Nhưng Đồng Quang lại nói với hắn: "Hôm nay là ngày giỗ của cha nương và người thân, bằnng hữu của chúng ta."

"Quốc nạn mới qua đi tám năm, ngươi đã không còn nhớ ngày này nữa rồi sao?"

Sắc mặt Nhiếp Hằng bỗng chốc trắng bệch.

Hắn quay người lại, như muốn giải thích với ta điều gì đó.

Ta có chút tức giận.

Trận lũ lụt tám năm trước khiến Liễu Châu thiệt mạng hơn vạn người, tiên hoàng đã hạ lệnh định ngày này là ngày Quốc nạn.

"Ngươi không nhớ những ngày khác thì cũng thôi đi, nhưng thật sự không nên nói hôm nay là một ngày tốt."

Hầu kết của hắn khẽ chuyển động, nhưng cuối cùng vẫn chẳng nói lời nào.

Ta và Đồng Quang lên núi, bày lễ vật trước phần mộ.

Lúc quay về, ta bỗng nghe thấy tiếng động lạ, ngẩng đầu lên nhìn thì thấy vài tảng đá lớn từ trên sườn núi đang lăn xuống.

Trong lúc hoảng hốt, Đồng Quang đã lao về phía ta.

Một bóng đen khác cũng xông tới chỗ ta.

Ta chỉ kịp cảm nhận được bản thân được ôm c.h.ặ.t lấy rồi lăn lăn xuống sườn núi.

Khi dừng lại, xung quanh toàn là m.á.u.

Của Đồng Quang, và của Nhiếp Hằng.

Ta sợ hãi tột cùng.

Ta bò đến bên người Đồng Quang, vừa khóc vừa gọi tên chàng.

May sao, chàng dần cử động.

"Đừng khóc, ta không sao."

Nhưng ta lại càng khóc dữ dội hơn.

Khóc một hồi lâu, ta sực nhớ đến Nhiếp Hằng liền quay đầu nhìn hắn.

Lại vừa vặn chạm phải ánh mắt hắn.

Đôi mắt hắn đỏ ngầu.

"Đến cuối cùng, ta vẫn không bằng hắn."

19

Nhiếp Hằng được đưa về phủ tướng quân, đến ngày thứ hai mới tới.

Ta vẫn đang chăm sóc Đồng Quang.

Cánh tay của hắn quấn băng vải, lần này ta đã nhìn thấy rõ.

Ta vội đứng dậy nói lời cảm ơn.

Hắn khẽ nhếch khóe môi, nhưng không thể nặn ra nổi một nụ cười.

"Ta đã làm nhiều việc như vậy, nhưng nàng vẫn không thèm nhìn ta lấy một cái."

"Xem ra ta thật sự không bằng hắn."

Hắn hỏi ta: "Có phải nếu ta c.h.ế.t đi, nàng cũng sẽ chẳng mảy may bận lòng?"

Ta lắc đầu.

"Ta có bận lòng."

"Ta là đại phu, không muốn nhìn thấy bất kỳ ai phải c.h.ế.t, huống hồ ngươi còn là vị tướng quân trẻ tuổi nhất của Bắc Quốc."

Hắn gật đầu, nhưng trong mắt không có lấy một niềm vui.

Chỉ nói: "Ta biết rồi."

"Ta đã làm sai rất nhiều chuyện, muốn bù đắp, nhưng lại phát hiện dù có bù đắp thế nào thì kết quả vẫn không hề thay đổi. Đến cuối cùng ta mới nhận ra, ngay cả lỗi lầm của mình cũng chưa từng được nàng để tâm, chưa từng được nàng bận lòng."

Hắn cúi đầu, lặng lẽ rời đi.

20

Nhiếp Hằng chủ động xin chỉ thị ra trấn thủ biên cương.

Chuyến đi này, ròng rã năm năm hắn không trở về.

Khi tham gia yến tiệc, bệ hạ và hoàng hậu nương nương thỉnh thoảng lại nhắc đến chuyện hôn sự của hắn.

Hoàng hậu cũng rất đau đầu, nói rằng đã viết cho hắn rất nhiều thư, nhưng hắn chỉ duy nhất né tránh không bàn tới chuyện này.

Mùa đông năm thứ năm.

Nhiếp Hằng cuối cùng cũng trở về ăn Tết.

Trong hoàng cung mở đại yến, hoàng thân quốc thích và bách quan đại thần đều đến đông đủ.

Trên bàn tiệc, hoàng thượng hỏi đến chuyện hôn sự của Nhiếp Hằng.

Ta vừa vặn ngồi đối diện với Nhiếp Hằng, hắn khẽ liếc nhìn ta một cái.

Ta còn chưa kịp đón nhận ánh mắt của hắn.

Con gái muốn ăn nho, ta liền hái một quả rồi đút vào miệng con bé.

Đến khi ta nhìn lại về phía họ, Nhiếp Hằng đã thu hồi tầm mắt.

Hắn lắc đầu nói với hoàng thượng: "Chuyện hôn sự của thần chưa cần vội ạ."

Khi cúi đầu, trong ánh mắt hắn dường như thoáng hiện lên vẻ bất lực.

Hoàng hậu nương nương thở dài một tiếng.

Nói với hắn: "Bệ hạ ngay từ đầu nói quả không sai, đệ thật sự nên học hỏi phụ thân đệ cách lấy lòng nữ nhi nhà người ta."

"Xem ra cô nương mà năm năm trước đệ nói, quả nhiên là không cần đệ nữa rồi."

Lời này khiến hoàng thượng ha ha cười lớn.

"Trẫm đã nói gì cơ mà?"

Bầu không khí trên bàn tiệc thả lỏng hơn rất nhiều.

Đồng Quang quay đầu đón lấy con gái, đồng liêu bên cạnh cười trêu chàng là kẻ nô lệ của con gái.

Chàng cũng không hề phản bác.

20

Yến tiệc kết thúc.

Trên đường về, Đồng Quang có chút men say.

Chàng dắt tay con gái, chạy nhanh về phía trước vài bước.

Sau đó quay đầu lại nhìn ta.

Hỏi: "Nàng có phải muốn về Liễu Châu không?"

Ta nghi hoặc không hiểu sao chàng lại đột nhiên nhắc đến chuyện này.

"Ta đã xin mệnh với hoàng thượng rồi, đợi qua năm mới, chúng ta sẽ hồi hương Liễu Châu."

"Ta sẽ làm huyện lệnh, nàng thì mở một y quán còn lớn hơn bây giờ, không cần phải quản những quy củ ở kinh thành này nữa, cứ sống thế nào cho vui vẻ, tự tại là được."

Ta chưa từng nghĩ tới chàng lại vì ta mà từ bỏ chức quan tốt như vậy ở Hàn Lâm Viện, nhất thời nghẹn lời.

Chàng lại đã chủ động vươn tay về phía ta.

"Ta nhất định sẽ khiến nguồn nước Liễu Châu không bao giờ nhấn chìm nhà của bất kỳ ai nữa."

Ta khẽ mỉm cười, chạy nhanh về phía chàng rồi nắm lấy tay chàng.

21

Sau khi trở về Liễu Châu, Mạnh Đồng Quang dẫn theo bách tính toàn Liễu Châu, tốn thời gian gần ba năm để xây dựng công trình thủy lợi, khơi thông và chuyển hướng dòng chảy, đào một con sông dài ở Liễu Châu.

Từ đó về sau, Liễu Châu không còn ai phải bỏ mạng vì thiên tai lũ lụt nữa.

Chớp mắt đã mười mấy năm trôi qua, ta lại một lần nữa gặp lại Nhiếp Hằng.

Hắn đã khác xưa rất nhiều.

Lần này trông hắn chín chắn, trưởng thành hơn nhiều.

Đã hoàn toàn trở thành một vị tướng quân danh bất hư truyền.

Ta đang khám bệnh cho người ta, hắn đứng từ xa nhìn ta hồi lâu rồi mới bước vào.

"Nàng từng nói nàng biết y thuật, có thể chữa bệnh cứu người, ta đã luôn tưởng tượng xem đó sẽ là khung cảnh như thế nào."

"Hóa ra là như thế này."

"Tiếc là, ta không được nhìn thấy từ lúc bắt đầu."

Chưa đợi ta kịp nói gì, hắn đã quay người rời đi.

Từ đó về sau, ta không bao giờ gặp lại hắn nữa.

Chương 9 - Hắn Nói, Hắn Hối Hận Rồi! - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia