“Diên nương, ta biết nàng thông tuệ, hẳn sớm đã thấu suốt ý đồ của ta.”
“Là ta quá đỗi ích kỷ, dù chỉ một khắc cũng không nỡ để nàng rời xa bên mình.”
“Ngôi vị Thái t.ử vốn đã từng chối bỏ ta một lần, hà cớ gì ta phải luyến tiếc, điều ta khao khát chính là được bên nàng dài lâu.”
Ta im lặng, vẫn cứ ở trên cao nhìn xuống chàng.
Thấy ta không đáp lời, nụ cười trên gương mặt chàng vương thêm một chút đắng cay.
Chàng vươn tay, đầy thăm dò đặt những ngón tay lên mu bàn tay ta đang đặt trên đầu gối, không hề nắm c.h.ặ.t, chỉ nhẹ nhàng tựa vào.
Tựa như một chú mèo phạm lỗi, rón rén vươn móng vuốt ra xem xét thái độ của chủ nhân.
Thấy ta không hề cự tuyệt.
Những ngón tay chàng dần thu lại, nắm lấy bàn tay ta.
“Diên nương, tình ta đối với nàng đã sâu đậm đến nhường này.”
“Chỉ nguyện lòng nàng tựa lòng ta.”
Từng câu từng chữ rơi vào màn đêm tĩnh mịch.
Ánh trăng tan loãng, tâm ý của người quân t.ử cũng tỏ tường rạng rỡ.
Tấm chân tình mà ta hằng mong xác nhận, nay đã được Thẩm Tri Hạc phơi bày ra không một chút giữ lại.
Thực sự không nhịn được nữa, ta bật cười thành tiếng.
“Diên nương?”
Ta vươn tay, kéo người về phía trước.
Chàng không kịp phòng bị, cả thân hình đổ ập về phía trước, hai tay theo bản năng chống lên thành giường.
Ta túm lấy cổ áo chàng mà hôn xuống.
Chàng bị hành động đột ngột này làm cho sững sờ, trong thoáng chốc ngập ngừng ấy, hàng mi chàng khẽ lướt qua gò má ta.
Sau đó, hơi thở chàng bỗng trở nên dồn dập, một tay buông thành giường ra, đưa lên giữ c.h.ặ.t lấy sau gáy ta, ấn ta vào sát thân mình.
Từ thế bị động tiếp nhận đã nhanh ch.óng chuyển thành chủ động đòi hỏi.
Bàn tay còn lại vòng qua thắt lưng, kéo ta từ mép giường xuống, cả thân hình ta gần như đổ nhào vào lòng chàng.
“Diên nương,” bờ môi chàng dán vào khóe miệng ta, giọng nói khàn đặc đến mức gần như không nghe rõ, “Diên nương.”
“Ừ.”
“Diên nương.”
“Ta nghe thấy rồi.”
Chẳng biết từ lúc nào, chúng ta đã xoay chuyển lên trên giường, trán tựa vào trán, hơi thở quyện lấy nhau không rời.
“Nàng tha lỗi cho ta rồi sao?” Chàng hỏi.
“Chàng đâu cần ta tha thứ?” Ta nhìn chàng đầy tinh quái.
Chàng ngẩn người một thoáng, rồi bật cười thành tiếng.
Trán chàng trượt xuống từ trán ta, vùi sâu vào hõm cổ của ta.
Hơi thở nóng hổi phả lên xương quai xanh, khiến ta ngứa ngáy mà rụt cổ lại.
“Chàng cười gì thế?”
“Cười chính mình tự cho là thông minh,” giọng chàng trầm đục truyền ra từ trên vai ta, “kết quả lại bị nàng nhìn thấu từ đầu đến cuối.”
Chàng lại sáp tới gần, cẩn thận đặt một nụ hôn lên giữa mày ta.
“Diên nương,” chàng gọi tên ta, giọng trầm thấp mà trịnh trọng, “nàng và ta, đời này kiếp này vĩnh viễn không phụ nhau.”
12
Công việc Thôi ma ma giao cho ta là quét dọn hành lang bên ngoài Tây Noãn các của điện Càn Thanh.
Đó là một việc tầm thường đến mức chẳng ai để mắt.
Mỗi khi Hoàng đế xử lý triều chính, ta chỉ có thể quỳ từ xa dưới mái hiên chờ lệnh.
Nhưng ta không hề nóng vội.
Cung nữ ở điện Càn Thanh, suy cho cùng cũng có cái lợi là gần nước được hưởng trăng trước.
Trong phòng trà, nơi góc quanh của hành lang hay những lúc quét dọn sân viện.
Sau những tin tức tưởng chừng vụn vặt ấy, luôn có vô số mối liên hệ chằng chịt.
Cứ ba năm ngày, Thẩm Tri Hạc lại vào điện Càn Thanh thỉnh an.
Chàng đã có phủ đệ riêng ở ngoài cung.
Mà khắp cả điện Càn Thanh đều truyền tai nhau rằng, Thái t.ử Thẩm Tri Hạc và vị thứ nữ thay gả kia nay đã trở thành người dưng nước lã.
Hoàng đế đưa thứ nữ ấy vào cung làm cung nữ, rõ ràng là đang vả vào mặt Thôi Hầu gia.
Thái t.ử cũng coi nàng như người xa lạ.
Đến cả Thôi ma ma cũng thường lén cùng người khác buôn chuyện sau lưng, bảo rằng thứ nữ ấy đúng là một kẻ đáng thương, tưởng mình bám được cành cao, nào ngờ chẳng những không leo lên được, ngược lại còn bị giẫm xuống tận bùn lầy.
Nghe những lời ấy, ta chỉ lặng lẽ mỉm cười trong lòng.
Điện Càn Thanh có một cung nữ nhị đẳng tên là Thúy Chi.
Dung mạo nàng ta không tệ, lòng dạ cũng cao ngạo, thường hầu hạ bên ngự tiền, phụ trách b.út mực.
Lén lút sau lưng, nàng ta nhận hối lộ, thỉnh thoảng còn tiết lộ đôi ba mẩu nội dung trong những văn thư cơ mật cho người bên ngoài.
Ta phát hiện Thúy Chi qua lại giữa các vị hoàng t.ử, nhưng không hề lên tiếng.
Chỉ đến một ngày, lúc nàng ta vào ngự tiền thay trà, ta mới thuận miệng nhắc với Thôi ma ma một câu.
“Chiếc vòng ngọc bích của tỷ tỷ Thúy Chi đẹp quá, nước ngọc trong veo. Đây là lần đầu tiên nô tỳ được nhìn thấy món ngọc đẹp đến vậy.”
Khi nói câu ấy, ta giữ nguyên vẻ mặt chất phác, giọng điệu ngây thơ, đôi mắt sáng rỡ nhìn theo bóng lưng của Thúy Chi.
Thôi ma ma là lão nhân tinh đã ở trong cung hơn ba mươi năm, chỉ liếc nhìn ta một cái.
Không bao lâu sau, Thúy Chi đã bị người đưa đi.
Hôm ấy, cũng vừa khéo là ngày Tứ hoàng t.ử dâng tấu hặc tội Thẩm Tri Hạc.
Tấu chương vừa trình lên, Hoàng đế còn chưa đọc hết đã ném mạnh xuống đất.
Ngài quở trách Tứ hoàng t.ử tâm thuật bất chính, kết bè kết đảng, rồi phạt đóng cửa tự kiểm điểm suốt một tháng.
Chiều hôm ấy, sau khi quét dọn xong đoạn hành lang cuối cùng, ta đang định trở về hậu tráo phòng.
Khi đi ngang qua khúc rẽ ở Đông phối điện, một bàn tay bất ngờ từ trong bóng tối vươn ra, kéo mạnh ta vào lối hẹp giữa hai bức tường cung.
Bức tường rất hẹp, chỉ vừa đủ cho hai người đứng đối diện nhau.
Ta bị ép sát vào bức tường gạch xanh lạnh lẽo. Một tay Thẩm Tri Hạc chống bên tai ta, cả người chàng gần như bao trọn lấy ta.
Hơi thở của chàng gấp gáp, l.ồ.ng n.g.ự.c không ngừng phập phồng.
“Chuyện của Thúy Chi...” Chàng hạ thấp giọng. “Là nàng làm.”
“Đúng vậy.” Ta thản nhiên nhìn thẳng vào mắt chàng.
Trong lối hẹp ánh sáng mờ tối, bàn tay chàng rời khỏi bức tường, nhẹ nhàng đặt lên vai ta.
“Nàng có biết, một khi bị phát hiện sẽ có kết cục thế nào không?” Giọng chàng căng cứng. “Đây là hoàng cung, nơi có thể nuốt chửng con người.”
Ta khẽ cười, giơ tay vỗ nhẹ lên l.ồ.ng n.g.ự.c chàng.
“Sao nào? Chàng sợ rồi à?”
Chàng không cười.
“Ta sợ lắm.” Chàng khẽ đáp. “Lúc nhận được tin, lòng bàn tay ta đều ướt đẫm mồ hôi.”
Ta đưa hai tay nâng lấy gương mặt chàng.
Chàng bị hành động ấy của ta làm cho thoáng ngẩn người.
“Thẩm Tri Hạc.” Ta khẽ lên tiếng. “Ta là nhược điểm của chàng, nhưng chưa từng là người lương thiện.”
Chàng cúi đầu nhìn vào mắt ta, yết hầu khẽ chuyển động.
“Ta muốn giúp chàng.” Ta nói rất chậm.
“Chàng nhổ bỏ nội ứng của Tam hoàng t.ử, trừ khử tai mắt của Tứ hoàng t.ử, ly gián mối quan hệ giữa Nhị hoàng t.ử và Hiền phi. Ta đều biết cả.”
“Nhưng ta không sợ.”
“Vậy nên, chàng cũng đừng sợ.”
Bàn tay đang nắm lấy tay ta của chàng bỗng siết c.h.ặ.t hơn.