1
Bó hoa trên tay rơi vãi tung tóe khắp đất, tôi luống cuống cúi xuống nhặt, nhưng vì tiếng động quá lớn vẫn khiến Hứa Hạc Viêm ngoảnh lại, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t:
"Tống Sinh Lịch? Sao em lại ở đây?"
Anh cúi xuống nhặt đồ giúp tôi. Khi ngón tay chạm vào cánh hoa hồng đỏ thắm, anh chợt ngẩn người như nhận ra điều gì đó.
Anh ngẩng đầu lên thì thấy xung quanh là rất nhiều bạn bè trong nhóm khởi nghiệp của chúng tôi đang đứng vây lại, nét mặt ai nấy đều vô cùng gượng gạo.
Anh hiểu ra mọi chuyện ngay lập tức, nhưng vẫn lạnh mặt nhặt hết số hoa dưới đất lên rồi nhét trả vào vòng tay tôi.
Giọng nói của anh hờ hững, lạnh nhạt, gương mặt góc cạnh tuấn tú trở nên sắc bén: "Sinh Lịch, tôi luôn coi em là một người bạn tốt, nhưng tôi không có ý gì khác với em cả."
Tôi đứng dậy, đúng lúc ánh mắt dừng lại nơi yết hầu của Hứa Hạc Viêm.
Làn da anh trắng lạnh, mỗi khi xấu hổ lại hơi ửng hồng, yết hầu khẽ chuyển động. Giọng anh trầm thấp đầy nam tính nhưng lại ngoan ngoãn đến lạ kỳ.
Tôi vẫn đang chìm đắm trong ký ức của buổi gọi video tối qua.
Nhưng dường như Hứa Hạc Viêm đã mất kiên nhẫn: "Sinh Lịch, em có nghe thấy những gì tôi nói không hả!"
Tôi bỗng thấy tủi thân vô cùng, sống mũi cay xè, vàng mắt đỏ lên, cất giọng nghẹn ngào hỏi: "Tại sao?"
Tại sao rõ ràng trên mạng anh thích tôi như thế? Có thể cùng tôi trò chuyện trên trời dưới đất, thậm chí phơi bày mọi thứ cho tôi xem, mà bây giờ lại hung dữ với tôi như vậy!
Ánh mắt Hứa Hạc Viêm khựng lại một chút. Một lúc sau anh mới cất lời, giọng điệu mang theo vài phần mỉa mai: "Sinh Lịch, chúng ta quen biết nhau từ hồi cấp ba.
Nhưng bây giờ em lại nói thích tôi, là thật lòng thích tôi sao?
Hay là vì tôi đã kéo em vào dự án này?"
Tôi ngơ ngác. Lúc này Hứa Hạc Viêm đã hoàn toàn cạn kiệt kiên nhẫn, quay lưng bước đi không một chút vương vấn.
2
Trên đường trở về, nước mắt tôi không cầm được mà tuôn rơi lã chã.
Cô bạn cùng phòng chứng kiến mọi chuyện từ đầu đến cuối vừa an ủi tôi, vừa tò mò hỏi: "Thật ra tớ cũng thấy lạ đấy Sinh Sinh à. Sao cậu với Hứa học trưởng quen nhau lâu thế rồi, mà trước đây chưa từng nghe cậu nói là cậu thích anh ấy?"
Tôi lau khô nước mắt. Giờ đây lòng bàn tay mịn màng nhẵn nhụi, chẳng giống tôi thời cấp ba. Ngày ấy tay tôi phủ đầy một lớp chai sần dày cộm.
Lúc mới quen Hứa Hạc Viêm, dáng vẻ của tôi chính là như thế này.
Tôi khoác trên mình bộ quần áo cũ kỹ, chân đi đôi giày vải ố vàng, thắt hai b.í.m tóc quê mùa đến không thể quê mùa hơn, đứng lúng túng bên cạnh bục giảng của trường.
"Đây mà là thủ khoa kỳ thi tốt nghiệp cấp hai á? Thật sự quá sức tưởng tượng của tớ luôn đấy."
"Cô ta mà mở miệng ra chắc không xưng 'mình' kiểu quê mùa cục mịch đấy chứ? Ha ha ha ha ha."
...
Tôi đứng bồn chồn bất an, thậm chí tay chân chẳng biết đặt vào đâu, há miệng định nói nhưng lại chẳng thể thốt lên lời.
Đúng lúc tôi cảm thấy lúng túng nhất, một bóng dáng cao lớn bước lên bục giảng. Hương gỗ thoang thoảng hòa quyện cùng hương hoa nhẹ nhàng bao bọc lấy tôi ngay lập tức.
"Không sao đâu, cứ từ từ nói.
Em giỏi hơn tất cả bọn họ, em chính là thủ khoa mà."
Gương mặt tuấn tú đong đầy ý cười xuất hiện. Khi ấy vừa chớm đầu thu, từng cơn gió nhẹ thổi qua làm dấy lên một nỗi niềm thầm kín.
Nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức lay động mà thôi.
Hứa Hạc Viêm là đàn anh khóa trên học lớp 11, có gia thế hiển hách, vẻ ngoài xuất chúng, con gái tranh nhau vây quanh anh như vịt tranh mồi.
Thế nhưng tất cả đều bị anh thẳng thừng từ chối.
Còn tôi, tôi chỉ là một sự tồn tại nổi bật trong đám đông nhờ việc "làm trò cười".
Tôi không muốn lại gần anh, mà cũng chẳng dám lại gần anh.
Dù lên đại học có tình cờ tham gia vào nhóm khởi nghiệp của anh, chúng tôi cũng chẳng có thêm giao thiệp nào đáng kể.
Cho đến khi tôi vô tình phát hiện ra một khía cạnh khác của anh trên mạng.
3
Cuộc gặp gỡ trên mạng giữa tôi và Hứa Hạc Viêm được xem là một sự tình cờ.
Chúng tôi quen nhau trong phần bình luận của một video nước ngoài.
Đó là một bộ phim rất khác biệt, nhiều người không thể cảm nhận nổi ý nghĩa của nó nên đua nhau chỉ trích.
[Quay đàn ông kiểu này là để thỏa mãn ai thế? Nhìn cái biết ngay.]
"Sao thế? Mới bắt các người quỳ một chút đã không chịu rồi à?"
"Đại trượng phu đầu đội trời chân đạp đất, lấy quyền gì bắt tụi này quỳ trước các người?"
...
Giữa hàng tá những lời bình luận ấy, có một dòng nhận xét đặc biệt cực kỳ thu hút sự chú ý của tôi.
"Nếu chỉ hiểu đơn thuần tư thế này là 'quỳ', thì quá đỗi nông cạn rồi."
"Đây hẳn là một tâm hồn bị tổn thương tìm thấy nơi trú ngụ. Chỉ khi anh ấy ngẩng đầu lên mới có thể nhìn thấy sự cứu rỗi."
Lúc ấy trái tim tôi bị đ.á.n.h trúng một cách dữ dội.
Tôi không kìm được mà phản hồi lại: "Lúc cô gái cúi đầu cũng không phải là kẻ đứng trên cao nhìn xuống, mà là sự thương hại dành cho chú cún nhỏ."
Bình luận gửi đi chưa bao lâu, tôi đã nhận được một lời mời kết bạn.
"Chào bạn, làm quen chút nhé?"
Ban đầu, tôi hoàn toàn không biết người ở phía bên kia màn hình là Hứa Hạc Viêm.
Chúng tôi trò chuyện không nhiều, tôi không thể chỉ dựa vào giọng nói mà nhận ra anh.
Cho đến một ngày, video anh gửi đến muộn mất mười phút.
Tôi bèn tỏ thái độ của kẻ bề trên, bảo anh chọn một chiếc "vòng cổ", đeo vào cổ suốt một ngày rồi quay video gửi cho tôi xem.
Kết quả là trong cuộc họp thảo luận chiều hôm đó, tôi đã nhìn thấy rõ mồn một chiếc "vòng cổ" màu bạc ấy.
Nó đang nằm chễm chệ ngay trên cổ của Hứa Hạc Viêm.
Làn da trắng lạnh phập phồng theo từng nhịp thở, bên cạnh còn có dòng chữ khó phát hiện bằng tiếng Anh: Adonai.
Khi nhìn thấy chiếc vòng ấy, nhịp thở của tôi dồn dập hẳn lên.
Tôi chắc chắn một trăm phần trăm rằng người đàn ông ôn hòa nhã nhặn đang mặc áo sơ mi trắng trước mặt, với nụ cười phong nhã đang thao thao bất tuyệt trước bài thuyết trình PPT, chính là chú cún nhỏ thiếu thốn tình cảm gửi ảnh dỗ tôi vui lòng mỗi ngày kia.