Ngày hôm sau.

Thẩm Minh Nghiễn chạy đến suốt đêm, chính là để nói với ta chuyện này.

Đáp lại chàng, là cánh cổng lớn Ôn gia đóng c.h.ặ.t.

Ngày hôm sau.

Mười dặm hồng trang, chiêng trống vang trời.

Ta xuất giá lấy Vĩnh An vương.

Nói ra cũng buồn cười, hôm nay y đổi tấm vải che mặt sang màu đỏ.

Còn khá hợp cảnh.

Thẩm Minh Nghiễn bị chặn ngoài đám đông, không được đến gần ta trong vòng mười trượng.

Thế này lại càng trọn vẹn cái ý nguyện tránh xa ta của chàng ngày trước.

Ta không hề liếc chàng lấy một cái.

Ta còn bận đi động phòng hoa chúc.

Đêm lành cảnh đẹp.

Vĩnh An vương vén khăn che đầu của ta lên.

Còn ta, tháo tấm vải che mặt của chàng xuống.

Vết sẹo dữ tợn ấy đã theo năm tháng mà nhạt đi khá nhiều, từ cằm chàng kéo dài lên đến sống mũi cao thẳng.

Quả thực không mấy đẹp mắt.

Nến đỏ chiếu lên gương mặt sâu sắc của chàng, lại càng khiến chàng trông như một vị ngọc diện tu la.

Có một vẻ đẹp riêng.

Ta không nhịn được mà khẽ vuốt ve, cảm nhận người dưới tay mình run rẩy không ngừng.

Chàng run mãi không dứt.

Run mãi run mãi, từ trong n.g.ự.c rơi ra một chiếc khăn tay nhỏ.

Trên khăn vẽ một đóa hạnh hoa.

Ta khẽ sững người.

Một lúc sau, ta bừng nở nụ cười nói:

「Đúng rồi, phu quân, chàng tên gì vậy?」

Chính văn hoàn.

Toàn văn hoàn.

【Phiên ngoại 1: Tuế Tuế An】

Nhiều năm sau.

Ta và phu quân, cùng con gái Hạnh Hạnh của ta, cùng đến chùa cầu phúc.

Hạnh Hạnh lớn lên rất giống Niệm Niệm.

Ta kể cho con bé nghe, rằng con bé thật ra từng có một người chị.

Con bé ghi nhớ rất sâu trong lòng, mua gì cũng đòi ta mua thêm một phần, rồi cẩn thận cất đi, bảo rằng đây là phần dành cho chị.

Lần cầu phúc ở chùa này, ta thắp hương xong bước ra, vừa lúc thấy con bé đang từng chữ từng chữ đọc, bảo cha nó viết lên dải lụa đỏ.

「Chị Niệm Niệm ơi, Hạnh Hạnh rất nhớ chị, Hạnh Hạnh nguyện chia cho chị một nửa tất cả hạnh phúc của mình.」

「Không, cha viết lại đi, một nửa ít quá, con đã tám tuổi rồi, hạnh phúc hơn chị Niệm Niệm những tám năm, vậy con chia cho chị, chia cho chị……」

Phu quân kiên nhẫn đợi con bé bấm ngón tay tính toán.

Tranh thủ lúc rảnh, chàng còn viết phần nguyện ước của riêng mình.

Ta ghé lại nhìn một cái.

Rất sáo mòn.

Một nguyện ta bình an khỏe mạnh.

Hai nguyện ta vạn sự thuận lợi.

Ba nguyện ta trường thọ như tiên.

Tai họa đều tìm đến chàng cả.

Không nhắc đến nguyện vọng của bản thân lấy một chữ.

Rõ ràng đã thành thân mười năm, còn có một đứa con tám tuổi, chàng lại vẫn cứ dễ đỏ mặt như thế.

Dưới ánh mắt của ta, chàng vội vàng buộc dải lụa đỏ lên cây, rồi quay về giả vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra, tiếp tục cùng Hạnh Hạnh nghĩ xem nên viết gì.

Ta nhìn cây cổ thụ cao v.út, đã lâu rồi mới lại nhớ đến cố nhân.

Thẩm Minh Nghiễn đã nhiều năm không còn xuất hiện trước mặt ta nữa.

7 - Hạnh Hoa Áp Tân Chi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia