Ta gắt gao nhìn chằm chằm hắn, đầu ngón tay luồn vào trong tay áo, âm thầm lần tìm.

Chính là lúc này!

Ta dồn hết sức vung tay lên, một mũi kim bạc lập tức cắm phập vào vai Cố Thanh Yến.

Rõ ràng hắn không ngờ ta còn có chiêu này.

Hắn kêu lên một tiếng đau đớn, loạng choạng lùi lại vài bước, rồi quỳ rạp một gối xuống sàn nhà.

“A Nhan!”

Cánh cửa phòng bị đẩy tung ra.

Thích Minh là người đầu tiên xông vào.

Trưởng tỷ theo sát phía sau, khuôn mặt đã đầm đìa nước mắt.

Thích Minh vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, sắc mặt lập tức biến đổi dữ dội.

Chàng bước nhanh đến trước mặt ta, một tay ôm trọn ta cùng bộ hỷ phục vào lòng, giọng nói run lên không giấu nổi: “A Nhan! Nàng có sao không? Có bị thương ở đâu không?”

Ta dựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c chàng, khẽ lắc đầu: “May mà có ám khí chàng tặng ta lúc trước, ta không sao.”

Thích Minh cẩn thận kiểm tra, thấy ta quả thật không có gì đáng ngại, thân thể vốn đang căng cứng của chàng mới từ từ thả lỏng.

Đợi ta bình tĩnh lại một lát, trưởng tỷ cùng ta đổi lại y phục.

Tỷ ấy mặc lại bộ giá y đỏ thẫm, ngồi xuống bên mép giường.

Ta giúp trưởng tỷ vuốt lại vạt áo, đầu ngón tay vẫn còn hơi run: “Trưởng tỷ, hay là từ hôn đi. Thái t.ử ngài ấy…”

Tỷ ấy lắc đầu, ánh mắt lại rơi xuống người Cố Thanh Yến đang hôn mê trên mặt đất, giọng nói nhẹ đến tựa một tiếng thở dài: “Sự tình đã đến nước này, ta còn có thể quay đầu được nữa sao? Huống hồ…”

Nói đến đây, tỷ ấy ngừng lại một lát: “Ta thích ngài ấy. Cho dù ngài ấy không thích ta, ta cũng đành cam chịu.”

Ta biết tâm ý của tỷ ấy đã quyết, dù nói thêm điều gì cũng vô ích.

Thích Minh nắm lấy tay ta, âm thầm đưa ta rời đi bằng cửa sau.

Màn đêm tĩnh lặng, chúng ta không kinh động đến bất kỳ ai.

Hành động này của Cố Thanh Yến đã được lên kế hoạch kín kẽ, chắc chắn sẽ không để lại dấu vết.

Mà ta vì thể diện của trưởng tỷ, cũng lựa chọn ngậm miệng không nhắc đến chuyện này nữa.

Ngày thứ hai sau đại hôn của trưởng tỷ, ta và Thích Minh lên xe ngựa rời kinh, đi về hướng Nhạn Môn.

Chúng ta không vội vã chạy đường dài, trái lại cứ men theo dòng Phần Hà mà chậm rãi thưởng cảnh.

Chàng đưa ta đi xem dòng nước cuồn cuộn của thác Hồ Khẩu, đưa ta nếm thử tất cả những món ăn vặt ở các châu huyện dọc đường.

Chàng biết ta sợ nóng, liền vòng đường lên Hằng Sơn tránh nắng, cùng ta ngồi yên lặng nghe tiếng chuông sớm mõ chiều ngân vang trong chùa Huyền Không.

Đến Nhạn Môn, tòa trạch viện của họ Thích cổ kính mà vuông vức, mang vẻ an ổn lắng sâu của tháng năm.

Cha mẹ chồng hiền hòa từ ái, lần đầu gặp mặt đã nhét vào tay ta một phong bao đỏ thật dày, chỉ dịu dàng nói một câu: “Đi đường vất vả rồi.”

Tiểu thúc t.ử của ta cung kính lễ phép, hai cô em gái chồng thì líu lo như chim nhỏ, nắm lấy tay ta mà hỏi kinh thành có thật sự có điện gác cửu trùng như lời đồn hay không.

Nơi này không có những quy củ sâm nghiêm đè nén người ta đến khó thở, cũng chẳng có đấu đá tranh giành giữa chị em dâu.

Mùa đông, cả nhà quây quần bên bếp lò nướng khoai lang, hơi ấm len qua từng kẽ tay, khiến sống mũi ta cay cay.

Lễ cưới được tổ chức ròng rã suốt bảy ngày, mời tất cả hàng xóm láng giềng tám phương đến chung vui, nơi đâu cũng thấm đẫm sự trân trọng chân thành.

Thích Minh không mặc bộ mãng bào rườm rà, chỉ khoác một thân cẩm y đỏ rực, trước mặt toàn tộc trịnh trọng hành lễ với ta.

Chàng nói: “A Nhan, cả đời này ta chỉ có một mình nàng.”

Chàng thật sự đã thực hiện lời hứa ấy.

Mỗi lần ra ngoài buôn hàng, chàng luôn mang ta theo bên cạnh.

Nửa năm sau ngày thành thân, tin tức từ kinh thành men theo tuyến thương lộ đứt quãng truyền đến Nhạn Môn.

Đầu tiên là chuyện Cố Thanh Yến vì xử lý nạn lũ lụt ở phía Bắc không hiệu quả, bị Ngự sử đài liên danh vạch tội.

Đủ loại tội danh bị liệt kê từng điều từng điều, cuối cùng thế mà lại kinh động đến Thánh giá.

Hoàng đế nổi trận lôi đình, một đạo chiếu thư giáng xuống, phế truất ngôi vị Thái t.ử của hắn.

Lại qua vài tháng nữa, ta nghe nói Cố Thanh Yến vì muốn giành lại quyền thế, đã liên tiếp nạp hai phòng trắc phi.

Hậu viện từ đó tranh đấu không ngừng.

Một ngày nọ, hai vị trắc phi trong lúc xô xát đã lỡ tay làm hắn bị thương, thương tích nghe nói vô cùng nghiêm trọng.

Cụ thể là thương ở đâu, mọi người lại không nói rõ.

Cho đến khi thư tay của trưởng tỷ vượt qua bao trạm đường trắc trở mới đưa đến tay ta, trong nét chữ thấp thoáng sự mệt mỏi khó che giấu: “A Nhan không cần lo cho ta, Cố Thanh Yến hắn cả đời này sẽ chỉ có một đứa con, chính là đứa trẻ của ta mà thôi.”

Ồ.

Hóa ra là bị thương ở “chỗ đó”.

Xem ra kiếp này, ngôi vị trữ quân cũng đã triệt để vô duyên với hắn rồi.

Xâu chuỗi mọi chuyện lại, ta phát hiện bên trong chưa chắc không có bàn tay của Thích Minh âm thầm can thiệp.

Khi ta đi chất vấn, chàng cũng không hề phủ nhận.

Chàng chỉ im lặng một lát, rồi nhẹ nhàng đặt cằm lên đỉnh đầu ta, giọng nói mang theo sự lạnh lùng hiếm thấy: “A Nhan, đây là món nợ hắn nợ nàng.”

“Món nợ ấy, ta đã thay nàng đòi lại rồi.”

Vành mắt ta nóng bừng, lập tức nhào vào lòng chàng, vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy eo chàng.

Năm thứ ba sau khi thành thân, ta mang thai.

Thích Minh vui mừng đến gần như phát ngốc, chiều chuộng ta đến mức chẳng còn phép tắc gì nữa.

Chàng không cho ta bôn ba đi lại, ngày ngày chỉ ở nhà cùng ta phơi nắng.

Những ngày đông quây quần bên bếp lò hâm rượu, chàng sẽ nhẹ nhàng áp tai lên bụng ta, lắng nghe nhịp t.h.a.i động rất khẽ bên trong, lông mày và khóe mắt dịu dàng đến mức như sắp tan ra trong ánh lửa ấm.

“A Nhan.”

Chàng khẽ nói: “Đứa trẻ của chúng ta, cứ gọi là Thích Vân Thư nhé. Giống như những đám mây nơi Nhạn Môn, tự tại mà vươn mình giữa trời rộng.”

Ta xoa nhẹ bụng, cảm nhận nhịp đập của sinh mệnh nhỏ bé bên trong, rồi khẽ gật đầu.

Phải rồi.

Mây cuốn mây bay, tự do tự tại.

Còn những chuyện cũ kia, từ nay về sau, có liên quan gì đến ta nữa đâu.

HẾT.