Khi Thái t.ử bị phế truất, đôi chân chàng cũng bị đ.á.n.h đến tàn phế.
Nhưng hôn sự giữa đích tỷ và Phế Thái t.ử vẫn phải tiếp tục.
Ý của người trong cung là qua loa đưa tân nương đến biệt viện cho xong việc.
Đích tỷ ở nhà sống c.h.ế.t không chịu xuất giá.
Vì thế, mối hôn sự này liền rơi xuống đầu ta.
Đêm tân hôn, nhìn nam nhân nằm trên giường, cả người tràn ngập t.ử khí.
Ta mím môi, cất lời:
“Chàng đừng chê ta chỉ là thứ nữ bị đưa đến thay gả, ta cũng chẳng chê chàng là kẻ tàn phế, thân phận thứ dân.”
“Chúng ta chỉ cần sống cho tốt quãng đời này, mọi điều khác đều chẳng đáng bận lòng.”
01
Thẩm Tri Hạc từng là Thái t.ử, nay chỉ còn là một phế nhân.
Ngày đại hôn, chẳng có kiệu hoa, cũng không tiếng trống tiếng nhạc.
Trong cung chỉ sai một cỗ xe la phủ vải xanh đến, chở ta rời khỏi cửa hông của phủ Hầu.
Xe cứ một đường đi về phía tây, càng đi càng hẻo lánh.
Đánh xe là một lão thái giám lạ mặt. Đến nơi, ông ta dỡ ta cùng chiếc rương gỗ cũ làm của hồi môn xuống, rồi lập tức đ.á.n.h xe rời đi, đến đầu cũng chẳng buồn ngoái lại.
Ta đứng trước cánh cổng gỗ loang lổ, ngẩng đầu quan sát nơi được gọi là “biệt viện”.
Nói là biệt viện, thực chất chỉ là một tiểu trạch đã bị bỏ hoang từ lâu.
Lớp vữa trên tường viện bong tróc quá nửa, vòng đồng trên cửa cũng đã han gỉ đen sì.
Ta hít sâu một hơi, đưa tay đẩy cửa bước vào.
Sân viện coi như vẫn còn gọn gàng, chính phòng có ba gian.
Cửa chỉ khép hờ, bên trong le lói ánh đèn yếu ớt.
Ta nhấc vạt váy, chậm rãi bước vào.
Trong phòng chỉ thắp một ngọn đèn dầu, ánh sáng vàng úa mờ nhạt.
Trên chiếc sập kê sát cửa sổ có một nam t.ử trẻ tuổi đang nửa nằm nửa tựa, mặc chiếc trường bào xanh cũ đã giặt đến bạc màu, trên đầu gối phủ hờ một tấm chăn mỏng.
Dung mạo chàng gầy gò, xương mày cao, sống mũi thẳng.
Chỉ có đôi môi nhợt nhạt không chút huyết sắc, mang vẻ trắng bệch của người đã lâu không thấy ánh mặt trời.
Nghe thấy tiếng bước chân, chàng khẽ nghiêng đầu nhìn sang.
Ánh mắt dừng trên mặt ta trong thoáng chốc rồi lặng lẽ thu về.
Tiếp tục nhìn cây hòe già ngoài cửa sổ, nửa sống nửa c.h.ế.t.
Tựa như mọi chuyện trên đời đều chẳng còn liên quan đến chàng.
Cánh cửa phía sau bị gió hất khẽ, phát ra tiếng “kẽo kẹt”, rồi từ từ khép lại.
Ta đặt bọc hành lý lên bàn, rồi ngồi xuống chiếc ghế tròn đối diện chàng, nghiêm túc mở lời:
“Ta tên Thôi Thời Diên. 'Thời' trong thời lai vận chuyển, 'Diên' trong giấy diên.”
“Hẳn chàng từng gặp đích tỷ của ta rồi. Nay tỷ ấy sống c.h.ế.t không chịu xuất giá, phụ thân bèn đem ta đến thay.”
Ta nói thẳng thắn như vậy chỉ để dò xem chàng có tình ý với vị đích tỷ kia hay không.
Nếu có, ta sẽ tự mình sống cho tốt quãng đời này.
Chàng không hề quay đầu.
Xem ra cũng chẳng mấy để tâm.
Ta lại tiếp lời:
“Từ nay về sau, hai chúng ta cùng nhau sống tốt quãng đời còn lại, những điều khác đều chẳng đáng bận lòng.”
Lúc này, chàng mới thu ánh mắt khỏi khung cửa sổ, chậm rãi nhìn về phía ta.
Ánh mắt ấy hờ hững mà lạnh lẽo.
“Sống qua ngày?” Chàng cười nhạt. “Với một kẻ phế nhân như ta, nàng định sống thế nào?”
Ánh mắt ta chậm rãi hạ xuống, dừng trên đôi chân của chàng.
Tấm chăn mỏng phủ kín nên không nhìn ra điều gì khác thường, nhưng từ lúc ta bước vào đến giờ, nửa thân dưới của chàng chưa từng nhúc nhích lấy một lần.
Phụ thân từng nói, khi còn trong ngục, chàng đã phải chịu trọng hình, đầu gối bị hủy hoại, từ sau khi được thả ra thì không thể đứng dậy được nữa.
Rốt cuộc thương thế của chàng nặng đến mức nào, cũng chẳng có ai nói rõ với ta.
Nhưng thấy chàng vẫn có thể tựa ngồi trên sập, phần eo lưng vẫn chống đỡ được thân mình, chí ít cũng chưa đến nỗi liệt hẳn.
Như vậy, vẫn còn hy vọng.
“Đến bữa thì dùng cơm, đến giờ thì uống t.h.u.ố.c. Trời nắng thì phơi mình dưới ánh dương, trời mưa thì đóng cửa sổ. Cuộc sống chẳng phải cứ thế mà trôi qua hay sao?”
Ta đứng dậy, bước đến bên sập của chàng, khom người ngồi xổm xuống, để ánh mắt ngang tầm với đôi mắt chàng.
“Thẩm Tri Hạc, chàng có muốn nghe xem những năm tháng ta sống ở phủ Hầu đã trải qua thế nào không?”
Chàng không đáp, cũng chẳng né tránh ánh mắt của ta.
“Mẫu thân ta chỉ là thiếp thất, đến năm ta bảy tuổi thì lâm bệnh qua đời.”
“Đích mẫu chướng mắt ta, bèn đuổi ta đến ở cạnh gian củi phía hậu viện. Mùa đông gió lùa tứ phía, mùa hạ mưa dột khắp nơi. Đích tỷ mặc gấm vóc, ta chỉ có vải thô. Đích huynh được đọc sách, còn ta chỉ biết bổ củi.”
“Có một năm vào mùa đông, ta phát sốt suốt ba ngày liền, đến một bát nước nóng cũng chẳng có ai đưa cho.”
“Khi ấy, ta chỉ cầu xin ông trời, miễn có thể sống sót, ta nhất định sẽ sống thật tốt.”
Ta kể rất bình thản, như thể đang thuật lại câu chuyện của một người khác.
“Cho nên chàng xem.” Ta khẽ mỉm cười. “Được gả đến đây, có mái nhà để ở, có cơm để ăn, không còn ai ngày ngày châm chọc, lạnh lời mỉa mai bên tai. Với ta mà nói, đó đã là những tháng ngày tốt đẹp nhất rồi.”
“Chàng ở hoàn cảnh nào, ta không chê. Ta có xuất thân ra sao, chàng cũng đừng ghét bỏ.”
“Người đời đã ruồng bỏ chúng ta, vậy thì chính chúng ta cũng đừng tự ruồng bỏ mình nữa, được không?”
Trong phòng lặng ngắt suốt một hồi lâu.
Ngọn lửa trên cây đèn dầu khẽ lay động, hắt lên gương mặt chàng những mảng sáng tối chập chờn.
“Nàng có biết, gả cho ta có nghĩa là gì không?”
“Có nghĩa là không cần nhìn sắc mặt đích mẫu, không cần chịu đích tỷ bắt nạt, cũng không còn bị phụ thân xem như món đồ, tùy tiện chỉ có thể gả đi làm thiếp cho người khác. Như vậy đã là rất tốt rồi.” Ta vừa nói vừa bẻ từng ngón tay đếm.
Khóe môi chàng khẽ động, gần như không thể nhận ra.
“Nàng nghĩ cũng thật thông suốt.”
Ta lắc đầu.
“Ta chẳng nghĩ thông suốt được gì cả, chỉ là hết đường rồi. Đã vậy thì thà sống lay lắt còn hơn tìm đến cái c.h.ế.t.”
Chàng im lặng một lát, rồi chậm rãi quay đầu, lại nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cành lá của cây hòe già khẽ đong đưa trong gió đêm, ánh trăng len qua tán lá, rơi thành từng mảnh vụn loang khắp mặt đất.
“Khi nãy nàng nói... nàng tên là gì?”
“Thôi Thời Diên.”
“Thôi Thời Diên...” Chàng khẽ lặp lại, giọng nói trầm khàn. “'Diên' trong giấy diên sao?”
“Vâng. Là mẫu thân đặt cho ta. Người từng nói, con người cũng giống như cánh diều. Thoạt nhìn tưởng bị sợi dây trói buộc, chẳng thể tự do, nhưng chỉ cần gió đủ lớn, sớm muộn cũng có thể vùng vẫy bay lên tận trời cao.”
Chàng trầm mặc thật lâu.
“Là một cái tên rất hay.”