Chỉ cần nhìn ánh mắt Long Ngọc nhìn Tần Phong một cái là hoàn toàn rõ ràng rồi. Cho nên…

Đi rèn luyện, để Long Ngọc đi.

Dù sao người ta là Long tộc thiếu chủ siêng năng tu luyện, chẳng lẽ lại không mạnh hơn cái đứa v.ú em chỉ toàn cộng điểm vào trị liệu như ta sao?

Chữa thương, để Long Ngọc đi.

Dù sao thì còn gì hợp để chữa thương hơn là Long Diên chứ?

Ngay cả nấu ăn, cũng là Long Ngọc làm luôn.

Ồ, Tần Phong cũng có thể nghỉ ngơi một chút rồi.

Ta vừa nhổ cỏ trong sân vừa điểm lại từng chuyện. Cái sân này là mua cùng với Vạn Bảo Các, đều do ta kéo Tần Phong tới dọn dẹp trang trí từng chút một.

Cỏ à, ngươi sắp sửa có chủ nhân mới rồi đó. Long Ngọc thích hải hoa cỏ, tuy không biết trồng thế nào, nhưng ngày cả tơ Giao Nhân mà Tần Phong còn lấy làm y phục cho ta được thì có chuyện gì mà không làm nổi chứ?

Cái loại chuyện làm để lấy lòng mỹ nhân này, biết đâu hắn còn hăng hái làm hơn đấy

Cỏ à, dù sao ngươi cũng bị nhổ, chi bằng bị ta nhổ đi cho rồi.

Ngươi xem, đến cỏ mà ngươi còn làm không xong, thì ta ngay cả cả vị hôn thê, à không, ngay cả tiểu đệ cũng làm tới mức có thể bị thay thế bất cứ lúc nào. Chứng tỏ chúng ta là người cùng một hội rồi.

"Lê tiểu hữu."

Cái quái gì thế! Giọng ở đâu ra vậy?

Ta ngoảnh đầu nhìn lại, lão đầu đang lơ lửng trên không trung, "Lão đầu, hôm nay ông lịch sự một cách lạ kỳ nha."

Lão đầu ở đó lẩm bẩm: "Có thể không lịch sự sao được, nhìn cái bộ dạng tàn hại hoa cỏ này của ngươi, ta sợ đến cái hồn này của ta cũng bị đ.á.n.h cho hồn phi phách tán mất."

Ta nheo mắt: "Lão đầu?"

Lão đầu lập tức câm nín.

"Lão đầu sao ông lại ở đây?"

Lão đầu rặn ra một nụ cười nịnh hót: "Chẳng phải là Tần tiểu hữu sợ ngươi gặp phải nguy hiểm gì sao? Mới bảo ta ở lại cùng ngươi."

"Ngươi yên tâm, bọn họ chỉ là đi tìm Thiên Châu thôi. Tần tiểu hữu muốn hợp tác với Long tiểu hữu để mở rộng Vạn Bảo Các, Long tiểu hữu đồng ý lấy ra Thần Long Cốt và cung cấp một số nguồn hàng cho Vạn Bảo Các."

"Chỉ có điều cần Tần tiểu hữu giúp nàng ấy tìm được Thiên Châu. Thiên Châu nằm dưới đáy Vạn Long Uyên, ngươi không quen thủy tính, dù có tơ Giao Nhân hỗ trợ thì thuật pháp cũng không chống đỡ được bao lâu. Tần tiểu hữu sợ ngươi gặp nguy hiểm nên mới không dẫn ngươi theo, ngươi yên tâm, bọn họ sẽ về nhanh thôi."

Bụi cỏ bị ta nhổ tận gốc, ta phủi phủi bụi trên tay: "Lão đầu, sao mà ta không nhớ ông còn có cả chức năng làm hộp thư thoại thế này nhỉ?"

Lão đầu nhìn bụi cỏ, rồi lại nhìn ta, ngoan ngoãn ngậm miệng.

Tần Phong sợ ta đi theo nên đã bỏ đi ngay trong đêm. Nói đùa chắc, ta là cái loại người bất chấp nguy hiểm đến tính mạng cũng phải mò theo qua đó sao?

Mò theo qua đó để làm bóng đèn à?

Ở đây dọn cỏ, uống trà, hóng gió không sướng hơn sao?

Mãi cho đến khi ta dọn cỏ trong sân tới lần thứ hai (mặc dù lão đầu bảo đến hoa cũng chẳng còn mống nào nữa rồi), uống trà hết ba lượt, đổi bánh ngọt hết hai đĩa, nhóm người Tần Phong rốt cuộc cũng trở về.

Tần Phong đẩy cửa phòng ta ra, đưa cho ta một cái hộp lưu ly trong suốt, bên trong thả đủ các loại cá.

Đúng chuẩn một cái bể cá thời cổ đại.

Ta cười đẩy ngược trở lại: "Thôi khỏi đi, ta không quen thủy tính, sợ bị c.h.ế.t đuối."

16.

Bể cá lại được Tần Phong mang trở về, ngày hôm sau lại thấy được đặt ngay trước cửa phòng ta. Bên dưới còn đè lên một tờ giấy nhỏ, trên đó viết: [Xin lỗi.]

Lúc ta rút tờ giấy ra thì vừa vặn chạm mặt Long Ngọc. Nàng nhìn cái bể cá, ánh mắt không giấu nổi vẻ ảm đạm: "Hóa ra là cho ngươi sao?"

"Hắn đã chọn lựa từng con rất lâu, còn rót cả linh lực vào nữa, con sáng nhất ở chính giữa là do hắn cướp được từ tay Linh Kình con đấy."

"Hắn nói, có người thích, nhưng không thể tới. Vậy nên là ngươi sao?"

Ta không biết phải trả lời thế nào. Nước mắt Long Ngọc rơi xuống ngay lập tức.

Trời đất ơi!

Ta tìm quanh tìm quẩn không thấy khăn tay đâu, cuối cùng dứt khoát giật phăng dải lụa trên cổ xuống lau nước mắt cho nàng.

Nàng nhìn vào cổ ta, trong mắt ngập tràn vẻ kinh ngạc: "Yết hầu?"

Ta: ???

Chẳng ai nói với ta trong tiểu thuyết việc lộ thân phận lại đơn giản thế này cả!

17.

"Tần Phong, ngươi buông tay ra trước đã." Ta gạt bàn tay đang cầm kiếm gí vào cổ Long Ngọc của Tần Phong ra: "Chuyện ngươi giấu ta rồi ngồi xổm trước cửa phòng ta cả đêm, đợi ta về sẽ tính sổ sau."

Ta kéo Long Ngọc ra khu rừng cây trước sân. Hứng thú của Long Ngọc dành cho ta trong mắt ngày càng đậm đà, nội tâm ta gào thét không ổn rồi!

Ta chỉ muốn giữ cái mạng nhỏ này thôi, sao mà khó khăn đến thế chứ?

Kịch bản nữ phụ hủy hôn trong tay còn chưa diễn xong, bộ tiếp theo vai phản diện tranh giành hậu cung của nam chính đã đặt chỗ sẵn rồi.

Ta liếc nhìn cái bóng sau cái cây phía sau hoàn toàn không hề có ý định giấu giếm kia. Long Ngọc nhìn theo, ta hết nhìn Tần Phong lại nhìn nàng, ánh mắt ngập tràn vẻ áy náy.

Nàng bừng tỉnh đại ngộ: "Ồ~! Ta từng đọc qua trong thoại bản rồi! Ta... ta sẽ ủng hộ hai người!"

...

Cứ ngộ đi, ngộ tốt lắm, các ngươi cứ việc ngộ tiếp đi.

Nàng thấy ta ngẩn người liền mỉm cười tự nhiên ngồi xuống bãi cỏ, giống như biết ta định nói gì, vỗ vỗ bên cạnh ra hiệu cho ta cùng ngồi xuống: "Tuy không biết vì sao ngươi lại phải làm như vậy, nhưng ta tin một khi ngươi đã làm thì chắc chắn có nỗi khổ bất đắc dĩ, ta sẽ không nói ra ngoài đâu."

Chương 6 - Hậu Cung Của Nam Chính Đều Biến Thành Hủ Nữ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia