Hoắc Dụng Từ bước vào, dáng người cao ráo, khoác bộ vest đen lịch lãm!
Sao anh ta lại đến đây?
Chỉ trong chớp mắt, Kiều Thời Niệm đã lấy lại bình tĩnh.
Nhìn thấy cô, ánh mắt Hoắc Dụng Từ hơi lạnh đi, như đang cố kìm nén cảm xúc của mình.
Sao lại tỏ thái độ như vậy? Chẳng lẽ vẫn còn giận chuyện sáng nay?
"Ông ngoại." Hoắc Dụng Từ lễ phép chào Kiều Đông Hải.
Kiều Đông Hải cười hiền hậu: "Dụng Từ đến rồi à, đói chưa? Ngồi xuống ăn cơm đi, chúng tôi đang đợi cháu đấy!"
Ông ngoại ân cần mời Hoắc Dụng Từ, lại nói: "Cháu ngồi cạnh Niệm Niệm đi, món cá mú hấp cháu thích ở ngay đấy."
Nghe vậy, Kiều Thời Niệm đẩy đĩa cá ra giữa bàn, lạnh lùng nói: "Ngồi đối diện đi."
"Niệm Niệm, cháu làm gì thế? Sao lại vô lễ như vậy?"
Kiều Đông Hải nhắc nhở xong lại thở dài nói với Hoắc Dụng Từ: "Dụng Từ, đứa bé này bị ông chiều quá nên hư hỏng, làm việc gì cũng bừa bãi. Cháu bỏ qua cho nó, đừng chấp nhặt. Thực ra nó vốn lòng dạ tốt lắm."
Hoắc Dụng Từ không cãi lại Kiều Đông Hải, giấu kín cảm xúc, giọng điềm nhiên: "Vâng, cháu hiểu rồi ạ."
Hoắc Dụng Từ là người được dạy dỗ nghiêm khắc từ nhỏ, dù không ưa cô nhưng trước mặt lão thái gia luôn giữ phép tắc.
Dĩ nhiên, cũng có ngoại lệ.
Kiếp trước, vì Bạch Y Y, anh ta nhất quyết đưa cô vào viện tâm thần. Khi ông ngoại xin tha, anh ta lạnh lùng từ chối: "Ông đã không dạy được cô ta, thì để tôi dạy."
Nghĩ đến chuyện cũ, Kiều Thời Niệm chẳng thiết ăn uống nữa.
Ông ngoại lại có vẻ vui vẻ, liên tục bàn luận với Hoắc Dụng Từ về chính sách kinh tế.
"À Niệm Niệm" ông ngoại bỗng nhớ ra điều gì đó. "Mẫu nước hoa cháu pha chế lần trước, nhiều khách hàng thích lắm, cứ hỏi bao giờ mới sản xuất đại trà!"
"Ông ngoại, đó chỉ là cháu làm cho vui thôi. Nguyên liệu khan hiếm, làm sao sản xuất hàng loạt được?"
"Phải rồi, ông già này quên mất." Kiều Đông Hải vỗ trán cười, nhưng vẫn đầy tự hào: "Nhưng cháu gái ông vẫn rất có năng lực đấy, Dụng Từ nhỉ?"
Ông ngoại lại hỏi ý Hoắc Dụng Từ.
Hoắc Dụng Từ giữ thái độ tôn kính với bậc trưởng bối, gật đầu đáp lễ.
Nhìn vẻ tự hào của ông ngoại, lòng Kiều Thời Niệm chợt chua xót và áy náy.
Ông ngoại cố ý khen cô, chỉ mong Hoắc Dụng Từ thấy được nhiều ưu điểm của cô, để thêm phần thiện cảm.
Tiếc rằng, trong mắt Hoắc Dụng Từ, cô chẳng có gì đáng giá.
Bao lời khen cũng thành vô nghĩa.
Ăn xong, uống trà chuyện trò một lúc, trời đã tối hẳn.
Kiều Đông Hải vui vẻ nói: "Trời muộn rồi, ông không giữ hai đứa nữa, về nghỉ sớm đi."
"Ông ngoại, cháu không về, cháu muốn ở lại đây vài ngày với ông" Kiều Thời Niệm bắt đầu nũng nịu.
Cô đã lâu không gặp ông ngoại, muốn ở lại bên ông thêm chút nữa, một ngày hôm nay sao đủ?
Kiều Đông Hải nhẹ nhàng b.úng tay lên trán cô: "Đứa bé này, Dụng Từ đã tới đón rồi, không về nhà còn lì ở đây làm gì?"
Rồi ông quay sang Hoắc Dụng Từ: "Dụng Từ, ông biết cháu bận việc, nhưng rảnh rỗi thì cùng Niệm Niệm về đây ăn cơm nhé."
"Vâng, cháu nhớ rồi." Hoắc Dụng Từ gật đầu lịch sự.
Trước khi lên xe, Kiều Đông Hải nắm tay Kiều Thời Niệm, ân cần dặn dò: "Niệm Niệm, đừng cãi nhau với Dụng Từ nữa, có gì nói chuyện rõ ràng, vợ chồng không nên để bụng chuyện đêm qua."
Ngồi vào xe, Kiều Thời Niệm co người vào ghế, quay mặt ra cửa sổ.
Ông ngoại không tin cô không cãi nhau với Hoắc Dụng Từ.
Hôm nay đặc biệt gọi Hoắc Dụng Từ tới ăn cơm, cũng là muốn giúp cô hàn gắn quan hệ vợ chồng.
Ông ngoại đã lớn tuổi rồi, vẫn luôn lo lắng cho cô.
Suốt bữa cơm, cô cố nén nước mắt để ông không phải phiền lòng, nhưng giờ phút này, cô suýt không kìm được.
"Sao cô lại tắt điện thoại?"
Giọng lạnh băng của Hoắc Dụng Từ vang lên.
"Làm sai thì chạy đi tìm bà nội, không thì trốn đến nhà ông ngoại. Kiều Thời Niệm, cô có thể ngừng gây rối một chút không?"
"Ông ngoại bảo cô lương thiện? Những việc cô làm, có cái nào liên quan đến hai chữ 'lương thiện'?"
Thấy Kiều Thời Niệm cứ im lặng nép vào cửa xe, Hoắc Dụng Từ bực bội, kéo mạnh cô quay lại: "Cô—"
Lời nói dừng đột ngột.
Trên gương mặt trắng nõn của Kiều Thời Niệm, hai hàng nước mắt lăn dài.
Kiều Thời Niệm trước đây cũng hay khóc, nhưng luôn đi kèm với gào thét.
Như đứa trẻ không được ăn kẹo, khóc lóc điên cuồng chất vấn tại sao anh ta lạnh nhạt, tại sao không ở bên, không yêu cô.
Nhưng lúc này, cô không hề la hét, nước mắt lặng lẽ rơi từ đôi mắt đỏ hoe, môi đỏ, đầu mũi nhỏ cũng đỏ ửng.
Toàn thân toát lên vẻ yếu đuối khó tả.
Trái tim Hoắc Dụng Từ chợt thấy một sự xót xa kỳ lạ. Anh ta buông tay cô, giọng nói hạ thấp:
"Đừng tưởng làm bộ dạng này thì cô có thể trốn tránh trách nhiệm."
Kiều Thời Niệm lau nước mắt, lạnh lùng đáp: "Tuyên bố hai điều. Một: Tôi không biết mình đã làm gì để anh phải chất vấn như thế này."
"Hai: Tôi chưa bao giờ là người lương thiện, nên chẳng liên quan gì đến hai chữ đó, không cần anh nhắc nhở!"
"Cô!" Nhìn thái độ vô tội của Kiều Thời Niệm, Hoắc Dụng Từ cảm thấy sự xót xa ban nãy thật nực cười.
"Kiều Thời Niệm, cô thật không thể chấp nhận nổi! Dám làm những chuyện đó với Bạch Y Y rồi còn giả vờ không biết?"
"Tôi đã làm gì cô ta?" Kiều Thời Niệm hoàn toàn mù tịt!