Tôi thầm nghĩ ngày rộng tháng dài, tự khắc anh ta sẽ bỏ đi thôi.
Vốn dĩ anh ta cũng đâu có vừa mắt người chủ nhân là tôi.
Lại là một ngày tăng ca buổi tối, tôi đã mệt mỏi rã rời nhưng tên giám đốc vẫn không vừa ý, trong ý ngoài lời đều nồng nặc mùi hạch sách chèn ép và định kiến:
"Đúng là con gái con đứa vẫn không hợp với chốn công sở mà, có cái việc đơn giản thế này cũng làm không xong, chi bằng về quê lấy chồng sớm cho rảnh nợ.
Kẻo không sau này lớn tuổi rồi lại chẳng ma nào thèm rước."
Trước khi đi làm, tôi cứ ngỡ ở những công ty lớn sẽ không có loại kỳ thị phân biệt đối xử này.
Sau này mới phát hiện ra đúng là mấy lão già bốn năm mươi tuổi luôn nồng nặc cái mùi hách dịch ấy.
Tôi cúi đầu không nói gì.
Tên giám đốc đó vẫn không bằng lòng, càng được nước lấn tới làm khó tôi hơn:
"Tôi đang nói chuyện với cô đấy, cô có nghe thấy không hả?
Nếu tối nay cô không làm xong, thì ngày mai cô không cần đến nữa..."
Cứ lải nhải không ngừng khiến đầu óc tôi ong ong hết cả lên.
Phiền c.h.ế.t đi được!
Hồi nhỏ gia cảnh nhà tôi bần hàn, lúc nào bố mẹ cũng mắng tôi không có chí tiến thủ, không đáng yêu, lại chẳng xinh đẹp.
Nói chung là hễ có chút bực dọc nào là hai người đều trút hết lên đầu tôi.
Tôi đã cố gắng nhẫn nhịn chịu đựng suốt bao nhiêu năm.
Mãi cho đến sau kỳ thi đại học, họ vẫn mắng c.h.ử.i tôi như thường lệ. Thế là tôi không nhịn nổi nữa, vớ ngay cuốn sách bên cạnh ném thẳng vào người họ.
Bỗng chốc tâm trạng tôi trở nên sảng khoái lạ thường.
Chẳng hạn như lúc này đây.
Tập tài liệu đập thẳng vào đầu lão sếp, một vết xước đỏ ch.ót từ từ rỉ ra khiến lão kinh ngạc đến ngây người:
"Cô… cô dám đ.á.n.h tôi?"
Tôi chẳng cảm thấy sợ hãi chút nào.
Tôi đã sớm nhận ra trong tính cách của mình luôn ẩn giấu một nửa khác: một nửa là người bình thường biết giữ thể diện và lễ phép, nửa kia là một kẻ điên cuồng cực đoan sau khi bị dồn ép đến đường cùng.
Hơn mười ngày tăng ca triền miên đã triệt để kích phát cái nửa kia ra ngoài.
Tôi ném đồ đạc loảng xoảng vào người tên giám đốc bụng phệ tai to. Lão tức điên, gầm lên giận dữ: "Cô vẫn còn dám đ.á.n.h à? Cô có tin tôi báo cảnh sát không?"
Tôi để ngoài tai hết, chỉ thoăn thoắt ném đồ:
"Có giỏi thì ông gọi người tới bắt tôi đi!"
"Để tôi nói cho mọi người nghe chuyện ông ăn bớt tiền hoa hồng, lừa gạt sếp để nhét cháu trai mình vào công ty, còn cả chuyện ngày nào họp ông cũng c.h.ử.i sếp nữa."
"Ông báo đi! Báo cảnh sát đi chứ!"
Bàn tay đang giơ cao của tên giám đốc khựng lại hoàn toàn.
Lão ta im bặt.
Cứ đứng im chịu trận, mặc cho tôi ném đồ đạc vào người lão.
Bởi vì nói lý với người bình thường còn được.
Chứ kẻ điên thì làm gì có lý lẽ mà nói.
Tôi đ.á.n.h cũng hòm hòm rồi, đang xách túi chuẩn bị chuồn.
Đột nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng ở cửa.
Chẳng biết Hứa Hạc Viêm đã đứng đó chứng kiến cảnh tượng đó bao lâu, gương mặt trắng lạnh của anh không có chút cảm xúc nào, con ngươi đen kịt u ám.
Cảm giác hệt như một mặt sâu kín không muốn cho ai biết của bản thân bỗng dưng bị vạch trần. Tôi bừng tỉnh, cả người luống cuống chẳng biết làm sao.
Hứa Hạc Viêm vươn tay ra nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi, một cảm giác lạnh lẽo ập đến.
Sự bực dọc bủa vây quanh tôi bỗng dưng tan biến đi đôi chút.
"Tôi..."
Hứa Hạc Viêm nâng tay tôi lên, cẩn trọng từng li từng tí đặt tay tôi kề bên môi.
Cảm giác nhồn nhột lan tỏa toàn thân tôi.
"Có đau không?" Anh khẽ hỏi: "Chủ nhân."
"Là lỗi của em. Em đã không bảo vệ tốt cho chủ nhân."
Màn đêm tĩnh lặng.
Hứa Hạc Viêm chìm trong bóng tối, đầu hơi cúi xuống, nâng niu bàn tay tôi một cách thành kính, rèm mi cong v.út khẽ run rẩy tựa như một con thú nhỏ đang ra sức an ủi chủ nhân của mình.
Nỗi phiền muộn, bực dọc trong lòng được vuốt ve xoa dịu hoàn toàn, giống như có ai đó vừa rót vào một dòng suối mát lành và thanh khiết.
Khiến người ta không nhịn được muốn khuấy đục nó, phá hủy nó.
Để qua đó tìm lại khao khát kiểm soát của chính mình.
Thế là tôi cất lời:
"Hứa Hạc Viêm, theo tôi về nhà."
13
Trong căn phòng nhỏ bé, rèm cửa được kéo kín mít, chỉ lọt vào một tia sáng leo lắt.
Hứa Hạc Viêm đắm mình trong tia sáng mỏng manh ấy, hàng mi dài khẽ rủ xuống đầy thấp thỏm bất an.
"Nhẹ, nhẹ một chút." Giọng anh rầm rì trầm thấp.
"Vậy thì ngươi cút đi."
Tôi đứng lên chuẩn bị rời đi một cách dứt khoát.
Hứa Hạc Viêm thấy vậy thì hoảng hốt ôm chầm lấy tôi từ phía sau.
"Em sai rồi, em sai rồi."
...
Sau khi mọi chuyện kết thúc, Hứa Hạc Viêm giống như vừa trút được một gánh nặng.
"Chủ nhân, lát nữa chúng ta sẽ đi đâu?"
Tôi uể oải lắc lắc chiếc ly trên tay.
Nghe vậy bèn nhướng mắt lên, chậm rãi hỏi lại: "Đi đâu là đi đâu?"
Gương mặt điển trai của Hứa Hạc Viêm thoáng qua một chút sững sờ.
Tôi bật cười, mỉa mai nói: "Tôi có nói là chúng ta đã nối lại quan hệ sao?"
Hứa Hạc Viêm c.ắ.n c.ắ.n môi dưới, trông có vẻ đáng thương cực kỳ: "Vậy vừa nãy chúng ta..."
Tôi bâng quơ đáp: "Tâm trạng không tốt, tìm người giải khuây thôi mà."
"Chơi bời chút đỉnh, khó hiểu lắm à?"
Hứa Hạc Viêm vốn là thiên kiêu chi t.ử, vừa nghe thấy câu này thì hai tay siết c.h.ặ.t lại. Tôi cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý đón nhận cơn thịnh nộ của anh ta.
Nào ngờ…
"Nếu không tình nguyện thì..."
Nửa câu sau còn chưa kịp thốt ra, Hứa Hạc Viêm đã ngẩng đầu lên, gương mặt tuấn tú lại khôi phục dáng vẻ ngoan ngoãn vâng lời.
"Em nguyện ý."
"Chủ nhân làm gì em cũng nguyện ý cả."
Tôi hất cằm lên, chẳng buồn nói năng gì.
Dường như Hứa Hạc Viêm ý thức được điều gì đó, đôi môi mỏng mấp máy mấy lần, ngập ngừng mở lời: "Em biết người vẫn còn giận em, nhưng lúc đó không phải em không thích người."
"Nói chính xác là em không dám tin."
Sắc trời hửng sáng, vạn vật vẫn còn thấp thoáng mờ ảo. Tôi nhìn vệt trắng bạc từ từ hiện ra bên bệ cửa sổ, cảm thấy hơi mệt mỏi bèn chán nản cất tiếng hỏi: