Bọn họ nắm tay nhau hận không thể dính c.h.ặ.t vào nhau mà đi, ngươi từng thấy Trương Phi với Quan Vũ mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào nhau bao giờ chưa?
Trời đ.á.n.h thật chứ! Là sợ lý thuyết Long Ngọc gửi tới chưa đủ, nên còn phải gửi cả tiết thực hành cho Tần Phong nữa sao?
Bọn họ ngồi xuống, một bên vặn nắp bình rót linh tuyền đưa cho bên còn lại.
Đột nhiên trước mặt ta cũng xuất hiện một chén linh tuyền. Ta nhìn Tần Phong.
Tần Phong nháy nháy mắt.
Bọn họ một bên bóp bóp cánh tay mỏi nhừ vì kiệt sức linh lực cho bên còn lại. Đột nhiên trên cánh tay ta xuất hiện một đôi tay thon dài.
Bọn họ tựa vào nhau, một bên tựa đầu vào vai bên còn lại. Đột nhiên đầu ta bị bẻ gập sang một bờ vai quen thuộc.
Bọn họ tiến lại gần nhau, sau đó từ từ môi kề môi. Đột nhiên...! Cái này không thể đột nhiên thêm được nữa!!!
Nhân lúc Tần Phong còn chưa kịp học theo, ta chộp lấy chiếc bội kiếm của Tần Phong, "Tần Phong! Ngươi nhìn thanh kiếm này xem."
Tần Phong bị ta làm cho hơi ngơ ngác.
Ta nói bằng giọng điệu tâm huyết sâu sắc: "Làm người thì phải giống như thanh kiếm này."
Tần Phong nghiêng đầu: "Kiên cường bất khuất? Trải qua ngàn lần tôi luyện mới có thể sắc bén vô cùng?"
Ta lắc đầu: "Không! Là thẳng! Ngươi nhìn thanh kiếm này thẳng tắp luôn này!!!"
22.
Trong bí cảnh lại càng không cho phép mang theo bất kỳ linh khí nào, mọi linh khí ở đây đều chỉ là sắt vụn có hình mà không có chất.
Trừ chiếc quạt của ta ra. Vì nó có thể dùng để quạt mát, còn có thể dùng để che mặt khi hai kẻ đối diện gặm nhấm nhau xong đứng dậy chuẩn bị lên đường thì bàng hoàng phát hiện ra phía đối diện lại có người.
Ta có cái bệnh ngại giùm người khác. Bốn mắt, à không tám mắt, à không tính cả lão đầu trong nhẫn nữa thì không biết là bao nhiêu ánh mắt nhìn nhau, không khí lặng đi trong một giây.
Sau đó phía đối diện bắt đầu màn biểu diễn không có gì nhưng vô cùng bận rộn. Bao gồm nhưng không giới hạn ở việc lặng lẽ ném một chiếc nhẫn đi, rồi bắt đầu cúi người tìm kiếm khắp nơi.
Chiếc nhẫn rơi xuống đất từ từ lăn vào một hốc cây.
Hốc cây ngay cả cánh tay không chui qua được, đi qua linh bia thì linh lực cũng bị phong ấn, bọn họ đành phải áp dụng phương pháp mộc mạc nhất: tìm đồ để khều ra.
Một người móc ra một sợi dây thép khá nhỏ đi khều trước, thất bại.
"Không được, nó thẳng quá."
"Không sao mà, bẻ cong nó là được."
Ta cứng đờ quay sang Tần Phong. Hắn tỏ vẻ đăm chiêu suy nghĩ: "Bẻ cong là được."
23.
Dưới sự phản đối kịch liệt của ta, cùng sự tán thành mãnh liệt của Tần Phong và lão đầu, hai người họ cùng chúng ta tiến về phía trung tâm bí cảnh.
Được rồi, ta phản đối vô hiệu, nhưng ta vẫn cứ phải phản đối!
Việc mở trung tâm bí cảnh cần tập hợp đủ cả ngũ hành linh căn, cái thiết lập hãm tài này sao chẳng thấy ai nhắc tới trong tiểu thuyết, mà ngoài đời thực trừ ta ra thì ai nấy cũng đều lén lút biết hết vậy hả?
Hai người bọn họ đều là song linh căn, vừa khéo chỉ còn thiếu mỗi hỏa linh căn của Tần Phong. Ta xoa xoa cằm, không hổ là nam chính, vận may đỉnh thật.
Biết khi nào mới lừa được nam chính về nhà quay gacha giùm ta đây?
24.
Tuy đã nói trước là sau khi vào trung tâm bí cảnh, bảo vật bên trong mạnh ai nấy đoạt, nhưng cũng đâu cần tới mức chưa thấy bảo vật đâu đã lao vào tẩn nhau rồi chứ?
Linh lực chỉ khôi phục ngắn ngủi lúc cần truyền vào để mở đại môn, vừa bước vào trung tâm bí cảnh là đã bị phong ấn sạch. Ta đành ngậm ngùi rơi lệ nhìn Tần Phong tắm m.á.u hăng hái chiến đấu, còn mình thì ngồi đó c.ắ.n hạt dưa chờ.
Vỏ hạt dưa còn chưa kịp c.ắ.n vỡ, mũi kiếm đã đ.â.m sượt qua sát tai ta, lưỡi kiếm xoay chuyển, một lọn tóc mai lả tả rơi xuống.
Dưới kiếm ý của Tần Phong mà vẫn có thể một kẻ gánh đòn, một kẻ tách ra nhắm vào ta. Thực lực này hoàn toàn không khớp với những gì bọn họ thể hiện trước đó.
Lại là phe nào phái tới ám sát Tần Phong nữa đây?
Ta và Tần Phong từ từ lùi lại gần nhau, qua vài chiêu thức, ta mới lờ mờ nhận ra có điểm không ổn. Mục tiêu của hai kẻ này... hình như là ta...
Tần Phong cũng phát hiện ra, tốc độ vung kiếm ngày càng nhanh, kiếm ý cũng càng lúc càng lạnh thấu xương.
Đợi đến khi Tần Phong đ.á.n.h gục hai kẻ đó xuống đất, lão đầu nhân cơ hội thi triển xong thuật sưu hồn, cuối cùng mới phát hiện bọn họ đã uống t.h.u.ố.c độc tự sát từ lúc nào. Đây chẳng giống tác phong của tu sĩ bình thường chút nào.
Lão đầu sưu hồn xong, chậm rãi báo ra một cái tên, "Thanh Hư chân nhân."
Sư đệ của Thanh Huyền chân nhân, hiện là Tông chủ Côn Lôn Tông - đệ nhất tông môn trên đại lục Cửu Châu.
Quan trọng hơn là, ta biết, lão ta chính là kẻ đứng sau t.h.ả.m án diệt môn của Tần gia, cũng là trùm phản diện Đại boss cuối cùng. Ta nhớ rất rõ nguyên chủ và lão hoàn toàn không có bất kỳ xích mích nào. Nếu đã cất công phái cao thủ mượn lúc bí cảnh áp chế linh lực để ám sát, mục tiêu ban đầu cũng không cần nhắm vào ta, cứ trực tiếp nhắm vào Tần Phong là một c.h.é.m cho xong chuyện.
Còn chưa đợi ta nghĩ ra nguyên cớ, tượng gỗ Thanh Huyền chân nhân trước mặt đột nhiên xuất hiện vết nứt, không ngừng lan rộng cho đến khi vỡ vụn hoàn toàn.