"Kiếp trước hắn thật sự làm quan lớn sao?"

Ta nhìn nàng một cái.

Nàng lập tức bịt miệng.

Ba ngày trước, nàng nghe lén cuộc tranh cãi giữa ta và Bùi Hoài Cẩn, biết bí mật trọng sinh.

"Ngươi yên tâm, ta không nói với ai."

"Ngươi đã nói với hai nha hoàn, một ni cô và bà v.ú nhóm bếp rồi."

"Ta chỉ nói kiếp trước hai người có thù, không nói c.h.ế.t thế nào."

"Ta đẩy hắn c.h.ế.t."

Mặt nàng trắng bệch, lùi vào góc xe.

Từ ngày ấy, Thôi Bảo Lăng gặp ta đều vòng đường, đến chén trà cũng không dám ném nữa.

Xem ra Tịnh Từ am dạy dỗ quả thật có hiệu quả.

8.

Sau khi thu hồi lương cứu tế, vương phi giữ đúng lời hứa.

Nàng mua một xưởng dệt bỏ hoang ở huyện Thanh Hà, tiền viện lập lớp học sổ sách, hậu viện sửa thành xưởng nữ công. Các cô nương nhập học mỗi ngày học hai canh giờ, đồng thời giúp xưởng kiểm hàng, tính giá, có thể nhận tiền công.

Ta đặt tên cho nơi ấy là “Thanh Hòa”.

Lấy ý lúa non xanh biếc còn chưa đáng giá, đến khi trưởng thành lại có thể nặng trĩu cúi bông.

Vương phi lại đề nghị một chuyện khác.

"Tri Quỳ, ta muốn nhận con làm nghĩa nữ."

Ta đặt tay lên đầu gối, không đáp ngay.

Kiếp trước có quá nhiều người từng nói với ta những lời hay ý đẹp. Lúc Bùi Hoài Cẩn chuộc ta ra khỏi phủ, hắn nói đời này không phụ; khi mẹ chồng giao chìa khóa cho ta, bà nói coi ta như con gái ruột. Về sau nhà họ Bùi cần bạc, ta là hiền thê; xảy ra chuyện, ta liền trở thành kẻ xuất thân phòng sổ sách, một người ngoài không thể bước lên bàn tiệc.

Hai chữ “con gái” nghe thật ấm, nhưng đặt lên giấy chưa chắc đã đáng giá. Theo bản năng, ta nhìn sổ sách trên bàn vương phi trước, thậm chí muốn tìm xem trong đó có giấu khoản giá nào mà ta phải trả hay không.

Nàng cũng không thúc giục, chỉ đặt hai quyển sổ lên bàn.

Một quyển ghi rõ toàn bộ tiền đầu tư của học đường Thanh Hòa, vương phủ chỉ chiếm phần nhỏ, chịu trách nhiệm giám sát, không chia lợi. Quyển còn lại liệt kê tài sản riêng cho ta, cửa hàng phía đông thành, trang viên ngoài thành và bạc hồi môn, tất cả đều ghi rõ ràng.

"Phần thưởng cứu mạng đã trao rồi, đây là gia sản ta và quận vương thêm cho con gái."

"Ta thích con, Nghiễn Chu cũng thích con. Quận vương phủ nhiều năm nay không có con gái, chỉ muốn thêm một đôi bát đũa."

Nàng nhẹ nhàng đặt nắp chén trà xuống.

"Vương phủ cũng có tư tâm. Sau vụ án lương cứu tế, trong kinh có người nói ta mượn việc nghĩa để mua lòng người. Nhận một nha hoàn làm nghĩa nữ, có thể để thiên hạ thấy Nam An vương phủ không xét xuất thân. Con sẽ bị người ta bàn tán, cũng sẽ phải gánh một phần tiếng tốt lẫn tai tiếng của vương phủ."

Nàng bày rõ lợi ích và cái giá trước mặt ta.

Sự thẳng thắn ấy còn đáng giá hơn những câu “ta đều làm vì tốt cho con”.

Ta lật đến trang cuối, thấy nàng đã viết sẵn một dòng chữ nhỏ: Lời lỗ của Thanh Hòa, Nguyễn thị tự quyết, vương phủ không được lấy chuyện hôn nhân, tông thân hay tình nghĩa để ép gọi.

Mực hơi loang, giống như lúc viết Tiêu Nghiễn Chu đã va phải bàn. Ta sờ lên vệt mực ấy, lòng đề phòng ngược lại nhẹ đi. Lời hứa quá ngay ngắn thường dễ giấu d.a.o, còn trang giấy xiêu vẹo này lại chừa sẵn cả con đường lui mà ta lo nhất.

"Ta cũng có điều kiện."

Quận vương ngồi bên cạnh uống trà, nghe vậy liền sặc một ngụm.

Vương phi đưa khăn cho hắn.

"Thấy chưa, ta đã nói con bé sẽ đưa điều kiện mà."

Quận vương lau râu.

"Cứ nói. Chỉ cần không phải đòi vương vị của ta."

"Ta không đổi họ, hôn sự cũng do ta tự quyết. Cả đời không lấy chồng cũng được, ngày nào muốn lấy cũng được, không ai được dùng chuyện ấy để đổi lấy ân tình. Thanh Hòa càng không được trở thành vật trang trí để vương phủ lấy tiếng hiền đức cho nữ quyến."

Quận vương nghe xong ngược lại thở phào.

"Thật sự không cần vương vị?"

"Không cần. Nghe nói ngày nào trời chưa sáng đã phải vào triều, khổ lắm."

Tiêu Nghiễn Chu hét lớn ngoài cửa: "Phụ vương cũng đâu có vương vị cho tỷ! Chỉ có tước vị thôi!"

Quận vương ném một quả quýt qua.

Vương phi cười, nắm lấy tay ta.

"Đều theo ý con."

Vương phủ trước tiên đưa văn thư nhận thân đến Tông Chính Tự đăng ký, sau đó bổ sung hộ tịch tại huyện Thanh Hà. Tiệc nhận thân không tổ chức lớn, chỉ mời tông thất và mấy nhà sĩ thân trong vùng.

Có người đem xuất thân của ta ra bàn tán.

Vĩnh Ninh Hầu phu nhân bưng trà hỏi: "Vương phi thương xót cô nhi là việc thiện, chỉ là nhận làm nghĩa nữ, có phải nâng nàng ta quá cao rồi không? Sau này nghị thân, nhà nào dám cưới?"

Ta đặt chén trà xuống.

"Hầu phu nhân quá lo. Hôm nay ta tới nhận cha mẹ, không phải tới chọn phu quân."

Nụ cười của bà ta cứng lại.

"Con gái nhà người ta rồi cũng phải lấy chồng."

"Luật nào viết như vậy?"

"Ngươi—"

Quận vương đặt mạnh đũa xuống bàn.

"Nhà ta vừa thêm một đứa con gái, Hầu phu nhân vừa mở miệng đã nguyền nó không ai thèm lấy. Bà tới chúc mừng hay tới phá tiệc vậy?"

Vương phi còn thẳng thắn hơn.

"Tiễn khách."

Hầu phu nhân liên tục nói ba tiếng xin lỗi, mặt xám xịt bỏ đi.

Ta nhìn đôi bát đũa mới thêm trước mặt, cúi đầu nghịch vành bát, không dám ngẩng lên.

Tiêu Nghiễn Chu gắp chiếc đùi gà to nhất cho ta.

"Tỷ, đừng khóc. Son phấn lem thì đắt lắm."

Ta giơ tay gõ vào trán hắn.

"Ta không khóc."

"Vậy trả đùi gà cho đệ."

"Mơ đi."

9.

Ngày Thanh Hòa mở cửa, trong sân chen chúc hơn bốn mươi học trò.

Có người là con gái nhà buôn, có người là phụ nhân bị nhà chồng ruồng bỏ, còn có sáu nha hoàn đã chuộc lại khế thân.

Ta không dạy các nàng tam tòng tứ đức.

Ta dạy bàn tính, khế ước, giá hàng, tiền thuế, cũng dạy các nàng gặp điều khoản ép người thì phải biết đập bàn.

Buổi học đầu tiên, ta chép một tờ khế bán thân lên tấm bảng gỗ đã quét sơn đen.

"Ai nhìn ra vấn đề?"

Một cô nương tên A Chi giơ tay.

06 - Hắn Chê Ta, Ta Cắt Đứt Đường Công Danh Của Hắn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia