3

Cô lập tức hoảng hốt, chỉ hận không thể bịt miệng anh ngay.

"Anh... anh đừng... đừng nói bậy."

Lục Đình nhướng mày, đứng thẳng người dậy, ánh mắt đầy ẩn ý.

Mặt cô đỏ bừng, vội vàng đứng lên định bỏ đi.

Giây tiếp theo, một bàn tay lớn đặt lên vai cô, ép cô ngồi xuống.

"Đẹp lắm, cứ làm đi."

Khóe môi Lục Đình khẽ cong. Sau khi nói với Lục Ninh một câu, anh xoay người rời khỏi tiệm nail.

Đợi anh đi rồi, Lục Ninh lập tức hóng hớt hỏi cô: "Hai người quen nhau à?"

Cô do dự một chút: "Anh ấy là đàn anh của em."

"Ra vậy à, thế chị giảm cho em bốn mươi phần trăm."

Mắt cô sáng lên.

Đúng là chuyện tốt bất ngờ!

Cô lập tức cười ngọt ngào.

"Cảm ơn chị."

"Ha ha, không có gì. Nào, đắp mặt nạ tay trước đi."

Bộ móng nối dài cộng thêm nhiều họa tiết, làm nền đã mất bốn tiếng, ngồi đến mức m.ô.n.g cô cũng đau nhức.

Nhưng thành phẩm hoàn hảo ngoài mong đợi.

Cô cầm điện thoại chụp lia lịa, thích đến không nỡ rời mắt.

Lúc chuẩn bị thanh toán, Lục Đình lại quay về, giọng điềm tĩnh:

"Chị, anh rể nhờ em nói với chị tối nay anh ấy tăng ca, sẽ về muộn."

Lục Ninh nhìn anh một cái rồi lại nhìn cô, cố nhịn cười: "Biết rồi. Chuyện nhỏ thế này mà cũng phải nhờ em truyền lời."

Cô nhìn một cái là biết ngay Lục Đình đang kiếm cớ.

"Khụ... em về trước đây."

Lục Đình lập tức tiếp lời: "Về trường à? Đi cùng nhé."

Ra khỏi tiệm nail, Lục Đình bước song song bên cạnh cô, không nhanh không chậm.

Đầu thu trời đã se lạnh, gió cũng lớn hơn.

Mái tóc dài xõa sau lưng bị gió thổi tung, đuôi tóc khẽ quét qua vạt áo sơ mi của Lục Đình.

Thoáng nhìn thấy cảnh ấy, tim cô lỡ một nhịp, lặng lẽ dịch người sang bên cạnh.

Đúng lúc đó, Lục Đình lên tiếng:

"Dư Hạ, anh có thể mời em ăn cơm không?"

Anh nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt chân thành.

"T... tại sao?"

Khóe mắt Lục Đình cong lên.

"Vì anh muốn mời em ăn cơm."

... Đã bảo là lạnh lùng cơ mà?

Chẳng lẽ chỉ vì tấm ảnh chụp màn hình kia thôi sao?

Trong đầu cô lại hiện lên câu nói: "Anh cũng thích em."

Khóe môi bất giác cong lên, cô khẽ gật đầu.

Cô vốn đã có thiện cảm với anh. Anh cũng thích cô, vậy thì thử tìm hiểu xem sao, dù gì cũng đâu thiệt.

Nghĩ thông rồi, cảm giác xấu hổ vì chuyện ảnh chụp màn hình cũng vơi đi rất nhiều.

Lục Đình đưa cô đến một nhà hàng. Đến lúc nghe anh báo tên đặt bàn, cô mới biết thì ra anh đã chuẩn bị từ trước.

Cô cười đùa để làm dịu bầu không khí.

"Lúc nhận ra em ở tiệm nail... có phải anh mới nảy ra ý định mời em ăn không?"

Không ngờ Lục Đình lại nghiêm túc gật đầu.

"Không phải."

"Ngay từ hôm em xin kết bạn WeChat, anh đã muốn rồi."

Sự thẳng thắn của Lục Đình khiến cô hoàn toàn trở tay không kịp.

Anh cong mắt cười.

"Đi thôi."

Cô vội cúi đầu che đi gương mặt nóng bừng.

Sau khi ngồi xuống vị trí cạnh cửa sổ, cô phát hiện nơi này cực kỳ ăn ảnh.

Nhưng Lục Đình lại ngồi đối diện, khiến cô ngại lấy điện thoại ra chụp.

Trong khi chỗ này rõ ràng rất lên hình.

Một cao thủ sống vì ảnh đăng vòng bạn bè như cô chỉ biết âm thầm rơi nước mắt.

Đúng lúc ấy, Lục Đình bất ngờ giơ điện thoại lên hướng về phía cô.

"Phông nền ở đây đẹp lắm, chụp chắc chắn rất lên hình."

Vừa nghe đến hai chữ "lên hình", dù đầu óc còn chưa kịp phản ứng, biểu cảm và động tác của cô đã tự động phối hợp.

Vài giây sau, Lục Đình đưa điện thoại cho cô.

"Đẹp không?"

"Nhân tiện còn khoe được cả bộ móng."

Khoảnh khắc nhìn thấy tấm ảnh, cô ngây người.

Bố cục đẹp, khoảnh khắc bắt được vừa chuẩn, biểu cảm tự nhiên đến mức gần như không cần chỉnh sửa.

Quan trọng nhất là anh chỉ mất có vài giây.

Đôi mắt cô sáng lấp lánh nhìn Lục Đình.

"Anh học nhiếp ảnh à? Chụp đẹp quá."

"Đăng luôn ảnh gốc cũng được."

Lục Đình rất hưởng thụ lời khen của cô.

"Đều do chị anh dạy."

"Trước đây chị ấy thường bắt anh chụp ảnh."

Trong lòng vẫn còn lâng lâng vì có ảnh đẹp, miệng cô nhanh hơn não.

"Trời ơi, chị trồng cây, em hưởng bóng mát."

Vừa nói xong cô đã lập tức che miệng, hơi ngượng ngùng.

Lục Đình lại rất tự nhiên.

"Ừm, lát đồ ăn lên rồi có thể chụp thêm vài tấm nữa."

Cô vội gật đầu.

"Vậy bây giờ..."

Lục Đình ngừng một chút.

Đôi mắt đen sâu chăm chú nhìn cô.

"Em có thể bỏ chặn anh được không?"

"Nếu không anh không gửi ảnh cho em được."

Người cô cứng đờ.

Lập tức nhớ đến chuyện tối qua vì quá hoảng loạn nên đã chặn anh.

Trong lòng chột dạ vô cùng.

"Em... em bỏ chặn anh ngay."

Cô lấy điện thoại ra, nhanh ch.óng kéo Lục Đình khỏi danh sách đen.

Đến lúc này cô mới nhận ra...

Anh đúng là quá biết cách rồi.

Lý do này cô căn bản không thể từ chối.

Cô lén nhìn anh một cái.

... Cái này cũng là chị anh dạy sao?

Khóe mắt Lục Đình ngập tràn ý cười, như thể đoán được cô đang nghĩ gì.

"Không phải đâu."

Đúng lúc ấy, bên cạnh chợt vang lên một giọng nói đầy kinh ngạc.

"Dư Hạ?"

"Đúng là cậu thật!"

Cô quay đầu lại, đồng t.ử khẽ co rút.

Phương Yến Sơ.

Thanh mai trúc mã lớn lên cùng cô từ nhỏ.

... Cũng là người cô từng thầm thích suốt những năm cấp ba.

4

Phương Yến Sơ vẫn tự nhiên như trước, kéo ghế ngồi xuống cạnh cô, cười hớn hở.

"Nghỉ sớm nên mình về trước. Nhớ cậu c.h.ế.t mất, Hạ Hạ. Vừa rồi mình còn ghé nhà tìm cậu, chú dì bảo cậu ra ngoài rồi. Không ngờ lại gặp ở đây."

Cậu ta huyên thuyên không ngừng.

Cô khó chịu khẽ dịch người sang bên cạnh, lòng rối bời.

Lục Đình ngồi đối diện thấy vậy thì mày lập tức nhíu c.h.ặ.t.

Hình như lúc này Phương Yến Sơ mới để ý đến Lục Đình, hơi sững người.

"Vị này là..." Cậu ta dò hỏi: "Bạn trai cậu à?"

Lục Đình hơi khó chịu, nhưng vì để ý đến cảm xúc của cô nên định giải thích.

Không ngờ cô lại lên tiếng trước.

"Ừm, bạn trai mình."

Không gian lập tức rơi vào im lặng.

Nụ cười trên mặt Phương Yến Sơ cứng lại, cậu ta không dám tin nhìn cô.

"Hạ Hạ... cậu đùa mình đúng không? Mới một năm thôi mà cậu..."

Cô quay sang nhìn thẳng cậu ta.

"Không được sao?"

Phương Yến Sơ luống cuống trong chớp mắt.

"Không phải, Hạ Hạ, mình..."

Lục Đình cắt ngang lời cậu ta.

"Anh này, phiền anh tránh xa bạn gái tôi một chút."

Nói xong, anh đứng dậy, trực tiếp kéo Phương Yến Sơ rời khỏi vị trí bên cạnh cô.

Mạnh mẽ đến mức không cho đối phương cơ hội phản kháng.

Sắc mặt Phương Yến Sơ lập tức rất khó coi.

"Hạ Hạ, mình biết cậu vẫn còn giận mình. Lần này mình sẽ ở lại lâu, mình sẽ từ từ giải thích với cậu."

Ánh mắt Lục Đình lạnh đi.

"Cút."

"Cậu..."

Phương Yến Sơ trừng mắt nhìn anh.

Nhưng thấy cô không có phản ứng gì, cuối cùng chỉ có thể tức tối bỏ đi.

Đợi cậu ta đi khuất, cô mới chậm rãi thở phào một hơi.

Đến lúc này mới phát hiện bàn tay đặt bên cạnh đã siết c.h.ặ.t từ lúc nào, lòng bàn tay toàn là mồ hôi.

Lục Đình không nhân cơ hội ngồi sang cạnh cô.

Anh lặng lẽ quay về chỗ đối diện.

Không hỏi thêm điều gì, chỉ rót cho cô một ly nước trái cây.

Đúng lúc nhân viên mang món lên, phá tan bầu không khí ngột ngạt.

Cô cúi đầu nhấp một ngụm nước.

"Xin lỗi, chuyện vừa rồi..."

Nhưng nói đến đây lại không biết phải tiếp tục thế nào.

Giọng Lục Đình rất dịu dàng.

"Không sao đâu, anh không để ý. Thậm chí... còn hơi vui nữa."

Cô ngẩng đầu nhìn anh.

Trong mắt anh là ý cười lấp lánh cùng sự dịu dàng cưng chiều.

Từng chút một xoa dịu sự bực bội trong lòng cô.

"Nào, tiếp tục chụp ảnh đi."

Nếu không có sự xuất hiện bất ngờ của Phương Yến Sơ, bữa cơm này hẳn đã là một bữa ăn hoàn hảo.

Đồ ăn ngon.

Ảnh đẹp.

Tâm trạng cũng rất tốt.

Đăng xong bộ ảnh chín ô hoàn mỹ lên vòng bạn bè, cô tạm thời gạt Phương Yến Sơ ra sau đầu.