Di mẫu lại chẳng lo chút nào.
“Mẫu thân Doãn Tiều là độc nữ trong nhà.”
“Năm ấy Lục gia thương nữ nhi, không nỡ gả nàng ra ngoài nên cũng chiêu rể.”
“Lục di của con lại là người hào sảng, chẳng giống những phu nhân thích câu nệ quy củ.”
“Bà ấy sẽ không làm khó con.”
Ta vẫn hơi lo vì chưa từng gặp người Lục gia.
Di mẫu chỉ cười.
“Cứ yên tâm.”
“Nhà họ Lục đều là người dễ sống chung.”
Bà chưa từng lừa ta.
Quả nhiên hôn sự vừa định, Lục gia đã gửi bái thiếp.
Mẫu thân Lục Doãn Tiều còn tự mình đến Hầu phủ.
Bà dịu dàng, nói chuyện cũng khiến người khác thoải mái.
Vừa gặp đã tặng ta một chiếc vòng ngọc thượng hạng.
Hôm ấy Lục Doãn Tiều không tới.
Lục mẫu cười giải thích.
“Nó muốn theo lắm.”
“Nhưng chuyện hôn lễ còn một đống việc, ta giữ nó ở nhà trông coi rồi.”
Hai nhà đã bàn xong.
Đường từ kinh thành tới Giang Nam xa xôi.
Lục mẫu thân thể không tốt.
Lục phụ lại vướng công vụ, chẳng thể rời kinh.
Ngoại tổ phụ vẫn chưa cho mẫu thân tới kinh thành.
Ai cũng có điều khó xử.
Vậy nên chúng ta quyết định làm lễ trước một lần ở kinh thành.
Ta chỉ là cháu gái tới ở nhờ Hầu phủ, tổ chức hôn sự ở đây chẳng thích hợp.
Cuối cùng lễ cưới được định tại Lục phủ.
Nửa tháng sau, ta và Lục Doãn Tiều lại trở về Giang Nam, khi ấy sẽ bái đường thêm lần nữa trước mặt cha mẹ ta.
Di mẫu đã dùng bồ câu gửi tin về.
Mẫu thân tin di mẫu như tin chính mình.
Biết bà chọn được cho ta một lang quân vừa ý, ở nhà đã vui vẻ chờ chúng ta trở lại.
Trước lúc rời Hầu phủ, Lục mẫu còn nói với ta.
“Chỉ nhi.”
“Doãn Tiều đã ở rể, ta đương nhiên chuẩn bị cho nó một phần gia sản.”
“Nhưng ta với di mẫu con là bằng hữu nhiều năm.”
“Con cũng coi như nửa nữ nhi của ta.”
“Nay lại thành con dâu, không, phải nói là thê chủ của nhi t.ử ta.”
“Ta cũng phải cho con một phần.”
Tỳ nữ lập tức mang tới một chiếc hộp.
Mở ra bên trong chẳng có vàng bạc, lại toàn là khế đất và khế cửa tiệm.
Ta nhìn mà vội từ chối.
Di mẫu lại kéo tay ta.
“Cứ nhận đi.”
“Vân di của con thứ không thiếu nhất chính là bạc.”
“Con không nhận bà ấy còn chẳng vui.”
Lục mẫu cầm khăn tay khẽ phẩy về phía di mẫu.
“Lâm Nhược, nhiều năm rồi ngươi vẫn thích trêu ta.”
Hai người đang cười vui vẻ thì tỳ nữ bên ngoài chạy vào.
“Phu nhân.”
“Người Bạch gia tới.”
Nụ cười trên mặt di mẫu lập tức nhạt bớt.
Ta cũng đoán được.
Bạch gia chính là nhà mẹ đẻ của mẫu thân Tiêu Lâm.
Lục mẫu khẽ nhướng mày.
“Xem ra lại tới kiếm lợi rồi.”
Hai người cùng ra viện.
Ta cũng theo phía sau.
Vừa tới ngoài cửa đã thấy một phụ nhân mặc váy đỏ đang bất chấp hạ nhân ngăn cản mà xông vào.
Bà ta tuổi không còn trẻ, nhưng dung mạo vẫn giữ được vài phần phong vận.
Vừa trông thấy di mẫu đã lớn tiếng.
“Lâm Nhược!”
“Ta nghe nói ngươi còn định ép cháu gái mình cho Lâm nhi?”
“Ngươi không tự nhìn xem mình là ai sao?”
“Phụ thân nó còn ở đây, di mẫu ruột như ta cũng còn đây.”
“Chuyện hôn nhân của Lâm nhi từ khi nào đến lượt ngươi quyết?”
Thái độ của Bạch Thư Linh rõ ràng chẳng coi di mẫu ra gì.
Di mẫu cũng lạnh giọng.
“Ta là chính thất của Hầu gia.”
“Cũng là kế mẫu danh chính ngôn thuận của Tiêu Lâm.”
“Chuyện hôn sự của nó, tại sao ta không được hỏi?”
Bà kéo ta lại gần.
“Huống hồ Chỉ nhi đã định hôn với người khác.”
“Lục gia đã báo tin cho thân hữu.”
“Ngươi chẳng lẽ không nghe?”
Lục mẫu che miệng cười.
“Làm sao không nghe.”
“Chỉ là người ta khó khăn lắm mới có lý do đường đường chính chính chạy tới Hầu phủ gặp người trong lòng, sao chịu bỏ qua.”
Chuyện đời trước vốn chẳng tới lượt ta chen vào.
Nhưng Bạch Thư Linh nói năng quá đáng, ta cũng chẳng muốn cứ đứng im.
Ta giả vờ ngây thơ hỏi: “Di mẫu, người trong lòng của vị này là ai?”
Lục mẫu cười trước cả khi di mẫu trả lời.
“Còn ai được nữa.”
“Đương nhiên là phu quân của tỷ tỷ đã mất của bà ta, cũng chính là lão Hầu gia.”
Bạch Thư Linh đỏ bừng mặt.
“Lâm Nhược, Lục Thanh Mai, còn cả con tiểu hồ ly nhà ngươi!”
Bà ta chỉ thẳng vào ta.
“Không biết trên dưới, chẳng có chút gia giáo.”
“Quả nhiên người thế nào nuôi ra cháu thế ấy.”
Di mẫu đang định nói thì ta đã nhìn thấy một chậu nước tỳ nữ vừa bưng tới.
Ta nhận lấy.
Rồi hắt thẳng từ đầu xuống người Bạch Thư Linh.
“Nếu miệng không sạch, rửa qua một lần chắc sẽ dễ nói chuyện hơn.”
“Ta là tiểu bối, bà không cần khách sáo.”
Bạch Thư Linh bị hắt tới đứng sững.
Một lát sau mới giậm chân hét lên.
“Các ngươi chờ đấy!”
“Ta sẽ nói với Hầu gia.”
“Ta cũng sẽ nói cho Lâm nhi biết các ngươi bắt nạt ta thế nào!”
Bà ta vừa kêu vừa chạy khỏi viện.
Lục mẫu nhìn theo, chỉ biết thở dài.
“Bạch gia tỷ tỷ năm ấy là người như vậy.”
“Sao lại có một muội muội thành ra thế này.”
Di mẫu cười có chút cay đắng.
Rồi bà khoát tay.
“Thôi.”
“Bà ta đã tới, kiểu gì cũng còn phải náo một lúc.”
“Chúng ta ra ngoài đi.”
“Đồ dùng cho hôn lễ của Chỉ nhi vẫn còn thiếu.”
Lục mẫu lập tức đồng ý.
“Vừa hay ta cũng muốn mua thêm vài món cho nghĩa nữ.”
Ba người chúng ta đi dạo tới hơn nửa ngày.
Di mẫu mang theo danh sách, thiếu thứ gì mua thứ ấy.
Lục mẫu thì thấy trang sức đẹp là mua, chẳng quan tâm giá cả.
Đến khi trở lại Hầu phủ, trời đã gần tối.
Di mẫu còn đang nắm tay ta dặn chuyện này chuyện kia.
Nhưng vừa bước vào Ngô Đồng Uyển, cả hai liền dừng lại.
Trong viện hỗn loạn.