Tốc độ lá liễu đột nhiên gia tăng, hắn vung kiếm càng lúc càng nhanh, linh lực trên lá liễu chấn động khiến hắn run lên không ngừng, nhưng hắn tuyệt đối không chịu lùi lại một bước.
Nhưng suy cho cùng, có linh lực và không có linh lực là hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Trên người Tần Phong bị rạch không còn miếng thịt nào lành lặn, đến khóe miệng cũng trào ra m.á.u tươi.
Ta một bước vọt lên chắn phía trước, không kiềm được mà quát hắn: "Ta đã nói rồi, lui xuống!"
Linh lực dồn hết vào chiếc quạt, một quạt vung xuống, nghe thấy đối phương hừ lạnh một tiếng, lá liễu lập tức dừng khựng rơi xuống đất.
Chạy qua đó thì đối phương đã chẳng thấy bóng dáng đâu.
Tần Phong rốt cuộc không chống đỡ nổi nữa, quỳ sụp xuống đất.
Ta bốc hỏa, quay đầu nhìn thẳng vào mắt hắn: "Chúng ta đã nói thế nào? Có phải đã nói là đ.á.n.h được thì đ.á.n.h, không đ.á.n.h được thì ngươi lập tức lui xuống đổi ta không!"
Đây là lần ám sát thứ không biết bao nhiêu mà ta gặp phải kể từ khi đi theo Tần Phong.
Từ sau khi ta sợ ở lại lâu sẽ bị người thân cận của nguyên tác phát hiện mình không phải nguyên chủ, liền mượn cớ vì muốn giải trừ hôn ước với Tần Phong nên bắt buộc phải giúp hắn điều tra rõ sự thật vụ diệt môn nhằm bịt miệng thiên hạ, tránh cho Lê gia mang danh bội tín bội nghĩa, ta đã đi theo Tần Phong ra ngoài.
Mặc dù Tần Phong trước đó phát biểu mấy lời mê muội, nhưng ta có thể thấy tiểu t.ử này thực sự hoang mang chứ không phải muốn làm trò gì. Dù sao thì chắc không có ai thẳng nam hơn Long Ngạo Thiên đâu nhỉ?
Chắc là vậy?
...
Phía Tần Phong thì lại càng dễ nói, bí mật lớn nhất ta cũng đã nói cho hắn biết rồi!
Bịa ra cái lý do để không bị con riêng hãm hại nên bắt buộc phải mặc nữ trang giữ mạng, rồi đạt thành thỏa thuận với hắn: ta giúp hắn tra rõ sự thật, hắn giúp ta tạm thời thoát khỏi Lê gia.
Nghĩ tới đây, ta không khỏi nheo mắt lại. Cái cớ này dù có thành phần bịa đặt, Lê gia chủ đúng là chỉ có mình ta là con, nhưng dựa theo ký ức của nguyên chủ, toàn bộ Lê gia trừ người mẫu thân mất sớm ra thì chẳng ai biết ta là thân nam nhi, việc tự đứt kinh mạch cũng khó nói là không có tay người khác đẩy thuyền.
Nguyên do trong đó e là còn chẳng đơn giản bằng việc sợ bị con riêng hãm hại.
Được rồi, ta thừa nhận chủ yếu là để lấy lòng tốt của nam chính.
Được rồi, ta lại thừa nhận tiếp, chính là vì một tẹo cơ hội ké hào quang nam chính. Ai cũng biết Long Ngạo Thiên trên hành trình trưởng thành ngẫu ngộ được cơ duyên không ngừng, nào là bí tịch tuyệt thế, thần khí cấp thần, tiên đan cực phẩm, mấy thứ đó còn dễ kiếm hơn cả hít thở.
Thế nhưng mẹ kiếp thời gian qua trên đường đi chẳng thấy đâu cơ duyên, ám sát thì sắp bị đ.á.n.h tới buồn nôn rồi. Gặp phải dưa cà mắm muối, tôm tép nhép nào cũng đòi xông lên giẫm một cú. Từ những trận ẩu đả nhỏ trước đây ta một quạt là giải quyết xong, cho đến sau này linh lực bị vắt kiệt chỉ còn nước nhảy lên kiếm bỏ chạy. Ăn cơm bị đ.á.n.h, ngủ bị đ.á.n.h, ngay cả đi vệ sinh cũng bị tập kích!
Đúng là mỗi giây một bất ngờ nhỏ, để có ngày ta tự mở nắp quan tài chui vào nằm vẫn có thể thản nhiên như ban đầu, cùng lắm chỉ cảm thán một câu: Chà, lần này c.h.ế.t thật rồi nha.
8.
Tên tác giả đáng c.h.ế.t, có thể chút lòng người được không hả!
Khoảng cách từ lần vô duyên vô cớ bị ăn đòn trước cho tới lần này chính là ở lần trước. Ép ta chỉ trong vỏn vẹn vài ngày đã phải dung hợp hoàn toàn ký ức của nguyên chủ, nắm bắt linh lực đến mức thuần thục.
Lần đầu tiên thấy Tần Phong bị giẫm dưới chân, ta vẫn bất động như núi, bị vả mặt là một phần trong kịch bản của Long Ngạo Thiên mà. Không bị vả mặt thì lấy đâu ra thăng cấp? Lấy đâu ra cảm giác sảng khoái khi vả ngược lại?
Nhưng nhìn thấy con sói con Tần Phong đôi mắt đỏ ngầu, hết lần này đến lần khác nghiến c.h.ặ.t răng nuốt bọt m.á.u vào trong, cái thân thể đáng ghét này của ta lại tự động xông ra!
Đáng ghét thật chứ!
Để không làm lỡ dở chuyện thăng cấp của Long Ngạo Thiên, cũng vì cái mạng nhỏ này của ta, ta đành phải giao kèo ba điều với hắn: thích hợp thì cứ để hắn lên luyện tập, gặp đứa nào đ.á.n.h không lại thì đổi ta lên, còn cả hai cùng đ.á.n.h không lại thì nhanh cái chân nhảy lên kiếm vọt lẹ.
Rốt cuộc thì sao?
Ta bực bội bắt đầu chữa thương cho hắn, tiểu t.ử này còn không biết ơn, trực tiếp ngoảnh đầu sang hướng khác không thèm nhìn ta.
Hừ! Chỉ mỗi ngươi là có tính khí chắc?
Ta cố ý ấn mạnh vào vết thương của hắn, rót linh lực thẳng vào trong. Làm vậy mau lành thật nhưng cảm giác đau đớn sẽ tăng gấp bội, bình thường ta chẳng mấy khi dùng. Ai ngờ bên kia chỉ mới hít hà một tiếng đã vội nuốt ngược vào trong, nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t rên hừ hừ.
Ta túm lấy hắn chữa trị xong xuôi, vừa buông tay ra là hắn đã lập tức chạy đi ngồi thiền tu luyện. Kinh mạch khó khăn lắm mới chữa lành lại hết lần này đến lần khác nứt nẻ.
Thật ra nói là không có cơ duyên thì cũng không hoàn toàn đúng. Ta dẫn Tần Phong cố tình đi về phía Hoang Dã Chi Lam, ở nơi đó đã lấy được chiếc nhẫn cổ quan trọng nhất của hắn.
Tên là gì ta quên mất rồi, dù sao cũng không thể trông chờ vào một tác giả truyện Long Ngạo Thiên đặt ra cái tên cao sang đài các gì cho ta dễ nhớ được.