“Này bạn ơi, tỉnh dậy đi, đến nơi rồi.”
Giọng tài xế xe công nghệ vang bên tai. Ôn Nhược Ngọc chật vật mở mắt, mơ màng nhìn cổng trường ngoài cửa sổ. Cậu ngáp một cái, mở cửa xuống xe, xách cặp đi vào trường.
Mãi đến một tiếng trước, Ôn Nhược Ngọc mới biết hôm nay có kỳ thi phân lớp. Lúc đó cậu đang ngủ bù sau một đêm thức trắng chơi game thì mẹ “thân yêu” đột nhiên xông vào phòng, giật tung chăn, lôi cậu ra khỏi ổ rồi thông báo: một tiếng nữa phải có mặt ở trường để thi phân lớp. Nghe tin dữ, Ôn Nhược Ngọc lập tức suy sụp. Cậu cảm thấy bản thân cả ngày chỉ ngủ được ba tiếng thật sự có thể đột t.ử ngay trên phòng thi. Nhưng mẹ yêu quý của cậu cười nói nếu không đi thi thì tháng này đừng hòng nhận được một đồng tiền tiêu vặt nào, tất cả sẽ bị mang đi mua hạt mèo, pate mèo và làm spa thú cưng cho bé mèo vàng Chiên Bao ở nhà.
Lúc này, sau mười phút phơi mình dưới nắng gắt, Ôn Nhược Ngọc cuối cùng cũng tới tòa nhà của khối Quốc tế. Cậu đứng ở cửa nhìn tòa nhà mà hơi bối rối, vì cậu chợt nhận ra mẹ yêu quý không nói cho cậu biết phòng thi phân lớp ở tầng mấy. Cậu ngó trái ngó phải, thấy bên cạnh có một bạn nữ đang đọc sách, bèn xoa mặt cho tỉnh táo rồi nở nụ cười bước đến: “Bạn ơi cho mình hỏi, bạn có biết phòng thi phân lớp ở tầng mấy không?”
Bạn nữ thấy Ôn Nhược Ngọc thì sững người một chút, lịch sự trả lời: “Ở thư viện tầng một.” Vừa nói vừa chỉ hướng. Ôn Nhược Ngọc lịch sự cảm ơn, theo chỉ dẫn trên tường đi về phía thư viện.
Chỗ ngồi của Ôn Nhược Ngọc ở một góc cạnh cửa sổ trong thư viện. Cậu tìm được chỗ ngồi xuống, một tay chống cằm, lơ đãng nhìn quanh thư viện. Ánh mắt cậu bị một bạn nam ngồi ở góc tường bên kia thu hút. “Ồ, lại thêm một anh đẹp trai.” Ôn Nhược Ngọc thầm nghĩ. Cậu bạn kia có đường nét sắc lạnh, đuôi mày hơi nhướng, thoạt nhìn khá khó gần. Cậu ấy không mặc đồng phục mà diện một thân trắng từ trên xuống dưới, ngồi ngay ngắn đọc sách. Ôn Nhược Ngọc đang định đứng dậy bắt chuyện thì thấy bạn nam ngồi trước mặt quay đầu lại cười với cậu: “Bạn ơi, bạn có mang thêm thước không, cho mình mượn một cây.”
Bị cắt ngang như vậy, Ôn Nhược Ngọc cũng quên mất mình định làm gì, đưa thước cho bạn nam phía trước rồi bắt chuyện qua loa.
Cậu bạn ngồi phía trước tên Chu Ngộ. Giống Ôn Nhược Ngọc, cậu ấy học hết lớp tám ở trường khác rồi mới chuyển tới đây, đều là học sinh mới của trường này. Trùng hợp hơn nữa, cả hai trước kia đều học ở trường Trung học Sư phạm. Gặp được người quen cùng trường cũ giữa một nơi xa lạ, Ôn Nhược Ngọc lập tức có cảm giác gặp được đồng minh, nhìn bạn nam trước mặt cũng thấy thân thiết hơn hẳn. Hai người đang trò chuyện vui vẻ thì một cô giáo nữ bước vào thư viện, ra hiệu mọi người im lặng: “Các em đặt cặp sách, sách vở và thiết bị điện t.ử ra ngoài thư viện.”
Chu Ngộ nhướng mày với Ôn Nhược Ngọc: “Đi thôi người anh em, cất cặp nào.” Hai người cùng cất cặp sách ra cửa thư viện. Chu Ngộ cười hề hề trêu Ôn Nhược Ngọc: “Người anh em, trên đường cậu đi có mấy bạn nữ nhìn cậu đấy.” Ôn Nhược Ngọc cũng cười đập cậu ấy một cái: “Cất nhanh rồi vào đi, sắp thi rồi.”
Hai người về chỗ ngồi, thư viện dần yên tĩnh, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu sáng thư viện. Cô giáo phát từng tờ đề thi và mã vạch dán lên phiếu trả lời. Đợi cô phát xong đề và tuyên bố bắt đầu, Ôn Nhược Ngọc mới dồn sự chú ý từ con mèo hoang ngoài cửa sổ về lại đề thi. Vật lý, toán và ngữ văn đều không khó, Ôn Nhược Ngọc nhanh ch.óng làm xong. Nhưng khi nhận được đề tiếng Anh thì cậu hơi choáng. Đề quái gì thế này, thiên thư à? Sao chỗ thì đọc không hiểu, dạng bài cũng lạ hoắc? Thi xong tiếng Anh, Ôn Nhược Ngọc đã ngẩn người. Cậu vỗ vai Chu Ngộ: “Bạn ơi, còn sống không?”
Chu Ngộ lắc đầu: “Bạn ơi, chúng ta lập Nghĩa Hòa Đoàn đi.”
Ôn Nhược Ngọc trịnh trọng gật đầu: “Mình ủng hộ! Thế này nhé, mình làm đoàn trưởng, cậu làm phó đoàn trưởng.”
“Không! Mình mới phải làm đoàn trưởng chứ! Rõ ràng là mình đề xuất trước mà!” Chu Ngộ phản đối.
Ôn Nhược Ngọc lại nhớ đến bạn nam kia, bèn quay đầu nhìn về phía chỗ ngồi của cậu ấy thì phát hiện cậu ấy đã rời đi. Chu Ngộ khoác vai Ôn Nhược Ngọc: “Anh em đi thôi, tranh thủ lúc điểm chưa ra tận hưởng thời gian vui vẻ cuối cùng, rồi mang trái tim nồng cháy bất khuất bước về phía pháp trường khoan dung nhất—”
Ôn Nhược Ngọc đ.ấ.m cậu ấy một cái: “Đừng tru tréo nữa.”
Vừa đùa vừa đi, hai người ra cổng trường. Ánh nắng xuyên qua lá cây rải xuống mặt đường những bóng râm lốm đốm. Trên đường, Chu Ngộ nói với Ôn Nhược Ngọc rất nhiều. Ví dụ, kỳ thi phân lớp này sẽ chia học sinh vào bốn học viện A, T, B và M, tương ứng với Audacia dũng cảm, Temperantia tiết chế, Benevolentia nhân từ và Magnanimitas khoan dung. Bốn học viện này không phân bằng mũ phân loại như Hogwarts, mà đơn giản thô bạo: điểm cao vào lớp AT, điểm thấp vào lớp BM, vô cùng mộc mạc. Ôn Nhược Ngọc hỏi Chu Ngộ, vậy bốn học viện này ngoài phân biệt điểm cao thấp ra còn có tác dụng gì khác không. Chu Ngộ lắc đầu nói cậu ấy cũng không biết.
Vừa nói vừa đi, rất nhanh đã đến cổng trường. Ôn Nhược Ngọc tạm biệt Chu Ngộ, lấy điện thoại ra xem vị trí xe công nghệ. Cậu thấy bạn nam kia đứng ở không xa, cúi đầu nhìn điện thoại. Những ngón tay đang cầm điện thoại trắng trẻo, thon dài, khớp xương rõ nét — nhìn thôi cũng biết là tay của trai đẹp. Ôn Nhược Ngọc đang do dự có nên chào hỏi không thì thấy bạn nam đó lên một chiếc xe màu trắng. Cậu cúi đầu nhìn điện thoại mình, đây rõ ràng là chiếc xe công nghệ cậu gọi. Ôn Nhược Ngọc thầm nghĩ: Trai đẹp mà mắt mũi kiểu gì thế, lên nhầm cả xe người khác rồi.
Ôn Nhược Ngọc đi đến bên xe công nghệ, mở cửa, cười với bạn nam đó: “Anh ơi, có phải anh lên nhầm xe không?”
Cậu cười vừa dịu dàng vừa lịch sự, kiểu nụ cười đủ khiến người bình thường mềm lòng. Tiếc rằng vị trai đẹp trước mặt dường như chẳng hề bị ảnh hưởng. Anh này mắt cũng không thèm nhấc lên: “Cậu gọi hình như là xe ghép.”
Ôn Nhược Ngọc không tin nổi nhìn điện thoại mình. Ồ, đúng là xe ghép. Ngoài mặt cậu vẫn giữ nguyên nụ cười, trong lòng thì xấu hổ đến mức ngón chân sắp đào ra nguyên một căn ba phòng ngủ một phòng khách: “Xin lỗi anh, em nhìn nhầm rồi.” Nhanh ch.óng lên xe, đóng cửa xe. Nhưng Ôn Nhược Ngọc chợt cảm thấy còn ngượng hơn, hai người đều ngồi ghế sau, giữa chỉ cách một chỗ ngồi. “Sao mình lại ngớ ngẩn ngồi phía sau thế này...” Ôn Nhược Ngọc thật sự muốn đ.ấ.m chính mình lúc nãy một cái.
Để không khí bớt ngượng, cậu cố gắng mở chủ đề: “Anh ơi, hôm nay em thấy anh ở phòng thi phân lớp, trùng hợp ghê hahaha, anh tên gì vậy? Anh thấy tiếng Anh hôm nay khó không?”
“Lâm Như Hành, rất đơn giản.” Lâm Như Hành hờ hững đáp. Giọng cậu rất êm tai, thậm chí còn dịu dàng, nhưng lời thốt ra lại lạnh tanh.
“Cái gì gọi là rất đơn giản!!!!” Ôn Nhược Ngọc trong lòng gào thét, nhưng trên mặt vẫn treo nụ cười: “Em tên Ôn Nhược Ngọc, vậy anh giỏi quá, em thấy đề hôm nay đặc biệt khó.”
“Giả tạo quá đi mất.” Ôn Nhược Ngọc thầm khinh bỉ chính mình.
Sau khi Ôn Nhược Ngọc nói xong, cả xe im lặng. Ôn Nhược Ngọc cười nhìn Lâm Như Hành, mong cậu ấy mở chủ đề cho không khí bớt kỳ, nhưng Lâm Như Hành nhìn điện thoại, không có chút ý định bắt chuyện. “Thôi, hủy diệt luôn đi.” Ôn Nhược Ngọc dựa vào ghế tuyệt vọng nghĩ, cũng không muốn mở lời nữa, nhắm mắt dưỡng thần. Ánh nắng chiếu vào cửa sổ xe ấm áp khiến người ta buồn ngủ, không biết không hay cậu đã ngủ thiếp đi. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, cậu nghe ai đó nói một câu “cậu rất đẹp”, nhưng lúc này cậu đang trong trạng thái buồn ngủ đến mức có thể hủy diệt thế giới, cũng không để tâm.
Không biết ngủ bao lâu, Ôn Nhược Ngọc bị Lâm Như Hành vỗ tỉnh: “Tỉnh dậy, nhà cậu đến rồi.”
Đang ngủ ngon bị đ.á.n.h thức, Ôn Nhược Ngọc theo bản năng nổi cáu, đập một cái lên tay Lâm Như Hành: “Ồn quá.” Nhưng đập xong, ý thức cậu quay về, nhận ra không đúng, vội vàng mở mắt chạy như bay mở cửa xe bỏ chạy, chỉ ném lại một câu: “Em xin lỗi!!!”
Lâm Như Hành nhìn bóng lưng cậu, không nói gì, nhẹ nhàng xoa mu bàn tay bị đập đỏ.
Về đến nhà, Ôn Nhược Ngọc cảm thấy mặt mình đỏ ửng, cả đời chưa từng mất mặt như vậy. Cậu nằm sấp trên giường đập gối SpongeBob một hồi, cảm thấy mặt không đỏ nữa mới mở điện thoại, thấy WeChat có một lời mời kết bạn mới, là của Chu Ngộ. Cậu đồng ý ngay và nghĩ cho Chu Ngộ một biệt danh long trời lở đất: Ngọc Thố công chúa. Vui vẻ đổi biệt danh cho Chu Ngộ xong, cậu bắt chuyện qua loa. Nói chuyện một hồi, vì cả ngày chỉ ngủ hơn ba tiếng, Ôn Nhược Ngọc không bất ngờ gì lại ngủ c.h.ế.t đi. Đợi cậu tỉnh dậy đã là sáu giờ tối. Cậu mơ màng mở điện thoại, bị 99+ tin nhắn làm lóa mắt, lập tức tỉnh táo. Thì ra Ngọc Thố công chúa Chu Ngộ, với khả năng giao tiếp thượng thừa của mình, đã kéo cậu vào nhóm chat của cả khối rồi nhiệt tình giới thiệu cậu với mọi người. Ôn Nhược Ngọc chợt cảm thấy mình khá muốn ăn thịt thỏ kho tàu. Tất nhiên chỉ nghĩ thế thôi, cho cậu thêm mười lá gan cậu cũng chẳng dám ăn thật. Cậu lấy một miếng bánh mì, vừa gặm vừa xem tin nhắn. Cậu thấy thêm mấy lời mời kết bạn, đồng ý hết một loạt, chào hỏi nhau một chút, rồi bắt đầu lướt vòng bạn bè của từng người. Lúc này lại hiện ra một lời mời kết bạn mới, ảnh đại diện là Makka Pakka. Cậu không nghĩ gì, đồng ý luôn, lịch sự bắt đầu chào hỏi. Khi hỏi đến tên đối phương, Ôn Nhược Ngọc chỉ cảm thấy gặp ma, vì đối phương tên là Lâm Như Hành.
Ôn Nhược Ngọc ném điện thoại từ đầu giường xuống cuối giường, lại bò xuống cuối giường nhặt về. Cậu nhất thời không biết trả lời thế nào, chỉ có thể gửi một sticker chúc ngủ ngon bảo mình muốn ngủ rồi, mai nói tiếp. Cậu bế bé mèo vàng tên Chiên Bao lên giường, tiện tay vuốt mấy lượt. Mèo con vùng vẫy muốn chạy, lại bị cậu tóm về xoa đầu. Chiên Bao tức tối giơ móng vả vào tay chủ, kết quả chẳng những không thoát được mà còn bị Ôn Nhược Ngọc ôm lấy vò cho một trận. Bắt nạt mèo xong, Ôn Nhược Ngọc chợt nhớ chưa xem vòng bạn bè của Lâm Như Hành. Cậu mở ra xem, bất ngờ phát hiện Lâm Như Hành cũng nuôi mèo, là một bé mèo đen.