Lại một ngày yên bình chẳng yên bình, Lưu Uy mở diễn đàn ra, thấy ngay cái thông báo đỏ ch.ót: "Mẹ kiếp, tái phạm nữa là khóa tài khoản vĩnh viễn!"
Có chuyện gì thế nhỉ? Lưu Uy thắc mắc, nhìn thêm mấy bài viết khác, thấy tài khoản của mấy ông hay hoạt động trong group tự dưng đều bị gạch chéo đỏ, rồi không ít người đăng bài than vãn đêm qua có một vụ t.h.ả.m sát lớn, làm hôm nay diễn đàn ảm đạm vô cùng. Trong mấy bài than vãn đó, nhiều tài khoản rác nhởn nhơ khen Nhị Thúc tính cách "ngại ngùng yêu dấu", "thích thì nói thích" nhưng cứ tỏ ra khó chịu. Còn có một thằng để cái tag "con đường cùng của pháp sư là đi ẻo", Lưu Uy mới tải lại trang đã thấy nó bị cấm phát ngôn.
Nhìn mấy bài ở trang trước, hễ bài nào có nhắc đến "hội c.h.ế.t dậy", "pháp sư", "dân ẻo" thì vào trong thấy x.á.c c.h.ế.t la liệt, nhìn rợn cả người.
Chắc chắn có chuyện rồi. Không khí này, dù Lưu Uy có ngốc đến mấy cũng nhận ra là bất thường. Hắn chạy vào group hỏi, cả đám giả vờ c.h.ế.t, rồi Nhị Thúc gầm một tiếng:
"Đừng hỏi nữa, mấy đứa đó toàn bị cấm phát ngôn vì vi phạm nội quy."
Lưu Uy đổ mồ hôi hột. Đúng là trẻ con mà. Giờ là thời đại nào rồi, cấm phát ngôn thì có ích mẹ gì. Quả nhiên, vừa nghĩ xong Lưu Uy đã nhận được tin nhắn riêng từ một người hay nói chuyện trong group.
"Hôm nay Nhị Thúc giận quá hóa điên đấy. Phó chủ tịch group không biết kiếm ở đâu ra một đống ảnh đồng nhân BL về truyện của Cố Tứ, rồi treo hết lên diễn đàn, bảo mọi người xem thử có giống nét vẽ của Nhị Thúc không. Nhị Thúc méo chịu nhận, mọi người liền trêu rằng Nhị Thúc cố tình cấm truyện Cố Tứ trên diễn đàn vì sợ người ta phát hiện ra sở thích kín của hắn. Vốn chỉ đùa vui thôi mà, ai ngờ Nhị Thúc phát điên, c.h.é.m g.i.ế.c tứ tung, đứa nào cười là bị c.h.é.m đầu hết."
Lưu Uy thầm nghĩ, nếu mà lúc đó Nhị Thúc chỉ thở dài một cái "Ờ nhỉ, nhìn cũng giống thật" thì có lẽ chuyện đã êm đẹp rồi. Ai ngờ hắn lại không bình tĩnh được, làm vậy thì chẳng khác nào tự nhận hết. Mấy đứa thân với hắn còn bênh là Nhị Thúc đen đủi, gần đây thích một em gái mà em ấy đúng là dân ẻo + fan Cố Tứ, nên Nhị Thúc vì tình mà hy sinh. Mấy đứa không thân thì bịa ra đủ thứ, nào là Nhị Thúc fan Cố Tứ, Nhị Thúc là dân ẻo nam, Nhị Thúc đi ẻo… Càng bịa càng kinh khủng.
Chuyện tám của dân c.h.ế.t dậy còn chẳng kém cánh đàn bà. Bị cấm ở diễn đàn này là kéo sang mấy diễn đàn anh em để tám tiếp. Rồi còn có vài họa sĩ hùa theo vẽ đủ thứ chế, vẽ Nhị Thúc thành một thằng đàn ông bi t.h.ả.m, thầm yêu Cố Tứ nhưng không dám thừa nhận, một mặt cố gắng sưu tập đủ loại thẻ bài để chứng tỏ mình thẳng, một mặt lại lén vẽ đồng nhân để giải tỏa ham muốn thầm kín. Trùng hợp là lúc đó mấy đứa bị cấm cũng đang bực mình vì tính tình hung hăng của Nhị Thúc, liền lấy đó làm nguyên mẫu để vẽ tranh, viết văn, tạo đủ thứ phiên bản. Tuy Nhị Thúc là quản trị viên nhưng cũng không có quyền cấm người ta ở diễn đàn khác, với cả lần cấm vĩnh viễn lần này bị làm quá tay nên rốt cuộc hắn cũng bị tước chức quản trị. Từ đó, Nhị Thúc biến mất tăm. Nhị Thúc không còn trên diễn đàn nhưng diễn đàn vẫn còn truyền thuyết về hắn. Trong truyền thuyết đó, Nhị Thúc trở thành hình mẫu kinh điển của dân c.h.ế.t dậy kiểu thu mình, ngay cả đi ẻo cũng không có gan. Người ta nhắc đến hắn, chỉ biết thở dài: "Không dám yêu đương trong đam mê, chỉ có thể biến thái trong im lặng."
Nhị Thúc biến mất, group cũng sang tay chủ mới. Tuy vẫn còn trong danh sách bạn bè, nhưng Lưu Uy chẳng thấy avatar của hắn sáng lên lần nào. Gửi tin nhắn riêng cũng chẳng thấy trả lời. Dù mới quen Nhị Thúc chưa lâu, lại thường xuyên bị hắn c.h.ử.i, Lưu Uy vẫn thấy buồn. Hắn thấy Nhị Thúc là người tốt, tuy nóng tính nhưng rất nhiệt tình, hai đứa cũng có nhiều chuyện để nói, huống hồ Nhị Thúc còn vẽ tặng hắn tranh…
Không có Nhị Thúc thì cuộc sống vẫn phải tiếp diễn. Lưu Uy lại cắm đầu viết nốt tác phẩm lớn của mình. Từ khi cộng đồng đồng nhân hình thành, lượng độc giả của Lưu Uy tăng vùn vụt, thu nhập cũng nhân đôi, đều phải cảm ơn Nhị Thúc cả. Nhưng số lượng độc giả nữ đến mức đáng sợ, mấy thằng bạn trong hội viết lách toàn trêu nó là nên qua web khác mà viết.
Người xem đúng là rất đông, nhưng Lưu Uy lại càng chẳng dám viết nữa. Cứ nghĩ đến bất kỳ hành động hay lời thoại nào của nhân vật đều sẽ bị mấy độc giả đó m.ổ x.ẻ, phân tích rồi vẽ lại theo cái mạch của Nhị Thúc, Lưu Uy thấy nặng bụng vô cùng.
Tuy không gặp trực tiếp Nhị Thúc, nhưng Lưu Uy vẫn biết tình trạng của hắn. Hắn không chỉ dùng tài khoản rác để vẽ đồng nhân cho truyện của mình mà còn vẽ truyện bốn khung, truyện ngắn, sau này còn vẽ cả mấy chương truyện tranh đầu, khiến Lưu Uy kích động muốn ôm chầm lấy Nhị Thúc mà khóc. Tiếc là Nhị Thúc cứ thần thần bí bí, chẳng thấy đầu cũng chẳng thấy đuôi, Lưu Uy cũng chỉ dám nghĩ vậy thôi. Hơn nữa, Nhị Thúc làm mấy chuyện này cũng đâu phải vì thật sự yêu mến tác phẩm của mình.
Một hôm, Tiêu Tiêu nhắn tin riêng, bảo mọi người tích cóp được kha khá tác phẩm rồi, có thể xuất bản tập san được rồi. Lưu Uy chẳng rành về mấy thứ đồng nhân này, liền bảo họ muốn làm gì thì làm. Rồi Tiêu Tiêu nói:
"Cậu ấy hay vẽ cho cậu, có mấy ý kiến về cốt truyện và bối cảnh, muốn giao lưu trao đổi với tác giả một chút. Tớ cho cậu số QQ của ảnh được không?"
Lưu Uy tay run lên:
"Không được. Cậu đưa số của ảnh cho tớ đi, tự tớ liên lạc."
Chuyện Nhị Thúc vẽ tranh cho Cố Tứ tuy ầm ĩ trên diễn đàn nhưng bên ngoài thì chẳng mấy ai hay, dù gì cũng là hai cộng đồng khác nhau. Hơn nữa sau vụ đó Nhị Thúc đã cố ý đổi phong cách, đổi tài khoản, nên lúc giới thiệu, Tiêu Tiêu cũng cố giấu danh tính của Nhị Thúc, bảo đó là một cô gái hay ngượng.
Lưu Uy cười thầm, tạo một cái QQ mới để tìm kiếm "cô gái hay ngượng" đó. Avatar đúng là hình con gái, tên là "Uy Uy", giới tính cũng để nữ. Ngay cả giọng điệu rụt rè lúc mới nói chuyện cũng y như một cô gái. Lưu Uy hơi choáng. Đây thật sự là Nhị Thúc á? Hắn bị kích thích cái gì mà ghê thế?
Nói chuyện vài câu về cảm nhận tác phẩm, Lưu Uy bắt đầu buồn cười. Cứ vào đúng mảng này là Nhị Thúc chẳng chịu diễn tí nào. Quan điểm giống hệt mình thì khỏi nói, mà giọng điệu còn cứng rắn hơn, nói đến hứng lên còn c.h.ử.i cả tục. May mà lần này Lưu Uy là tác giả chính hiệu, đương nhiên phản bác cũng có tiếng nói hơn, nhân tiện sửa luôn mấy chỗ Nhị Thúc hiểu nhầm. Nhị Thúc có giận thì cũng hết nóng trước mặt tác giả, hai đứa bàn bạc một hồi rồi quyết định sửa lại bối cảnh.
Lưu Uy cũng hơi nể Nhị Thúc. Cái thái độ theo đuổi Tiêu Tiêu của hắn nghiêm túc đến mức đáng sợ. Không chỉ vẽ bao nhiêu tranh đồng nhân cho thể loại mình ghét mà còn vì muốn nghe ý kiến tác giả, sẵn sàng phá bỏ hết để làm lại. Nếu là Lưu Uy, chắc cũng vẽ đại cho có rồi thôi, làm gì được đến mức đó? Chắc Nhị Thúc hy sinh cũng lớn lắm, bị mọi người cô lập, chê cười, mất luôn chức quản trị, giờ còn phải giả gái để trà trộn vào đám con gái. Không biết bây giờ Nhị Thúc nghĩ gì về cái tên Cố Tứ đầu têu này nhỉ?
Nói xong tác phẩm mới, Nhị Thúc lại hỏi sang tác phẩm cũ. Lưu Uy buồn cười, làm bộ không hiểu.
"Chị em cũng đọc tiểu thuyết hậu cung à? Tôi tưởng chỉ con trai mới đọc."
Nhị Thúc gửi icon mặt cười ngại ngùng: "Tại nữ chính ngầu quá."
Quả nhiên vẫn còn ám ảnh Đại Lạc! Lưu Uy toát mồ hôi.
"Tác giả thích Alice hơn à?"
Alice chính là nữ phụ đã hại c.h.ế.t Đại Lạc, vì chủ động vả mặt lại hơi M nên cực kỳ hot.
"Cũng tạm. Tôi thích Đại Lạc hơn."
Đương nhiên là phải nói thích Đại Lạc rồi, vì đang nói chuyện với Nhị Thúc mà! Thực ra giữa truyện thì Lưu Uy chả hiểu mình đang viết cái đéo gì nữa, ai là ai cũng phân không rõ. Bảo nó thích ai thật lòng thì mới khó.
"Vậy sao lại để Đại Lạc c.h.ế.t? Lại c.h.ế.t dưới tay của cái đứa Alice ngốc nghếch đó nữa chứ, tôi nghĩ mãi không ra."
Lưu Uy biết Nhị Thúc đang ấm ức, bèn an ủi hắn.
"Tôi thấy tên nam chính với mấy cô vợ lẽ so với Đại Lạc thì đúng là một đám sâu bọ tầm thường. Một người con gái kiêu hãnh như cô ấy, thà c.h.ế.t còn hơn lằng nhằng với đám sâu bọ đó, không thì về sau càng khổ. Tôi không nỡ để cô ấy bị thằng nam chính súc vật kia chà đạp."
!!!!!!!!!!!!!!!!
Nhị Thúc kích động, sau một loạt dấu chấm than thì biến mất luôn.
Nhị Thúc đi một lần nữa là biến mất tăm, Lưu Uy không biết hắn sốc nặng quá hay bận việc khác. Đúng lúc đó, có một thằng bạn thân chat riêng tới, vừa vào đã gửi luôn một tấm tranh đồng nhân BL do Nhị Thúc vẽ, làm Lưu Uy suýt sặc m.á.u.
"Làm gì?"
"Bà Uy Uy nhà mày giỏi ghê! Tao ước quá!"
Lưu Uy ho sặc sụa. Tuy cách gọi đó của độc giả cũng chẳng sai, nhưng nghĩ đến Nhị Thúc, Lưu Uy thấy không ổn.
"Giỏi cái đéo gì! Mày không nhìn xem nó vẽ cái gì à?"
"Tao kệ nó vẽ cái gì, miễn có người vẽ cho tao là được. Sao tao không gặp được độc giả ghê gớm như vậy! Mày thấy chưa, bây giờ độc giả nữ của mày đông thế, bọn tao thèm gần c.h.ế.t! Giới thiệu tao với, bảo nó qua đọc truyện tao viết."
"Mày viết truyện hậu cung! Đòi độc giả nữ à."
"Tao mở truyện mới rồi, chuẩn thẳng nam luôn. Bảo nó qua xem, tốt nhất là dẫn cả lũ độc giả nữ của mày qua luôn."
Lưu Uy thấy buồn cười. Truyện của thằng bạn này cũng hay đấy, kiểu hậu cung đó chắc Nhị Thúc cũng thích. Nhưng "Cố Tứ" trong lòng vẫn cứ tưởng Uy Uy là độc giả nữ, nên đương nhiên không thể nói thẳng.
"Được rồi, tao sẽ quảng cáo giúp."
Nói xong Lưu Uy đổi dòng giới thiệu, rồi đề cử truyện của thằng bạn đó, sau đó lại nhắc một câu trong group. Lưu Uy chủ yếu muốn nhử Tiêu Tiêu vì nếu Tiêu Tiêu mà không xuất hiện thì thằng bạn đó sẽ chẳng xin được tranh của Nhị Thúc.
Lúc đó Lưu Uy đâu biết rằng việc mình làm đã đẩy Nhị Thúc vào t.h.ả.m họa. Nhị Thúc vừa mới lấy lại được chút thiện cảm với "Cố Tứ" giờ lại tụt xuống đáy vực.
Thằng bạn viết lách của Lưu Uy cũng có tài, chuyển thể loại không chút do dự, thêm vào đó tiếng tăm đã sẵn, cốt truyện cũng chắc tay, nhanh ch.óng trở thành tác phẩm chính của trang web. Tiêu Tiêu và mọi người cũng rất thích, thường xuyên bàn luận sôi nổi trong group.
Chẳng bao lâu sau, thằng bạn đó khoe khoang: Nó cũng có được tranh của Uy Uy rồi, lại còn hiếm hơn, Uy Uy còn vẽ luôn cả nhân vật nữ chính cho truyện hậu cung của nó nữa. Lưu Uy thấy hơi ghen nhưng chẳng biết nói cùng ai.
"Uy Uy là cô gái tốt quá đi mất!"
Một lần nữa, sau khi khoe xong bức tranh vừa nhận được, thằng bạn đó lại thốt lên.
Lưu Uy cười gượng: "Ừ, tốt thật, thái độ cực kỳ đàng hoàng."
"Tính tình cũng tốt lắm!"
"Ừ ừ, khá dịu dàng, chẳng có gì phải chê cả."
"Tao hỏi Tiêu Tiêu rồi, nó cũng ở thành phố A! Tao muốn tán nó! Mày không phiền chứ?"
Khục!
Lưu Uy vội lấy khăn giấy cứu màn hình. Khuyên à? Nhất định không được, Cố Tứ có biết Uy Uy là con trai đâu. Không khuyên thì có vẻ không tốt. Nhưng Nhị Thúc chắc tự xoay sở được, thôi kệ đi.
"Không phiền không phiền, tao cổ vũ cho mày nhé!"