13
Trái tim thắt lại một cái, tôi vội vã gặng hỏi dồn dập:
“Tại sao thế?”
“Bố của Việt Cẩn Ngọc đã biết chuyện hai người đăng ký kết hôn rồi, ông ta đùng đùng nổi giận, ép buộc Việt Cẩn Ngọc phải lập tức ly hôn với cô. Bố ông ta chê bai thân phận, gia thế của cô không môn đăng hộ đối, không xứng đôi với Việt Cẩn Ngọc...”
Giọng nói của hệ thống cứ thế nhỏ dần, nhỏ dần, cho đến khi hoàn toàn im bặt không một tiếng động.
Tôi nằm ngửa trên giường, đăm đăm nhìn lên trần nhà mà thẫn thờ xuất thần. Đối với nguyên nhân này, tôi ngược lại chẳng cảm thấy có chút kinh ngạc nào. Cứ tưởng là có chuyện gì to tát động trời, dọa c.h.ế.t người ta cơ đấy, hóa ra lại là vì chuyện này.
Việt Cẩn Ngọc vốn xuất thân từ gia đình quyền thế, tài phiệt giàu sang bậc nhất, với bối cảnh gia tộc của anh thì việc kết hôn với một người môn đăng hộ đối là lẽ đương nhiên. Cho dù không cần phải thực hiện một cuộc hôn nhân thương mại vì lợi ích gia tộc, thì người bạn đời của anh cũng phải là người sở hữu gia thế tương xứng, chứ tuyệt đối không thể là một người có xuất thân từ vùng nông thôn nghèo khó như tôi.
Việc tôi và Việt Cẩn Ngọc đi đăng ký kết hôn vốn dĩ đã vô cùng đường đột và vội vã, ngay từ đầu cũng chỉ có duy nhất hai chúng tôi biết chuyện. Thực ra cho đến tận bây giờ, chính tôi cũng không thể hiểu nổi tại sao một người như Việt Cẩn Ngọc lại có thể vội vàng đi đăng ký kết hôn với tôi một cách ch.óng vánh như vậy.
Tôi kéo chăn trùm kín mít đầu, vùi mình sâu vào trong đó. Có những giọt chất lỏng ấm nóng khẽ khàng chảy ra, thấm đẫm một mảng tóc mai.
Việt Cẩn Ngọc ơi, anh sẽ lựa chọn giải quyết chuyện này như thế nào đây?
“Ký chủ ơi, sao cô lại khóc thế, cô đừng khóc mà, Việt Cẩn Ngọc chắc chắn sẽ không ly hôn với cô đâu, cô phải có lòng tin vào anh ấy chứ.”
“Hệ thống à, thật ra tôi cũng không quá bận tâm đến việc Việt Cẩn Ngọc có ly hôn với tôi hay không đâu. Nếu như tôi đã không thể xoay chuyển được quyết định tự sát của anh ấy, thì chuyện ly hôn hay không ly hôn phó mặc ra sao, còn có gì quan trọng nữa đâu chứ? Tôi chỉ là... luôn luôn không tài nào đoán định được rốt cuộc anh ấy sẽ lựa chọn làm gì thôi. Hệ thống, ngươi bảo xem, tôi liệu có còn đợi được ngày anh ấy quay trở về nữa không?”
Lần này, hệ thống không đưa ra câu trả lời cho tôi nữa. Dù cho có quyền năng mạnh mẽ đến đâu đi chăng nữa, hệ thống cũng không cách nào dò thấu được suy nghĩ chân thật nhất nằm sâu trong tâm can của một con người.
Có lẽ, anh ấy sẽ không quay lại nữa đâu nhỉ.
14
Đến ngày ba mươi Tết, nhà nhà đều rộn ràng dán câu đối đỏ, đốt pháo nổ vang trời. Sau khi tôi và Kha Tự dán xong các câu đối xuân xuôi, liền vào trong bếp để cùng phụ giúp bà nội chuẩn bị mâm cơm tất niên. Tôi ngồi ở phía sau bếp củi, lặng lẽ bỏ từng thanh củi vào lò để nhóm lửa. Tiếng pháo nổ giòn giã liên hồi bên ngoài sân đã át đi hoàn toàn âm thanh của một chiếc xe ô tô đang từ từ rẽ bánh chạy vào trong khuôn viên nhà.
Do cứ nhìn chăm chằm vào những đốm lửa bập bùng nhảy nhót trong lò suốt một khoảng thời gian dài, đôi mắt tôi đ.â.m ra khô khốc, xót xa đến mức khó chịu. Tôi quay đầu đi chỗ khác để né tránh ngọn lửa rồi khẽ đưa tay lên dụi dụi mắt.
Thế nhưng qua góc nhìn từ khóe mắt, tôi bỗng thoáng thấy một bóng người mang dáng vẻ phong trần mệt mỏi vì vừa trải qua một chặng đường dài. Là Việt Cẩn Ngọc!
Tôi không thể tin nổi vào mắt mình, vội vàng ra sức dụi mắt thêm lần nữa vì ngỡ rằng bản thân đang bị hoa mắt nhìn nhầm. Thế nhưng ngay sau đó, chất giọng trong trẻo quen thuộc của Việt Cẩn Ngọc đã dịu dàng vang lên bên tai:
“Nhạn Nhạn, là anh đây, anh đã về rồi.”
Tôi bật dậy lao v.út ra ngoài rồi lao thẳng vào trong lòng n.g.ự.c anh:
“Em cứ tưởng là anh sẽ không quay lại nữa chứ.”
Việt Cẩn Ngọc siết c.h.ặ.t hai vòng tay đang ôm lấy thân hình tôi, dùng lực mạnh mẽ đến mức như thể muốn khảm sâu tôi vào tận xương tủy của anh vậy:
“Anh đã hứa là sẽ quay về thì nhất định sẽ thực hiện được lời hứa.”
Tôi liếc nhìn chiếc xe ô tô đỗ ở phía sau lưng anh, lại trông thấy những tia m.á.u đỏ hằn rõ mồn một trong đôi mắt mệt mỏi ấy, không kìm được lòng liền hỏi:
“Anh đã tự mình lái xe thâu đêm suốt sáng để về đây sao? Anh có buồn ngủ lắm không? Có muốn đi chợp mắt một lát không?”
Việt Cẩn Ngọc cùng tôi đi vào trong, anh ngồi xuống bên cạnh phía sau bếp củi để giúp tôi nhóm lửa. Anh khẽ tựa đầu lên bờ vai tôi, vươn hai bàn tay ra sát ngọn lửa hồng để sưởi ấm.
“Nhạn Nhạn, ra Giêng chúng ta bắt đầu lên kế hoạch chuẩn bị cho đám cưới nhé.”
“Anh nói cái gì cơ?” Tôi ngơ ngác nhìn đăm đăm vào đôi bàn tay đang sưởi ấm bên lò củi của Việt Cẩn Ngọc.
Ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội bập bùng hắt lên những tia sáng màu cam đỏ rực rỡ, lọt qua từng khe hở giữa những ngón tay đang khẽ mở rộng của anh. Anh ngồi thẳng dậy xoay người nhìn tôi, ánh mắt chan chứa sự chân thành đong đầy tình cảm triền miên chẳng thể phai nhạt. Anh dùng đôi bàn tay đã được hơi lửa sưởi ấm áp bao lấy tay tôi, rồi khẽ khàng khép c.h.ặ.t lại:
“Nhạn Nhạn, chúng ta vẫn còn nợ nhau một lễ cưới trọn vẹn.”