... tự cầu nhiều phúc đi nhé.]

Chương 2 - Gọi Điện Với Người Yêu Qua Mạng Nhưng Quên Tắt Mic - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia