Tia chớp tím ngoằn ngoèo xé ngang bầu trời, trong khoảnh khắc soi màn đêm đen kịt sáng rực như ban ngày. Tiếng sấm theo sau ầm ầm giáng xuống. Mưa lớn ào ào trút xuống, không chừa một góc trời đất nào. Lá ngô đồng run rẩy dữ dội không sao chịu nổi sức nặng đột ngột ấy, tất cả đều bất lực cúi đầu. Người đi đường vội vã bước chân về nhà, ai nấy đều giục nhau nhanh lên nhanh lên.
Mai Khắc Hàn không khỏi tăng tốc bước chân, nhưng mắt cá chân vừa bị thương đau đến mức không thể đi nhanh. Cậu kéo vành mũ xuống thấp hơn, cố che đi vết m.á.u đang chảy trên trán. Nhưng rất nhanh, cậu nhận ra làm vậy cũng chẳng ích gì, bèn buông xuôi, từng bước từng bước lê về nhà. Vết thương trên tay chưa kịp băng bó, m.á.u vẫn nhỏ từng giọt xuống đất. Mưa và ánh đèn yếu ớt đan xen nhuộm con đường trước mặt thiếu niên thành một sắc đỏ ma mị.
Nước mưa trên mặt rửa trôi cảm xúc của Mai Khắc Hàn. Cậu cũng không biết vì sao ở tuổi mười bảy mình lại phải sống cuộc đời như thế này. Bạn bè cùng trang lứa vẫn vô lo vô nghĩ đến trường, cố gắng cho tương lai. Còn cậu, vì kế sinh nhai, hết lần này đến lần khác phải nghĩ lý do xin nghỉ để ra ngoài bôn ba. May mà thầy giáo chưa từng làm khó. Những lần xin nghỉ của cậu hầu như đều được chấp thuận, vô tình giúp cậu che giấu những chật vật không thể nói thành lời.
Nơi này cách nhà cậu không xa. Không bao lâu, cậu đã đi đến dưới tòa nhà ống cũ nát ấy. Tòa nhà tuy tồi tàn nhưng người ở lại khá đông. Ban ngày nơi đây chẳng lúc nào yên: tiếng vợ chồng cãi vã, tiếng gọi nhau đ.á.n.h bài, tiếng mắng con, tiếng xoong chảo lách cách từ các căn bếp... cũng coi như náo nhiệt. Chỉ là giờ này chẳng mấy nhà còn sáng đèn. Với Mai Khắc Hàn, đây là lúc hiếm hoi cậu thấy thích nơi này.
Hành lang còn tối hơn cả con phố mưa bên ngoài. Vốn là nhà thuê vì ham rẻ, người sống ở đây bình thường đến vệ sinh trước cửa nhà mình còn lười dọn, huống chi là bóng đèn hỏng trong hành lang. Đừng mong có ai sửa. Ánh đèn đường yếu ớt ngoài cửa chỉ đủ hắt vào một khoảng nhỏ, chẳng soi rõ nổi cầu thang phía trước, càng chẳng thể soi rõ tương lai mà cậu vẫn luôn mong mỏi.
Mai Khắc Hàn đứng ở lối vào tòa nhà, định giũ bớt nước trong giày. Nhưng người thường xuyên bị thương lại quên mất bên mắt cá nào bị thương nặng hơn, vô tình giậm đúng chân đau. Cơn đau thấu xương lập tức chạy dọc chân, khiến cả người cậu cứng lại. Mai Khắc Hàn không khỏi hít vào một hơi lạnh, phải vịn cửa sắt đứng yên cả một phút mới thẳng người dậy được.
Mai Khắc Hàn chậm rãi cởi chiếc áo sơ mi khoác ngoài đã bạc màu vì giặt nhiều, vắt nước. Thời tiết tháng chín ở phương Nam thật ra rất nóng, không cần mặc áo khoác, nhưng để che vết thương, dù nóng cậu cũng đành chịu. Vắt xong áo khoác, cậu lại chậm rãi vắt nước trên áo ngắn tay và quần thể thao, rồi mới nhấc chân đi lên lầu.
May là cậu đã đứng ở cửa một lúc, mắt đã quen với bóng tối trong hành lang. Mai Khắc Hàn vừa định nhấc chân thì dường như nghe thấy một tiếng "anh" rất yếu ớt. Cậu còn tưởng mình nghe nhầm nên đứng yên nghe thêm một lúc. Lần này không có âm thanh gì nữa. Cậu lại nhấc chân định đi lên.
"Anh ơi." Một giọng bé trai trong trẻo lại có chút rụt rè.
Mai Khắc Hàn lập tức cảm thấy da gà nổi lên. Sức chiến đấu của cậu tuy không tệ, nhưng giữa đêm khuya, trong hành lang tối om thế này lại vang lên giọng trẻ con... Nghĩ thế nào cũng thấy rợn người.
"Ai?" Cậu không quay đầu lại, hỏi một tiếng.
"Anh ơi." Vẫn là giọng điệu ấy, âm điệu ấy.
Lần này Mai Khắc Hàn xác định thật sự có người đứng sau lưng cậu.
Cậu cứng người, chậm rãi quay đầu lại, liền thấy một bé trai khoảng mười ba mười bốn tuổi đứng ở chỗ cậu vừa vắt nước. Đôi mắt đứa trẻ sáng long lanh. Trong bóng tối, cậu không nhìn rõ đường nét gương mặt nó, nhưng cả người nó được ánh đèn yếu ớt hắt từ cửa vào bao phủ. Da gà trên người Mai Khắc Hàn mới dần lặn xuống.
Mai Khắc Hàn quay người đi về phía đứa trẻ. Đến gần mới phát hiện cả người nó ướt sũng. Tóc mái bị mưa làm ướt dán đều lên trán, vẫn còn nhỏ nước xuống. Có lẽ nước mưa vô tình rơi vào mắt, đứa trẻ tiện tay lau một cái, lộ ra vầng trán sáng bóng đầy đặn, cùng đôi mắt to chớp chớp từng cái, cả người trông như b.úp bê xinh đẹp trong truyện tranh.
"Em gọi anh à?" Mai Khắc Hàn nhịn đau cúi người xuống ngang tầm mắt với đứa trẻ.
"Vâng."
"Chúng ta quen nhau không?"
"Không quen."
"Vậy em biết anh không?"
"Cũng không biết."
"Vậy em khuya thế này không về nhà, ở đây làm gì?"
"Em lạc đường rồi."
"Lạc đường thì đi tìm chú công an chứ, tìm anh làm gì?"
"Em ở đây tránh mưa."
"Vậy lát nữa em đi tìm chú công an đi, anh đi trước đây." Mai Khắc Hàn toàn thân đau nhức. Vừa nãy nói chuyện với đứa trẻ này còn kéo đau khóe miệng. Lúc đứng thẳng dậy, lưng cũng hơi khó chịu. Cậu thật sự không còn sức giúp đứa trẻ lạc đường tìm mẹ, bèn nhấc chân bước lên cầu thang.
"Anh ơi!" Đứa trẻ lại lớn tiếng gọi cậu một tiếng, nhanh ch.óng chạy tới đuổi theo, túm lấy chiếc áo sơ mi khoác ngoài trong tay trái cậu.
"Xì, đứa trẻ này sao không hiểu lời vậy. Không tìm được nhà thì đi tìm chú công an, anh không có thời gian giúp em tìm mẹ." Mai Khắc Hàn tuy mất kiên nhẫn nhưng không thể nổi giận với một đứa trẻ chưa cao tới n.g.ự.c mình, đành nén lửa nói.
"Em sợ, anh ơi." Đứa trẻ không nói tìm người nhà, chỉ một mực túm lấy áo cậu.
"Nhưng anh bị thương rồi, giờ anh đau khắp người, thật sự không có thời gian và sức lực giúp em tìm người nhà." Mai Khắc Hàn kiên nhẫn khuyên nhủ.
"Anh có thể cho em ở nhờ một đêm không? Mai em lại đi tìm đường về nhà."
"Vậy người nhà em không lo à?"
"Họ không lo đâu, không ai quan tâm em có ở nhà hay không." Tay đứa trẻ túm áo không buông, nhưng giọng điệu đột nhiên chùng xuống.
Mai Khắc Hàn cảm thấy mình dường như nghe thấy tiếng lòng tan vỡ giống hệt mình. Đúng vậy, dường như cũng chẳng còn ai thật sự chờ cậu trở về. Khuya thế này, mưa to thế này, cậu còn tưởng ít nhất sẽ có người ra cửa lầu nhìn một cái.
Con người có lẽ khó tìm thấy sự đồng cảm trong hạnh phúc, nhưng trước những khốn khó giống nhau, lòng người lại rất dễ xích gần.
Trái tim Mai Khắc Hàn trong khoảnh khắc ấy mềm xuống. Cậu xoa tóc đứa trẻ, cố cho nó chút an ủi, nhưng thấy đứa trẻ vẫn cúi đầu không nói.
Mai Khắc Hàn nhìn cái đầu vẫn cúi thấp của đứa trẻ, không hiểu sao đột nhiên nghĩ đến đứa em trai nhỏ hơn mình hai tuổi. Nếu A Thanh còn sống, có phải cũng lớn bằng đứa trẻ này rồi không? Có phải cũng sẽ theo sau cậu, từng tiếng từng tiếng gọi anh không?
Suy nghĩ một lúc, Mai Khắc Hàn đổi áo sang tay phải, đưa tay trái đang trống ra với đứa trẻ: "Đi thôi, mai anh dẫn em đi tìm mẹ."
Khoảnh khắc lời vừa dứt, Mai Khắc Hàn thấy đứa trẻ kinh ngạc ngẩng đầu lên. Khi thấy bàn tay cậu đưa ra, nó nhanh ch.óng nắm c.h.ặ.t lấy: "Vâng!"
Mai Khắc Hàn nhìn mặt đứa trẻ, khó khăn nặn ra một nụ cười, nhưng còn chưa cười được đã buộc phải thu lại. Đau thật.
Những năm sau đó, Mai Khắc Hàn vô số lần hối hận về quyết định đêm nay. Nếu không phải cậu nhất thời mềm lòng, nếu không phải cậu đưa nó về nhà, nếu không phải cậu bị vẻ ngoài lương thiện của nó lừa gạt, thì cuộc đời vốn đã đủ khốn khổ của cậu liệu có tránh được thêm một tầng bất hạnh? Bản thân cậu liệu có tránh được cảnh bị người ta lừa cả thân lẫn tâm?
Mai Khắc Hàn ở tầng ba. Cậu dắt đứa trẻ từng bước từng bước lê lên. Đứa trẻ luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y cậu. Có lẽ thấy bước chân cậu không ổn, nó nói: "Anh ơi, anh có khó chịu không? Em giúp anh cầm áo nhé."
Lòng Mai Khắc Hàn ấm lên. Đến đứa trẻ cũng biết thương cậu. Cậu cười cười lắc đầu: "Không sao, anh chỉ bị thương nhẹ thôi, sắp tới rồi."
"Vâng." Giọng điệu không còn rụt rè nữa.
Mai Khắc Hàn khó khăn móc chìa khóa từ túi quần thể thao ra, cắm vào ổ khóa cũ kỹ. Ổ khóa vừa xoay, cánh cửa sắt cũ kỹ liền phát ra một tiếng kẽo kẹt. Bên trong cửa sắt còn một lớp cửa gỗ cũ, chắc một cước là đá bay được.
Mai Khắc Hàn đẩy đứa trẻ ra trước mặt mình, mở cửa gỗ cho nó vào trước. Đứa trẻ không biết vì sợ môi trường lạ hay lý do gì khác, vẫn luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y Mai Khắc Hàn không buông. Mai Khắc Hàn không tiện vào cửa bèn đổi tay đứa trẻ sang tay phải nắm, khó khăn bước vào.
Trong nhà bật đèn. Không cần nghĩ cũng biết mẹ cậu đang co ro trên chiếc ghế sofa nhỏ trong phòng khách xem tivi. Mỗi tối cậu về, mẹ cậu đều ở đó, tạm coi là một chút an ủi.
Cởi giày ướt sũng, thay dép nhựa đen của mình, lại tìm cho đứa trẻ một đôi giày của cậu, nhìn nó thay xong mới dẫn nó đi vào trong. Mai Khắc Hàn tuy mới mười bảy tuổi nhưng đã cao một mét bảy tám. Đứa trẻ mang giày của cậu, đi lại hơi buồn cười, lắc lư như chim cánh cụt nhỏ đang bước tới, đế giày còn phát ra tiếng kêu cọt kẹt. Cậu lại không nhịn được cười thành tiếng. Cười này lại kéo đau vết thương ở khóe miệng, cậu không khống chế được kêu "xì" một tiếng.
Người ngồi trên chiếc sofa cũ xem tivi lúc này mới quay đầu nhìn họ một cái. Mai Khắc Hàn gọi: "Mẹ."
"Lại bị thương à?" Giọng Lâm Linh rất bình thản, dường như đã quen với việc Mai Khắc Hàn mang thương về nhà.
"Vâng, không nghiêm trọng." Mai Khắc Hàn cũng đáp như mọi lần.
"Trong tủ lạnh có để phần nước sốt cho con, mì cũng ở trong tủ lạnh, tự hâm nóng ăn đi."
Mọi thứ đều như trước kia. Cậu muốn hỏi bố đâu, nhưng lời đến miệng lại nuốt xuống. Không cần hỏi cũng biết, chắc chắn đã say rồi. Như để đáp lại phỏng đoán của cậu, trong phòng ngủ của bố mẹ truyền ra tiếng ngáy của đàn ông.
Mai Khắc Hàn đến nụ cười khổ cũng không cười nổi. Cậu đột nhiên mở miệng: "Mẹ, mẹ giúp con hâm cơm được không?"
Lâm Linh cứng ngắc quay đầu nhìn cậu một cái, trong mắt có chút đau lòng đầy giằng xé, nhưng bà không nói gì, chỉ im lặng tắt tivi, xỏ dép đi về phía bếp. Đi ngang qua Mai Khắc Hàn, thấy đứa trẻ trốn sau lưng cậu, bà mới mặt không biểu cảm, giọng cứng nhắc hỏi một câu: "Nó là ai?"
Mai Khắc Hàn biết mẹ cậu cũng nghĩ đến chuyện kia. Cậu thành thật trả lời: "Nhặt được trên đường."
"Đừng có ai cũng dẫn về nhà." Giọng Lâm Linh lạnh nhạt xa dần, không dừng lại thêm.
"Vâng."
Mai Khắc Hàn trước tiên dẫn đứa trẻ đi thay quần áo. Cậu tìm cho mình một chiếc áo ngắn tay cũ mặc vào, dù sao trên người còn vết thương, lát nữa còn phải thay. Cậu tìm cho đứa trẻ một chiếc áo ngắn tay và quần đùi cũ của mình. Vẫn là trẻ con mặc đồ người lớn, vẫn buồn cười, nhưng Mai Khắc Hàn không cười nữa. Lau tóc cho cả hai xong, Mai Khắc Hàn dẫn đứa trẻ ra ngoài.
Lúc ra ngoài, Lâm Linh vừa làm xong cơm. Mỗi người một bát lớn. Mai Khắc Hàn nhịn đau bên trong má bị đ.á.n.h rách, ăn hết bát mì. Là vị mẹ quen thuộc. Đứa trẻ cũng ăn rất nhanh, không biết đã chạy ngoài đường bao lâu, bụng chắc chắn đói rồi.
Ăn xong, Mai Khắc Hàn định đi rửa bát. Lâm Linh đưa tay nhận lấy bát, nói: "Đi nghỉ đi, để mẹ."
Mai Khắc Hàn im lặng đưa bát cho mẹ, dẫn đứa trẻ về phòng mình. Đứa trẻ này từ khi vào nhà chưa nói một câu nào. Mai Khắc Hàn sợ nó câu nệ, bèn chủ động mở lời: "Em tên gì, nhóc?"
"Tiêu Dật Hành. Mộc Túc Tiêu, Dật của An Dật, Hành của Vương Hành."
Tiêu Dật Hành? Tên nghe cũng thật thanh nhã. Mai Khắc Hàn nghĩ, nghe tên này không giống người nhà không quan tâm mà? Cậu đưa đứa trẻ này về, người nhà nó đêm nay thật sự không phát điên lên sao?
"Thật sự không cần gọi điện cho người nhà em à?"
"Không cần."
"Vậy được, em đi tắm trước đi, biết tắm không?"
"Đương nhiên biết rồi, em mười lăm rồi."
Giỏi nhỉ.
"Vậy đi đi, công tắc vặn sang trái là nước nóng."
"Vâng."
Đợi tiếng nước trong phòng tắm vang lên, Mai Khắc Hàn mới thả lỏng ngồi xuống ghế. Vết thương ở ngón tay đã tự cầm m.á.u. Cậu nhịn đau toàn thân, hồi tưởng lại chút tình mẹ ít ỏi mà Lâm Linh vừa thể hiện với cậu. Cậu biết rất rõ bố mẹ yêu mình. Là đứa con đầu tiên trong nhà, cậu từng nhận được gần như toàn bộ tình yêu của họ. Chỉ là sau chuyện của em trai, tất cả đều thay đổi...
Tiêu Dật Hành ra ngoài thì thấy Mai Khắc Hàn cúi đầu, hai vai sụp xuống ngồi trên ghế. Nó không phải đêm nay mới biết Mai Khắc Hàn, nhưng nó không biết tên cậu, chỉ biết mã số của cậu — H, Số 1.
"Anh ơi, em tắm xong rồi."
"Được, em đợi chút, lát anh sấy tóc cho em." Ngay cả Mai Khắc Hàn cũng không nhận ra, sự chăm sóc cậu dành cho đứa trẻ nhặt về đêm nay hoàn toàn là bản năng.
"Vâng." Tiêu Dật Hành ngoan ngoãn trả lời.
Mai Khắc Hàn lấy lại đồ ngủ của mình, định đi vào phòng tắm thì nghe Tiêu Dật Hành lại mở miệng: "Anh ơi, anh có đau lắm không?"
"Tạm ổn, em đợi anh chút." Mai Khắc Hàn nói qua loa rồi trốn vào phòng tắm. Cậu thật sự hơi đau, nhưng cũng đã tê liệt từ lâu.
Tiêu Dật Hành ngồi trên giường Mai Khắc Hàn ngẩn người, trên mặt không còn vẻ ngây thơ vừa nãy. Nó không lạc đường, người nhà nó đúng là không biết nó đi đâu, nhưng nó luôn có cách khiến người khác tin nó.
Mai Khắc Hàn trước tiên trong phòng tắm sấy tóc mình đến nửa khô, lại cầm máy sấy ra sấy cho Tiêu Dật Hành. Tóc đứa trẻ rất mềm, sờ vào cảm giác rất tốt. Ngoài con mèo hoang dưới lầu, Mai Khắc Hàn đã lâu không sờ thứ gì mềm mại như vậy.
Tiếng máy sấy dừng lại. Tiêu Dật Hành lập tức lăn từ trên giường dậy, muốn sấy cho Mai Khắc Hàn, nhưng Mai Khắc Hàn nói cậu quen để tóc nửa khô.
"Mẹ em nói tóc không sấy khô sẽ bị đau đầu."
"Không sao, anh còn phải làm bài một lúc, lát nữa sẽ khô." Mai Khắc Hàn kiên nhẫn giải thích. Mai Khắc Hàn năm đó vì chuyện chuyển trường mà đi học muộn hơn người khác một năm, nên năm nay cậu mới học lớp mười.
"Vậy em giúp anh bôi t.h.u.ố.c nhé?"
"Sao em biết trên người anh có vết thương?"
"Vừa nãy em thấy tay anh chảy m.á.u, với cả trán anh cũng có vết thương." Tiêu Dật Hành nói, chỉ chỉ vào trán mình.
Nhóc con còn khá tinh mắt. Mai Khắc Hàn không từ chối, đưa t.h.u.ố.c cho Tiêu Dật Hành. Tiêu Dật Hành quỳ trên giường bôi t.h.u.ố.c cho Mai Khắc Hàn. Bôi xong trán, Tiêu Dật Hành hỏi: "Chỗ khác còn không anh?"
Mai Khắc Hàn cởi áo ngủ ra. Tiêu Dật Hành thấy trên người Mai Khắc Hàn toàn vết thương xanh tím. Trên cánh tay thì không thấy vết thương rõ ràng. Vậy m.á.u vừa nãy chảy từ đâu ra? Tiêu Dật Hành nắm tay phải Mai Khắc Hàn lên xem, phát hiện móng út tay phải của Mai Khắc Hàn bị lật lên một chút. Tiêu Dật Hành bất giác nhíu mày. Đầu ngón tay vốn là nơi nhạy đau, vậy mà từ đầu đến giờ Mai Khắc Hàn chưa từng than lấy một tiếng.
Tiêu Dật Hành nắm ngón út của Mai Khắc Hàn, nhẹ nhàng thổi thổi: "Đau không, anh ơi?"
"Không sao, quen rồi. Tiểu Dật, em giúp anh bôi t.h.u.ố.c này lên những chỗ có sẹo trên người anh được không?"
Tiêu Dật Hành còn đang nghĩ vì sao Mai Khắc Hàn gọi nó là Tiểu Dật. Người nhà nó đều gọi nó là A Hành. Mãi sau này nó mới biết, đó là thói quen Mai Khắc Hàn gọi em trai mình. Cậu có thói quen lấy chữ giữa trong tên em trai để gọi thân mật.
"Vâng, đây là t.h.u.ố.c gì vậy anh?" Tiêu Dật Hành nhanh ch.óng hoàn hồn.
"Trị sẹo."
"Trị sẹo? Không lẽ anh cũng thích đẹp, sợ để lại sẹo? Mẹ em mỗi lần bị thương đều sợ để lại sẹo."
Sợ để lại sẹo? Mai Khắc Hàn chưa từng nghĩ đến. Cậu đúng là có lý do không thể để lại sẹo, chỉ là không liên quan gì đến chuyện thích đẹp.
"Ừ, anh thích đẹp." Mai Khắc Hàn tiện miệng nói bừa với đứa trẻ.
Tiêu Dật Hành rất cẩn thận bôi t.h.u.ố.c cho Mai Khắc Hàn. Lực tay nó rất nhẹ, Mai Khắc Hàn hoàn toàn không cảm thấy khó chịu. Cậu còn khá may mắn vì đêm nay có Tiêu Dật Hành, không thì cậu cũng không biết mình bôi t.h.u.ố.c khó khăn đến mức nào. Đối thủ đêm nay hơi khó chơi, còn cứ ra đòn hiểm vào chỗ cậu có vết thương cũ. Xem ra ngày mai toàn thân cậu sẽ chẳng có chỗ nào dễ chịu.
"Được rồi Tiểu Dật, em ngủ trước đi, anh còn phải học một lúc." Mai Khắc Hàn nhường gối của mình cho Tiêu Dật Hành, cẩn thận đắp chăn cho nó rồi tắt đèn lớn trong phòng.
"À anh ơi, anh tên gì?"
Mai Khắc Hàn lúc này cũng đột nhiên nhớ ra đứa trẻ này còn chưa biết tên cậu: "Mai Khắc Hàn. Mai của hoa mai, Khắc của khắc phục, Hàn của lạnh lẽo."
Mai Khắc Hàn. Tiêu Dật Hành đọc thầm hai lần, nó nhớ rồi.
"Vâng, em nhớ rồi anh. Vậy anh cũng ngủ sớm đi." Tiêu Dật Hành ngoan ngoãn trả lời.
"Được, ngủ nhanh đi." Mai Khắc Hàn thấy Tiêu Dật Hành nhắm mắt, bèn quay người bật đèn bàn nhỏ, ngồi xuống bàn học, còn chỉnh góc đèn để ánh sáng không tỏa quá nhiều về phía Tiêu Dật Hành. Bài tập hôm nay ở trường chưa xong, không biết đêm nay phải đến mấy giờ, nhưng dù mấy giờ cậu cũng không thể lơi lỏng một chút.
Nghe thấy tiếng Mai Khắc Hàn lật sách, Tiêu Dật Hành mở mắt trong bóng tối. Nó nhìn Mai Khắc Hàn cúi đầu chăm chú đọc sách, ngay cả lúc lật trang cũng cố hết sức nhẹ tay, như sợ đ.á.n.h thức người trên giường. Đột nhiên nó nghĩ đến dáng vẻ tóc nửa khô của Mai Khắc Hàn vừa nãy rủ xuống trước mắt. Mai Khắc Hàn rất tuấn tú: mày kiếm, mắt sáng, sống mũi cao thẳng. Dáng người tuy gầy nhưng luôn ngay ngắn; ngay cả khi ngồi trước bàn học, sống lưng vẫn thẳng như chẳng thứ gì có thể đè cậu xuống.
Chống đỡ thân hình gầy gò ấy dường như là một linh hồn chưa từng biết khuất phục. Nhưng linh hồn bất khuất thì sao, chẳng phải vẫn phải cúi người vì kế sinh nhai?
Đáng tiếc, một người mang gương mặt chính trực như thế lại phải kiếm sống bằng công việc này. Nhìn thế nào cậu cũng chẳng giống người thuộc về thế giới ấy; trái lại, còn giống người chuyên đi bắt những kẻ làm chuyện mờ ám hơn.
Thật thú vị.
Tiêu Dật Hành vừa nghĩ đến dáng vẻ Mai Khắc Hàn tối nay ngã xuống lại cố sức bò dậy, liền cảm thấy m.á.u mình lại sôi lên. Ánh mắt nó nhìn Mai Khắc Hàn càng trở nên sáng rực.
Tiêu Dật Hành lại nhìn bóng lưng Mai Khắc Hàn rất lâu mới không chống nổi cơn buồn ngủ, nhắm mắt lại.
Tiêu Dật Hành không biết rằng, bóng lưng thẳng tắp ấy về sau sẽ vô số lần xuất hiện trong giấc mơ của nó, cũng khiến nó miệt mài đuổi theo suốt một quãng đời rất dài. Chỉ là gương mặt chính khí hiên ngang ấy về sau không bao giờ dành cho nó một sắc mặt tốt, cũng không bao giờ xoa đầu nó, mỉm cười gọi một tiếng "Tiểu Dật" nữa.