14

Đêm Hoàng thượng băng hà.

Càn Thanh cung đèn đuốc sáng trưng, các thái y quỳ kín cả điện, các vị hoàng t.ử cũng được khẩn cấp triệu từ phủ đệ vào cung.

Ma ma Thôi sai ta đến thiên điện chuẩn bị trà nước để các vị hoàng t.ử dùng khi nghị sự.

Lúc ta bưng khay trà đến trước cửa thiên điện, bên trong vọng ra tiếng tranh cãi.

Đại hoàng t.ử lời lẽ gay gắt, cho rằng di chiếu phải do tông thất cùng nhau mở.

Tam hoàng t.ử đa nghi, nói rằng lúc phụ hoàng hấp hối chỉ có Chưởng ấn thái giám hầu bên cạnh.

Tứ hoàng t.ử cười lạnh, ai mà biết tên hoạn quan ấy có động tay động chân hay không.

Thẩm Tri Hạc cùng ta nhìn nhau một cái, rồi không nói một lời, tiếp tục đứng canh bên long sàng của Hoàng thượng.

Ta bưng khay trà lui về trà phòng, khép cửa lại, ngồi xuống trong bóng tối.

Đúng giờ Sửu ba khắc, tiếng chuông tang vang lên.

Tiếng chuông từ lầu thành Ngọ Môn vọng đến, từng hồi từng hồi, trầm nặng mà ngân dài, đủ bốn mươi lăm tiếng, báo hiệu quốc tang.

Hoàng thượng băng hà.

Trong chính điện Càn Thanh cung, tiếng khóc chấn động cả trời đất.

Các vị hoàng t.ử quỳ kín mặt đất, phi tần khóc đến xé gan đứt ruột, thái giám cùng cung nữ đều phủ phục dưới nền, trán dán sát lên những viên gạch vàng lạnh buốt.

Chưởng ấn thái giám nâng chiếc gấm hạp từ sau tấm biển xuống.

Ánh mắt của tất cả mọi người đều dán c.h.ặ.t lên chiếc gấm hạp ấy, hai mắt đỏ ngầu.

Chiếc gấm hạp được mở ra, thánh chỉ bọc trong lớp gấm vàng sáng được cung kính nâng lên.

Chưởng ấn thái giám run run mở thánh chỉ, giọng the thé vang vọng khắp chính điện.

“Trẫm vâng mệnh trời, ngự cực bốn mươi năm. Nay tuổi trời đã tận, băng hà tại Càn Thanh. Hoàng nhị t.ử Thẩm Tri Hạc, thiên tính nhân hiếu, rất giống trẫm, chuẩn kế thừa đại thống, đăng cơ kế vị Hoàng đế.”

Trong điện lặng ngắt như tờ.

Đại hoàng t.ử bỗng ngẩng phắt đầu lên, sắc mặt trắng bệch.

Môi Tam hoàng t.ử khẽ mấp máy, dường như muốn nói điều gì, nhưng một chữ cũng không thốt nên lời.

Chưởng ấn thái giám tiếp tục tuyên đọc.

“Ngoài ra... nguyên Thái t.ử phi Thôi Thời Diên, phẩm hạnh nhu thuận đoan trang, siêng năng cẩn trọng, sắc phong làm Trung cung Hoàng hậu.”

Đọc đến đây, ngay cả Chưởng ấn thái giám cũng sững sờ trong giây lát.

Cả đại điện lập tức xôn xao.

Phụ thân đang quỳ ở một góc điện bỗng ngẩng phắt đầu lên, hai mắt trợn tròn như chuông đồng, ánh nhìn vượt qua lớp lớp cẩm bào ngọc đới trên mặt đất, tựa mũi tên b.ắ.n thẳng ra ngoài điện.

Ta đứng dưới hành lang, cách cánh cửa điện đang mở rộng, cùng ông bốn mắt nhìn nhau, khóe môi ngập tràn ý cười.

Phụ thân, không ngờ phải không?

Trò giỏi hơn thầy, sóng sau xô sóng trước.

Quả thực ta đã sửa đổi thánh chỉ.

Di chiếu ban đầu quả thật là truyền ngôi cho Thẩm Tri Hạc, nhưng đồng thời lại ban cho ta một dải lụa trắng.

Tên cẩu hoàng đế ấy, đến c.h.ế.t vẫn không chịu buông tha ta.

May mà ta đã ra tay trước, chiếm lấy tiên cơ.

Dẫu Thẩm Tri Hạc có tàn nhẫn quyết đoán đến đâu, thì khi phải mang tội g.i.ế.c cha, cũng khó lòng không chùn tay.

Ta không thể đem vận mệnh của mình giao vào tay kẻ khác, cho dù người đó là người ta yêu.

Phụ thân hé miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn nhắm mắt, lần nữa cúi đầu dập đầu xuống đất.

Ông đã chọn sai phe, vậy thì chỉ có thể đi đến cùng trên con đường ấy.

Còn ta, từ đầu đến cuối chưa từng đứng về phía ông.

Ta và Thẩm Tri Hạc sóng vai đứng trên bậc đan bệ trước chính điện Càn Thanh cung.

Trong điện, quần thần quỳ kín mặt đất, tiếng tung hô vạn tuế vang dội đến mức mái điện với những ô trần chạm hoa văn cũng rung lên ù ù.

Chàng khoác long bào màu minh hoàng, còn ta mặc triều phục Hoàng hậu vừa được Thị lang Bộ Lễ nâng bằng hai tay dâng lên.

Bộ lễ phục ấy vốn được cất trong nội khố để dành cho một vị Hoàng hậu tương lai nào đó, trong lúc gấp gáp chỉ sửa lại vài đường kim mũi chỉ, vậy mà lại vừa khít với người ta.

Chúng ta cùng nghiêng đầu nhìn nhau, rồi như đã hẹn từ trước, đồng thời đưa tay về phía đối phương.

“Hai chúng ta...” Ta khẽ cười, hạ giọng nói. “Sao cứ có cảm giác như cấu kết làm điều xấu vậy.”

Chàng thoáng ngẩn người, rồi khóe môi chậm rãi cong lên.

“Cấu kết làm điều xấu gì chứ.” Chàng đáp. “Phải là long phụng trình tường mới đúng.”

Ta cúi đầu nhìn lễ phục trên người mình, rồi lại ngẩng lên nhìn chàng.

Hắc long cùng ác phụng, ngẫm ra cũng thật xứng đôi.

Ánh dương từ ngoài điện trải dài vào trong, soi mặt gạch vàng dưới chân lấp lánh như dát một tầng lưu quang.

Quần thần vẫn đang phủ phục, đồng thanh tung hô vạn tuế.

Không một ai để ý, tân đế khẽ nghiêng đầu, cực nhanh đặt lên môi Hoàng hậu một nụ hôn.

Chàng lập tức đứng thẳng người, chỉnh lại y quan, khôi phục vẻ mặt nghiêm nghị, không chút ý cười nơi triều đường, chỉ có vành tai lặng lẽ nhuộm một tầng đỏ nhạt.

“Tối nay, thần sẽ hầu hạ Hoàng hậu.”

Ta mím môi cười. Khi trước đã nói rồi, đợi đến ngày chàng có thể đứng dậy, cũng phải hầu hạ ta một phen.

“Chuẩn.”

14

Đến ngày thứ ba sau khi Thẩm Tri Hạc đăng cơ, chàng đột nhiên nói muốn đưa ta đến một nơi.

Bày ra vẻ thần thần bí bí, khiến ta có chút dở khóc dở cười.

Xa giá rời thành, đi về phía tây, càng đi càng hẻo lánh.

Đám thị vệ cùng các quan Lễ bộ đi theo đều đưa mắt nhìn nhau, chẳng hiểu đầu cua tai nheo.

Chỉ mình ta biết con đường này dẫn đến đâu.

Rừng hòe ở ngoại ô phía tây vẫn như thuở trước.

Tòa biệt viện ấy không ngờ đã được tu sửa lại.

Chàng dừng chân trước một ngôi mộ nằm sâu trong rừng hòe.

Ngôi mộ vừa mới được xây lại, vòng mộ lát bằng đá xanh, bia mộ dùng loại bạch ngọc thượng hạng.

Trước bia đã bày sẵn hương nến và lễ vật, hẳn là đã sai người đến chuẩn bị từ sớm.

Hàng chữ trên bia vừa mới được khắc, còn được tô bằng sơn vàng, dưới ánh nắng nhàn nhạt của ngày đông khẽ ánh lên sắc vàng.

“Mộ của tiên từ họ Ngô khuê danh Lan Nhân, người họ Thôi.”

Ngô Lan Nhân.

Đó là tên của tiểu nương.

Bên cạnh còn có một hàng chữ nhỏ, là nét b.út của Thẩm Tri Hạc.

“Y nữ Thanh Châu, nhân tâm tế thế. Nữ Thôi Thời Diên lập bia.”

Trước bia mộ cắm ba nén hương, làn khói xanh lững lờ bay lên.

Chàng mặc một thân thường phục màu xanh nhạt, quỳ xuống trước bia mộ.

“Xin nhạc mẫu đại nhân nơi suối vàng chứng giám.”

“Hôm nay tiểu tế xin lập lời thề tại đây. Chỉ cần trẫm còn một ngày, Diên Nương sẽ vẫn là Hoàng hậu, không một ai có thể lay chuyển. Đến ngày trẫm không còn nữa, nàng vẫn sẽ là người tôn quý nhất thiên hạ, bất cứ kẻ nào cũng không được phép khinh mạn.”

Đứng dậy xong, chàng vòng tay ôm lấy vai ta, khẽ nói:

“Y thư của mẫu thân nàng, hãy để Thái y viện khắc in đi. Ghi tên của bà.”

“Nàng không cần phải lo cho mẫu thân nữa.”

Nước mắt lặng lẽ chảy đầy gương mặt, ta ngẩng đầu nhìn cây hòe già.

Gió lạnh thổi qua, cành cây khẽ lay động, tựa như đang gật đầu.

Mẹ, người nhìn thấy rồi chứ?

Nữ nhi không bước lên vết xe đổ của người.

Chỉ cần gió đủ lớn, cánh diều giấy cũng có thể vùng vẫy bay thẳng lên trời cao.