08

Lúc mẫu thân vội vã chạy tới, điều đầu tiên đập vào mắt người chính là cảnh Liễu thị ngã trong lòng phụ thân ta, khóc đến ngất lịm.

Ta cũng theo vào phòng. Đúng lúc mẫu thân loạng choạng lùi về sau, ta vội đưa tay đỡ lấy người.

Tiếng động làm kinh động hai người trên giường. Liễu thị chậm rãi ngồi dậy, dáng vẻ yếu đuối mong manh, rồi cúi người hành lễ với mẫu thân.

“Muội thỉnh an tỷ tỷ. Những ngày qua đã làm phiền phủ này quá nhiều. Giờ muội sẽ lập tức đưa Chân Chân rời đi.”

Mẫu thân còn chưa kịp mở lời thì phụ thân đã sốt ruột trước.

“Liễu nương, nàng mới đến kinh thành, nơi này không người thân thích. Rời khỏi đây, nàng còn biết đi đâu?”

Liễu thị ngấn lệ nhìn phụ thân.

“Sơn ca, nơi này cuối cùng cũng không phải nhà của muội. Trời đất rộng lớn, rồi cũng sẽ có chỗ dung thân cho hai mẹ con muội.”

Phụ thân lập tức nói.

“Không được đi. Nơi này chính là nhà của nàng. Nàng không được đi đâu hết.”

Liễu thị vừa rơi nước mắt vừa nghẹn ngào.

“Nhưng... nhưng trước linh vị cha mẹ, muội đã từng lập lời thề độc, đời này tuyệt không làm thiếp. Nếu không, năm xưa muội đã gả cho chàng làm thiếp rồi, cần gì phải rời kinh thành chứ?”

“Sơn ca, hãy để muội đi đi. Đời này chúng ta vô duyên, đành hẹn kiếp sau muội sẽ báo đáp ân tình của chàng.”

Ta đứng bên cạnh nghe mà trợn tròn mắt.

Hay cho một chiêu tính toán!

Thì ra bà ta còn chẳng thèm làm thiếp, rõ ràng là nhắm thẳng đến việc ép phụ thân ta hưu thê, rồi cưới mình làm chính thất.

“Đừng nói những lời ngốc nghếch ấy. Ta đã cứu nàng thoát khỏi hố lửa, sao có thể để nàng rời đi được? Nàng không chịu làm thiếp, vậy thì ta sẽ đường đường chính chính cưới nàng vào cửa với danh phận bình thê.”

Quả nhiên, phụ thân ta vẫn nói ra câu nực cười nhất.

“Ha!”

Mẫu thân bật cười lớn một tiếng.

“Hai người đúng là kẻ tung người hứng, diễn trò cho ta xem phải không? Bình thê ư? Bùi Đại Sơn, ông đã từng hỏi qua người chính thất là ta chưa?”

Phụ thân buông Liễu thị ra, nhìn thẳng vào mẫu thân.

“Ý ta đã quyết.”

Phụ thân nói, năm xưa ông và Liễu thị vốn là đôi bên vừa gặp đã đem lòng yêu mến, chỉ tiếc tổ mẫu ta nhất quyết chia rẽ uyên ương.

Tổ mẫu vốn là người cứng rắn. Một mặt dập tắt ý định của phụ thân, mặt khác nhanh ch.óng định hôn sự giữa ông và mẫu thân ta.

Trước khi thành thân, mẫu thân không chỉ từng nghe nói về Liễu thị, mà còn có lần chạm mặt bà ta ngay trên phố.

Khi ấy, Liễu thị cậy vào sự sủng ái của phụ thân ta, căn bản chẳng hề để mẫu thân vào mắt. Bà ta công khai châm chọc mẫu thân là kẻ vội vàng bám lấy Bùi Đại Sơn, khiến mẫu thân mất sạch thể diện. Ngay cả sau khi thành thân, chuyện ấy vẫn trở thành nỗi nhục mà người chẳng thể ngẩng đầu.

Nay tổ mẫu đã không còn, cuối cùng phụ thân ta cũng có cơ hội nổi loạn theo ý mình.

“Bùi Đại Sơn, ông còn là con người sao? Bao năm qua, ta vì ông sinh con dưỡng cái, vậy mà ông lại có thể nói ra những lời vô tình vô nghĩa như thế.

“Nếu ông thật sự si mê bà ta đến tận xương tủy, vậy thì ngay từ đầu ông nên vì bà ta mà giữ mình như ngọc, cần gì phải lôi ta vào chịu khổ?”

Mẫu thân nghiến răng mắng.

“Ngươi...”

Phụ thân tức đến muốn nổi trận lôi đình.

Liễu thị lại lập tức bày ra bộ dạng yếu đuối, lên tiếng khuyên can.

“Sơn ca, chàng không nên vì muội mà cãi vã với tỷ tỷ. Tỷ tỷ nói đúng, là muội không xứng. Hay là... chàng cứ để muội lên núi xuất gia làm ni cô đi.”

Quả nhiên, phụ thân lại đau lòng khôn xiết.

Mẫu thân dứt khoát buông lời cuối cùng.

“Có bà ta thì không có ta, có ta thì không có bà ta. Ông tự liệu mà chọn.”

Mẫu thân nói, người không gánh nổi nỗi nhục này. Nếu phụ thân nhất quyết rước Liễu thị vào cửa, vậy thì trước hết phải hưu người.

Ta cũng lập tức tiếp lời.

“Phụ thân cũng xóa tên con khỏi gia phả luôn đi. Dù sao mẫu thân ở đâu, con sẽ ở đó.”

Lúc bước ra ngoài, Lục Chân Chân nhìn ta với nụ cười nửa như có nửa như không.

Ta hạ thấp giọng mắng một câu.

“Tránh ra. Chó khôn không cản đường.”

Lục Chân Chân nhích sang một bước, rồi ghé sát nói bằng âm lượng chỉ mình ta nghe thấy:

“Những gì ngươi có... sớm muộn gì cũng sẽ thuộc về ta.”

Ta tức đến suýt phát điên.

Hai mẹ con Liễu thị này đúng là ngông cuồng quá mức.

Từ đó trở đi, Bùi phủ hoàn toàn rối như tơ vò.

Hai mẹ con Liễu thị ngoài miệng thì nói sẽ rời đi, nhưng giờ đã bấu víu được cành cao, sao có thể dễ dàng rời khỏi phủ.

Phụ thân chẳng thèm bận tâm đến bất cứ điều gì, mỗi ngày đều sang viện của Liễu thị còn siêng năng hơn trước.

Ông còn mời mấy vị thẩm nương trong tộc đến khuyên nhủ mẫu thân, hết nói gia hòa vạn sự hưng, lại bảo rằng mẫu thân nay đã con trai con gái đủ đầy, hà tất phải chấp nhất.

Mẫu thân tức giận đuổi hết mọi người ra ngoài, trái lại còn bị chê trách là không biết tình biết lý.

Bề ngoài mẫu thân vốn là người nóng nảy cứng cỏi, nhưng trong lòng lại vô cùng mềm yếu.

Ngày nào cũng vậy, cứ vừa chập tối, người lại đóng c.h.ặ.t cửa phòng, lặng lẽ lau nước mắt.

Chỉ mới mấy ngày ngắn ngủi, cả người mẫu thân đã gầy rộc đi trông thấy.

Ta tìm đại ca và nhị ca để bàn cách giải quyết.

Nào ngờ, hai người lại động thủ đ.á.n.h nhau.

Đại ca Bùi Tấn An nói: “Quân t.ử không cướp người mình yêu. Chân Chân đã bày tỏ tâm ý với ta rồi.”

Nhị ca Bùi Vĩnh An lập tức vung một quyền tới.

“Huynh đọc sách đến ngốc luôn rồi sao? Chỉ ngâm với huynh mấy câu thơ mà đã gọi là bày tỏ tâm ý? Vậy chuyện Chân Chân cùng ta ngắm hoa thưởng nguyệt thì tính là gì?”

Hai người tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, chẳng còn để tâm chút nào đến phong độ của con cháu thế gia.

Ta thất vọng nhìn đại ca rồi lại nhìn nhị ca.

Xem ra, đám nam nhân trong phủ này đều mắc chứng thất tâm phong cả rồi, một người cũng không thể trông cậy được nữa.

09

Ta đến thư phòng định khuyên nhủ phụ thân.

Nào ngờ, phụ thân đang tự tay làm một chiếc đèn l.ồ.ng cho Liễu thị, còn vừa làm vừa nói rằng năm xưa, thứ Liễu thị thích nhất chính là những chiếc đèn l.ồ.ng do chính tay ông làm.

Ta hỏi ông định sắp xếp cho mẫu thân thế nào.

Phụ thân đáp rằng ông đã ngoài bốn mươi, cũng đến lúc nên sống một lần theo ý mình. Còn mẫu thân... rồi người sẽ tự nghĩ thông thôi.

6 - Hai Vị Kiều Khách - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia