Trước khi đi, anh đã cảm ơn tôi.
"Rất ngọt, cảm ơn em."
"Anh không có giận đâu."
5
Từ đó trở đi, chỉ cần nhớ ra, tôi đều mang quà về tặng Trầm Chước Niên.
Có khi là tập tranh, có khi là đá quý.
Trầm Chước Niên rất trân trọng chúng, trân trọng đến mức đặt làm riêng một chiếc tủ để trưng bày.
Cũng nhờ những món quà đó, cuộc trò chuyện vốn im lìm giữa tôi và Trầm Chước Niên trở nên sôi nổi hơn hẳn.
Trầm Chước Niên: [Hoa hôm nay rất đẹp, tối mang về để dì Trương cắm lên nhé.]
Tôi: [Vâng ạ.]
Có khi tôi quên, Trầm Chước Niên cũng sẽ nhắc nhở tôi.
Trầm Chước Niên: [Hôm nay thì sao? Không có gì muốn chia sẻ à?]
Tôi: [Không có, không có gì đặc biệt cả.]
Tôi: [Trên đường có một con mèo nhỏ rất đáng yêu, vậy có tính không ạ?]
Tôi: [Hình ảnh.jpg]
Thẩm Trác Niên: [Tất nhiên rồi ^_^]
Tôi cứ nghĩ mình và Trầm Chước Niên sẽ mãi duy trì mối quan hệ như vậy cho đến khi chia tay.
Nhưng không ngờ, tối đó tôi về nhà sớm hơn Trầm Chước Niên, nhìn thấy Trầm Kỳ đang ngồi xổm trước cửa nhà mình.
Vừa nhìn thấy tôi, Trầm Kỳ lập tức muốn bỏ chạy.
Nhưng tôi đã gọi cậu lại.
"Trầm Kỳ." Tôi nhìn bóng lưng đang chạy trốn của người kia mà gọi: "Đã đến rồi thì vào trong ngồi chút đi?"
Bị tôi gọi lại, Trầm Kỳ không còn cách nào khác mới bướng bỉnh quay đầu lại.
Nhưng cậu cúi đầu rất thấp, như thể không muốn nhìn tôi.
Tôi bất lực thở dài, thầm nghĩ bao nhiêu năm trôi qua, tính nết cậu chẳng tiến bộ chút nào. Cậu vẫn y như trước đây, mỗi khi gặp chuyện lại bày ra cái bộ dạng không gánh vác nổi việc gì này.
Tôi bất lực nói: "Chị không trách cậu đâu, cậu không cần phải làm thế này cho chị xem."
Lúc này Trầm Kỳ mới khẽ ngẩng đầu lên.
Tôi mở cửa, hướng ánh mắt về phía cậu: "Anh trai cậu phải muộn một chút mới về, vào trong đợi anh ấy đi."
Trầm Kỳ nhìn vào trong nhà, rồi lại quay đầu nhìn tôi, hỏi với vẻ không thể tin nổi: "Hai người... Bây giờ đang sống chung à?"
Chứ còn sao nữa?
Tôi không ngần ngại gật đầu.
Trầm Kỳ tiếp tục truy hỏi: "Chị và anh tôi đã làm lành rồi đúng không?"
Tôi hơi bối rối.
Tôi và Trầm Chước Niên còn chưa hề cãi nhau, lấy đâu ra chuyện làm lành.
Tôi lại gật đầu, coi như trả lời.
Tôi nghe rõ tiếng thở dài của Trầm Kỳ đang đứng đối diện mình.
"Hai người nói rõ ràng với nhau là tốt rồi." Trầm Kỳ nói: "Chuyện năm đó, xin lỗi nhé. Tuy tôi thật sự không muốn kết hôn với chị nhưng ban đầu cũng không nghiêm trọng như lời đồn thổi bên ngoài đâu."
Trầm Kỳ như có phòng bị mà nhìn quanh hai phía, giọng nói vô thức hạ thấp xuống.
"Nhưng anh tôi đã truyền lời ra ngoài, một truyền mười mười truyền trăm, lời đồn đều từ đó mà ra cả. Đến khi ông nội của chị nghe được, ý nghĩa của những lời nói đó đã biến tướng rồi."
"Anh tôi ấy mà, chị không được quá nuông chiều anh ấy đâu. Trông anh ấy có vẻ hiền lành, tốt tính đấy, nhưng thực ra anh ấy rất chiếm hữu và xảo quyệt." Trầm Kỳ nói: "Lúc đó anh ấy thầm mến chị, nhưng thay vì theo đuổi chị, anh ấy chọn cách giải quyết tôi trước. Tôi suýt nữa đã quỳ xuống nói với anh ấy rằng tôi không có tình cảm gì với chị, nhưng anh ấy vẫn tìm cái cớ để tống tôi đi làm dự án xây dựng suốt mấy năm trời, cho đến tận bây giờ mới được về. Bây giờ thấy hai người sống tốt thế này, là em trai, tôi cũng không chấp nhặt chuyện cũ nữa."
Vừa nói, Trầm Kỳ vừa bắt đầu than vãn với tôi: "Chị không biết mấy năm qua tôi sống t.h.ả.m thế nào đâu, mấy ông người nước ngoài đó nói gì, tôi hoàn toàn không hiểu, thân ở xứ người tâm ở nơi nao..."
Tôi vừa định ngắt lời Trầm Kỳ, giọng nói từ phía sau đã vang lên trước.
Có lẽ vì Trầm Kỳ đang nói xấu sau lưng người ta nên cậu giữ giọng rất nhỏ, nhìn từ phía sau, trông tôi và cậu đứng rất sát nhau.
Đó cũng là lần đầu tiên tôi nghe thấy giọng điệu của Trầm Chước Niên mang theo chút cảm xúc.
"Hai người đang nói gì vậy? Cần phải đứng sát nhau thế sao?"
"Trầm Kỳ, sao em về mà không báo một tiếng với anh?"
Anh hỏi.
6
Thế là Trầm Kỳ bị Trầm Chước Niên xách cổ vào nhà.
Anh ngồi giữa chúng tôi, tư thế ngồi thẳng lưng.
Nhân lúc Trầm Chước Niên đi lấy đồ uống cho mình, cậu phóng mấy cái lườm sắc lẹm cho tôi.
Tôi nghĩ tôi hiểu ý nghĩa của điều đó.
Cậu đang oán trách tôi, hỏi tại sao tôi lại lừa cậu.
Cho đến khi lon Coca đã mở được đặt trước mặt, Trầm Kỳ mới ngừng công kích tôi.
Trầm Chước Niên nhìn cậu, lời nói không hề có chút cảm xúc nào.
"Về lúc nào?"
"Hôm qua."
"Về làm gì?"
Không nhắc đến cái này thì thôi.
Nghe nhắc đến điều này, nước mắt của Trầm Kỳ lập tức trào ra.
Cậu chắp hai tay lại, làm nũng với anh trai mình:
"Anh ơi, em hết tiền rồi."
"Anh ơi, cứu em với."
"Anh giúp em lần này, anh sẽ mãi mãi là anh trai của em."
Trầm Chước Niên hơi đau đầu, day day thái dương.
"Chẳng phải anh vừa cho em cách đây không lâu sao?"
"Tiền của em đâu?"
Trầm Kỳ không hề vòng vo, nói thẳng thừng: "Em đập vào dự án rồi."
Ánh mắt Trầm Chước Niên nhìn cậu trầm xuống, như kiểu hận sắt không thành thép mà nói: "Anh đã bảo em đừng nhận những dự án phải tự bỏ tiền túi ra đập vào rồi cơ mà? Như mấy khu chung cư em xây trước đây, ít nhất có hai khu khai phá đã trở thành những tòa nhà bỏ hoang không có ngày hoàn thiện rồi. Chủ đầu tư người ta chạy mất dép rồi, thế mà em vẫn còn dắt công nhân đi làm cơ đấy."
Trầm Kỳ nhìn anh, lí nhí phản bác: "Họ chạy thì có thông báo cho bọn em đâu."
"Chúng ta cũng không thể không trả lương cho công nhân được, phải không ạ?"
Trầm Kỳ nhìn Trầm Chước Niên bằng đôi mắt giống anh 70-80%.
"Anh, anh giúp em lần cuối đi mà! Em thề! Tuyệt đối không có lần sau đâu!"