Tôi liếc anh ấy một cái:
“Chú à, tôi nhỏ hơn chú tám tuổi đấy. Bây giờ không trẻ con thì chẳng lẽ đợi đến lúc lớn tuổi như chú rồi mới trẻ con?”
Anh ấy tức đến bật cười:
“Chê anh già rồi à? Lúc em theo đuổi anh, chẳng phải em nói thích nhất là dáng vẻ trưởng thành, điềm đạm của anh sao?”
Tôi hừ một tiếng: “Bây giờ không thích nữa, không được à?”
Nói xong, tôi vào phòng ngủ dành cho khách, còn cố tình khóa trái cửa. Nhưng điều kỳ lạ xảy ra là buổi sáng sau khi mở mắt, tôi lại thấy mình đang nằm gọn trong vòng tay Chu Tô Mộ.
Tôi gạt cánh tay anh ấy đang ôm eo mình ra, tức giận hỏi: “Sao anh lại ngủ ở đây?”
Anh ấy vô cùng bình thản, thong thả nói:
“Không có em, một mình anh ngủ không được, đành phải đến phòng chứa đồ tìm chìa khóa để mở cửa.”
?
Tôi thật sự không hiểu nổi anh ấy.
Không chịu cùng tôi làm chuyện ấy.
Vậy mà còn nhất quyết phải nằm ngủ cùng tôi.
Rốt cuộc là có ý gì chứ?
Tôi nghĩ mãi chẳng ra đáp án, cũng chẳng buồn nghĩ nữa.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, tôi xuống lầu ăn sáng.
Dì giúp việc đã chuẩn bị sẵn bữa sáng.
Chu Tô Mộ ngồi xuống bên cạnh tôi, cầm quả trứng gà lên bóc vỏ rồi đặt vào đĩa của tôi như thường lệ.
Tôi chỉ đơn thuần không muốn lãng phí thức ăn, cầm lên nhai vài cái rồi nuốt xuống.
Khóe môi anh ấy cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt:
“Anh phải đi công tác nửa tháng, em ở nhà ngoan một chút.”
“Ra ngoài chơi đừng về quá muộn, nhớ báo trước cho tài xế đến đón em.”
Tôi vẫn chưa hết giận: “Anh quản em làm gì!”
Anh ấy dùng khăn tay lau vụn thức ăn bên khóe môi tôi, giọng vẫn dịu dàng:
“Không quản em, chỉ là sợ buổi tối em ở bên ngoài không an toàn nên nhắc em một chút thôi.”
Tính tình anh ấy quá tốt, khiến tôi trông chẳng khác gì đang cố tình gây sự vô lý.
Tôi cũng ngại không dám tiếp tục kiếm chuyện nữa.
Nhưng vừa nghĩ đến chuyện anh ấy không chịu cho tôi “cưỡi”, cơn tức nghẹn trong l.ồ.ng n g ự c mãi vẫn không chịu tan.
Cuối cùng, tôi đành ấm ức nói: “Hây da, biết rồi, anh lải nhải nhiều quá.”
Miệng thì nói toàn những lời chê bai, nhưng đến khi Chu Tô Mộ bay ra nước ngoài, tôi lại không kìm được mà nhớ anh ấy.
Tôi mở điện thoại, gọi video cho anh ấy.
Tâm trạng anh ấy có vẻ khá tốt, khóe môi còn mang theo ý cười: “Nhớ anh rồi à?”
Tôi mới không chịu thừa nhận, cứng miệng nói: “Không có, em chỉ buồn chán thôi, tiện tay tìm một người nói chuyện cùng.”
Anh ấy cụp mắt nhìn đồng hồ trên cổ tay: “Nhưng mà anh sắp phải đi làm việc rồi. Đợi lát nữa làm xong anh sẽ nói chuyện với em, được không?”
Vừa dứt lời, bên kia đột nhiên vang lên giọng một người phụ nữ: “A Mộ, máy tính của em không mở được, anh mau qua xem giúp em với.”
Chu Tô Mộ quay đầu đáp một tiếng “Được”, rồi vội vàng nói với tôi: “Ngoan, tạm thời không nói chuyện nữa nhé, lát nữa anh sẽ liên lạc với em.”
Cuộc gọi vội vàng kết thúc.
Trong lòng tôi dần dâng lên một cảm giác thất vọng khó tả.
Còn cả giọng người phụ nữ kia nữa…
Cô ta là ai?
Tại sao lại gọi Chu Tô Mộ thân mật như vậy?
Ngay cả tôi cũng chưa từng gọi anh ấy là “A Mộ”.
Trong lòng tôi cảm thấy rất khó chịu, nhưng lại sợ làm ảnh hưởng đến công việc chính của anh ấy, nên chỉ ôm điện thoại, chờ anh ấy làm xong rồi liên lạc với tôi.
Nhưng tôi cứ chờ, chờ mãi, đến khi mắt sắp không mở nổi nữa, vẫn chẳng nhận được một tin nhắn nào cả.
Bị cảm giác cô đơn nuốt chửng, tôi chìm vào giấc ngủ trong nỗi buồn bực tột cùng.
Đến ngày hôm sau tỉnh dậy, tôi mới nhìn thấy lúc ba giờ sáng, Chu Tô Mộ đã gửi cho tôi một tin nhắn.
[Anh vừa họp xong, bên em chắc đang là nửa đêm rồi, nên anh không làm phiền em ngủ nữa nhé. Ngủ ngon.]
Thật sự bận đến vậy sao?
Nhưng rõ ràng anh ấy vẫn có thời gian sửa máy tính cho người phụ nữ khác.
Ngay cả mười phút cũng không thể dành cho tôi sao?
Mà trong suốt một tuần tiếp theo.
Anh ấy dường như lúc nào cũng bận, cộng thêm chênh lệch múi giờ mười hai tiếng.
Chúng tôi mãi vẫn không thể nói chuyện với nhau được mấy câu.
Cho đến ngày thứ chín anh ấy đi công tác, tôi bị cảm.
Tôi rất ghét uống t.h.u.ố.c, trước đây mỗi lần bị bệnh, đều phải để Chu Tô Mộ dỗ dành đủ kiểu, tôi mới miễn cưỡng nuốt t.h.u.ố.c xuống.
Lần này, tôi cũng theo bản năng gọi điện cho anh ấy, muốn anh ấy dỗ dành tôi.
Nhưng gọi mấy cuộc liền, chẳng có ai nghe máy.
Lúc bị bệnh tôi đặc biệt yếu lòng, hốc mắt không kìm được mà cay xè, cảm giác giây tiếp theo mình sẽ bật khóc nức nở.
Đúng lúc này, cửa phòng ngủ đột nhiên bị người từ bên ngoài mở ra.
Tôi ủ rũ ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy mẹ Chu đang nheo mắt nhìn tôi với vẻ mặt cười như không cười.
Bà ta là trưởng bối của nhà họ Chu.
Bảo mẫu đương nhiên không thể ngăn bà ta lại.
Nhưng tôi vẫn cảm thấy chuyện bà ta xuất hiện trong phòng ngủ của mình là một chuyện vô cùng quỷ dị.
Đặc biệt là vẻ mặt có phần hả hê của bà ta, cứ như cố tình đến xem trò cười của tôi vậy.
Mặc dù tôi không thích bà ta, nhưng dù sao bà ta cũng là mẹ của Chu Tô Mộ, phép lịch sự cơ bản vẫn phải có.
Tôi cố chịu cơn ch.óng mặt, xuống giường rồi chào hỏi: “Cháu chào dì. Không biết dì tìm cháu có chuyện gì vậy?”