17.
"Phụt." Tôi không kìm được bật cười thành tiếng, cười dữ dội quá khiến cổ họng bị ảnh hưởng khơi lên cơn ho sặc sụa. Tạ Hành Chu vội đỡ tôi lên tầng nghỉ ngơi.
Đích thân mẹ tôi tiễn đại diện các ngành nghề ra về. Lực lượng cảnh sát được mời đến mãi tới lúc này mới thu thập xong chứng cứ để giải bốn người đi.
Khi Thẩm Đình bị giải đi, gương mặt tái nhợt như thể trong chốc lát đã già đi mười tuổi. Trước khi đi, ông ta ngoảnh đầu muốn nhìn tôi ở trên tầng hai một cái. Nhưng đến một ánh mắt mà tôi cũng chẳng buồn bố thí cho ông ta.
"Tạ Hành Chu, anh nói xem buồn cười biết bao."
"Tôi còn tưởng ông ta chỉ muốn tôi c.h.ế.t, rồi đường đường chính chính thừa kế toàn bộ tài sản."
"Hóa ra là vì... là vì chuẩn bị cho một đứa trẻ còn chưa mọc đủ lông đủ cánh khác."
"Anh nói xem, buồn cười biết mấy." Tôi càng cười thì cơn ho lại càng nổi lên, kéo theo đó là nước mắt cũng trào ra theo từng tiếng ho.
Tạ Hành Chu giơ tay ôm trọn tôi vào lòng, "Thiếu gia, em vẫn còn có tôi, còn có bà Phương." Thế nên, đừng vì những kẻ không đáng mà lãng phí cảm xúc của mình.
Bốn kẻ kia ở trong Đồn Cảnh sát c.ắ.n xé lẫn nhau, chẳng ai chịu thừa nhận hành vi bỏ t.h.u.ố.c mưu hại.
Thẩm Đình sau khi biết đứa trẻ trong bụng Trương Tuệ Linh không phải của mình thì càng hạ quyết tâm c.ắ.n c.h.ặ.t là do bà ta chủ mưu, dùng đứa trẻ để ép ông ta hạ độc mưu hại con trai mình nhằm dọn đường cho con trai bà ta.
Thẩm Gia Thụ cũng biết rõ ngọn ngành, Hứa Lâm tuy nhận tiền của cậu ta nhưng bọn họ chỉ phát sinh quan hệ bất chính chứ hoàn toàn không liên quan đến việc bỏ tiền thuê người hạ độc. Ngược lại chính Thẩm Gia Thụ đã dùng thân thể làm mồi nhử, quyến rũ và chỉ thị Hứa Lâm hạ độc. Chứng cứ rành rành ngay trước mắt, chỉ sau vài ngày vụ án đã được ấn định. Không vào trong cải tạo vài năm thì đừng mong có cửa bước ra.
Còn về đơn bãi nại, xin giảm nhẹ hình phạt?
Đừng nằm mơ nữa.
18.
[An An đáng thương quá, may mà có Tạ cẩu ở bên cạnh, mẹ ruột cũng ngầu muốn c.h.ế.t!]
[Tạ cẩu năm đó ở cô nhi viện tội nghiệp vô cùng, chính là bà Phương dẫn tiểu thiếu gia đến tặng quà, đúng là một ánh mắt vương vấn cả đời.]
[Tiểu thiếu gia chỉ một câu nói mà khiến bà Phương tài trợ cho cô nhi viện suốt từng ấy năm, Tạ cẩu mới có thể ăn uống lớn phổng phao khoẻ mạnh thế này, nếu không thì làm gì có bộ n.g.ự.c vạm vỡ cho tiểu thiếu gia nắn bóp chứ?]
[Tôi nói thật nè, Tạ Hành Chu đúng là âm thầm tính toán từ sớm, lúc huấn luyện ở nước ngoài vô tình gặp bà Phương, trong lúc cảm ơn còn lén lút hỏi bà Phương về sở thích của tiểu thiếu gia.]
[Cái này tôi biết nè! Bà Phương bảo: 'An An à, nó thể trạng không tốt, có lẽ là muốn một cơ thể khỏe mạnh chăng.' Giọng điệu thản nhiên nhẹ nhàng, nghe mà lòng người loạn cào cào, muốn tan xé tim gan.]
[Dù sao thì, bọn họ cũng đã gặp lại nhau rồi.]
[Này nhưng mà, tiểu thiếu gia hiện tại chưa có nhiều tình cảm với Tạ Hành Chu đâu nhỉ, ngoài việc thích bộ n.g.ự.c vạm vỡ ra thì cũng đâu đã thích Tạ cẩu đâu?]
[Hừm, có làm sao đâu chứ, ai mà không thích một chú ch.ó nhỏ cơ chứ? Rồi sẽ thích thôi mà.]
Đọc xong những dòng chữ hiển thị trên dải bình luận, tôi đột nhiên nhớ ra điều gì đó. Trong chiếc hộp gỗ ở phòng ngủ có chứa những báu vật thời thơ ấu của tôi.
Sau khi mở ra, nằm ngay trên cùng là từng lá thư với nét chữ nguệch ngoạc xiêu vẹo: [Chào cậu nha, An An, tôi là Cún Con, tôi rất thích cậu.]
Hồi còn nhỏ vì lý do sức khỏe nên tôi thường xuyên phải nằm viện, thời điểm đó điều tôi mong chờ nhất chính là nhận được thư của Cún Con.
Tại sao lại gọi là Cún Con?
Bởi vì khi chơi trò đóng vai ở cô nhi viện, Thẩm Dự An xinh xắn nhất đã trở thành hoàng t.ử. Công chúa, quốc vương, hoàng hậu, tướng quân đều đã bị người khác giành mất, cái đứa nhóc lấm lem như chiếc bánh bao bẩn thỉu đó liền khóc lóc ôm c.h.ặ.t lấy đùi tôi.
Bẩn quá đi mất. Tôi có chút tức giận, thế là tôi nở nụ cười xấu xa cúi đầu: "Chẳng còn vai nào nữa rồi, hay là... cậu làm chú Cún Con của tôi nhé?"
Đứa trẻ ngốc nghếch ngẩng đầu nhìn đến ngẩn ngơ, "Được."
Tôi bước nhanh vài bước xuống tầng. Quả nhiên ở ngay trong bếp, tôi đã nhìn thấy Tạ Hành Chu đang chăm chú trang trí chiếc bánh kem nhỏ cho mình.
Tôi nghiêng đầu nhìn anh thật lâu. Nhìn đến mức người nọ tự giác thay đổi đến bốn, năm tư thế đẹp đẽ ngầu lòi tại chỗ, tôi mới lướt ánh mắt mờ mịt ám ảnh qua khuôn n.g.ự.c anh, "Tạ Hành Chu, muốn sờ."
Không hề bực bội, không hề giận dỗi, những gì hiển hiện chỉ là sự mong chờ bấy lâu cùng niềm vui sướng đến phát điên.
"Thật sao?" Đôi mắt đen nhánh lập tức sáng rực lên, anh ở ngay trong bếp làm rách tung chiếc áo may ô bó sát màu đen, "Tới ngay đi!"
Hình như nhận ra bản thân hơi nôn nóng quá đà, anh lập tức ho nhẹ hai tiếng, "Mời thiếu gia tha hồ chơi đùa."
Ngốc đến mức đáng yêu.
Nhưng mà, nếu như cả đời này đều có một chú ch.ó nhỏ ngốc nghếch như vậy ở bên cạnh?
Xem ra cũng không tồi.
[Hết]
Mình giới thiệu một bộ truyện khác do nhà mình đã up lên web MonkeyD ạ:
XÉ CP CỦA TÔI, TÔI VỀ CHUNG ĐỘI VỚI ẢNH ĐẾ
Được hợp tác với Tần Hách Dã trong một bộ phim đam mỹ song nam chủ có nhiều cảnh quay vô cùng táo bạo.
Thế nhưng khi tuyên truyền phim, couple giữa anh ấy và nam thứ lại nổi như cồn, thậm chí chính chủ còn tự mình xé tan couple của chúng tôi.
Tôi liền nhắn tin than thở với người yêu qua mạng: [Đồng nghiệp phiền phức quá, đã xào CP với người khác rồi còn dẫn đầu cô lập em.]
Người yêu qua mạng kiên nhẫn an ủi: [Bảo bối đến đoàn phim của anh đi, anh với em đóng CP. Chúng ta biến buổi tuyên truyền phim thành buổi công khai tình cảm luôn ~!]
Tôi làm theo địa chỉ anh ấy gửi rồi tìm tới nơi. Vừa bước chân vào phòng trang điểm, Tần Hách Dã đã nhíu c.h.ặ.t mày: "Đạo diễn, ai cho cậu ta vào đây?"
Đúng lúc này, điện thoại nhận được một tấm ảnh: [Bảo bối ~! Đến nơi chưa? Anh đang ở trong phòng trang điểm rồi nè.]
Góc chụp trong tấm ảnh hoàn toàn trùng khớp với vị trí Tần Hách Dã đang ngồi.
Chương 1:
01.
Bởi vì bất ngờ nhận được thông báo từ đạo diễn là không cần đến tham gia buổi tuyên truyền quét lầu, tôi đành mang nguyên lớp trang điểm cùng tạo hình quay trở về căn nhà thuê.
Trên màn hình điện thoại vẫn đang phát sóng trực tiếp buổi quét lầu của đoàn phim.
Tần Hách Dã trước ống kính tỏ ra vô cùng dịu dàng, chu đáo. Vì người quá đông, lúc bước vào thang máy, anh ấy còn cố ý ôm Thời Vực vào lòng, thậm chí còn bá đạo lên tiếng: "Đừng áp sát quá, cậu ấy sẽ khó chịu."
Được Tần Hách Dã bảo vệ, Thời Vực ở trong lòng anh ấy đến một sợi tóc cũng không bị ai chạm tới.
Đối mặt với sự che chở của Tần Hách Dã, Thời Vực cũng khẽ kéo nhẹ cổ tay áo của anh ấy để giữ thăng bằng.
Dáng vẻ muốn chạm vào nhưng lại e ấp kéo giằng nhau ấy làm cho mọi người tại hiện trường gào hú thét lên một trận.
Dòng bình luận trên màn hình lại càng cuồn cuộn làm mới liên tục.
[Cái kiểu bảo vệ vợ này đỉnh quá! Ngọt c.h.ế.t mất thôi!!! Tôi chèo thuyền này chắc tay rồi! Trong phim Thời Vực muốn, ngoài đời Thời Vực có được!!!]
[Đang trong giai đoạn yêu đương mặn nồng mà, mọi người thông cảm chút đi, anh nhà làm sao lỡ để vợ mình chịu thiệt thòi cho được. Mặc kệ, tôi phải quay lại màn hình gấp!]
[Tổ tiên tích đức rồi, ngào đường này có pha thêm nước cũng đủ cho chúng ta đu cả trăm năm!]
[Mẹ ơi, tổ tiên nhà mình giàu nứt đố đổ tường rồi, thế này mà cũng để con nhìn thấy được. Yêu nhau rồi đúng không! Hai người họ chắc chắn đang yêu nhau!]
[Không yêu nhau tôi quyết không tin đâu, chẳng có ánh mắt nào là trong sáng cả.]
[Ai hiểu cảm giác này không, cái hành động kéo tay áo này của em vợ còn quyến rũ hơn cả cảnh hai người họ "động phòng" trước mặt tôi nữa á á á á!]
[Tôi chỉ là qua đường thôi mà mất đúng 0 giây để chèo thuyền này rồi.]
[Gia tài CP thế này đúng là làm người ta yên tâm mà. May quá là may, hôm nay cái kẻ hay tự thêm diễn biến kia không đến, ngọt c.h.ế.t tôi rồi á á á.]
[Thánh soi phát hiện ra điểm bất thường rồi nè, cái kẻ tự thêm diễn biến mà bạn nói có phải tên là WYB không?]
Tôi khẽ nhíu mày, quả nhiên rất nhanh sau đó đã có người gõ trực tiếp tên của tôi lên màn hình.
[Đừng ngại không dám gõ nữa, để tôi nói cho, Ôn Dữ Bạch, cậu đang núp màn hình xem đấy à? Không ngờ tới đúng không? Cho dù cậu có cố thêm bao nhiêu cảnh quay đi chăng nữa thì cái sự bạo hồng này cũng chẳng dính dáng gì đến cậu đâu!]
[Ngay từ đầu nam chính vốn dĩ đã định là Thời Vực rồi, đều do cái kẻ hay tự thêm cảnh này chen ngang một chân vào, A Dã nhà chúng ta đúng là gặp t.a.i n.ạ.n nghề nghiệp mà.]
[Nói thật lòng nhé, cậu ta diễn vai thụ đúng là x.úc p.hạ.m hai chữ "thâm tình", sến chuẩn không chịu nổi, gương mặt cũng rất nữ tính. Hơn nữa nghe nói ngoài đời cậu ta thích đàn ông thật đấy, nói thật thì tôi thích xem thể loại này, nhưng ngoài đời thực thì tôi nuốt không trôi.]
[Ở đâu thế? Bóc phốt cậu ta thích đàn ông ở đâu vậy? Tôi đã bảo rồi mà, phấn trang điểm trên mặt cậu ta còn dày hơn cả sao nữ nữa, thế mà một đống người cứ khen cậu ta thâm tình, chẳng biết có phải do cậu ta mua thủy quân không nữa.]
[Cũng may là cậu ta không đến, nếu không tôi còn chẳng buồn xem phát sóng trực tiếp.]
[Nghe nói là do anh nhà chúng ta cố ý yêu cầu đấy nhé, Lão Tần nhà chúng ta đúng là dũng cảm thật!]
[Nói nhảm, để cậu ta đến đây không phải là phá hỏng cuộc sống hạnh phúc bình yên của gia đình nhà chúng ta sao?]
Tôi thoát khỏi buổi phát sóng trực tiếp, trong lòng cảm thấy vô cùng phiền muộn. Tôi mở WeChat ra rồi gửi tin nhắn cho người yêu qua mạng của mình.
[Đồng nghiệp phiền phức quá, đã xào CP với người khác rồi còn dẫn đầu cô lập em.]
Tôi liên tục gửi cho anh ấy hơn chục cái biểu cảm uất ức.
Tôi nhìn bản thân ở trong gương chỉ mới làm xong tóc. Lần nào cũng vì diện mạo như thế này mà bị người khác hiểu lầm, thế nhưng tôi thật sự không hề trang điểm. Tôi sinh ra đã sở hữu làn da trắng nón, đường nét cũng thiên về vẻ xinh xắn giống con gái, đã vậy tôi lại thích để tóc dài, cho nên từ thời Đại học cho đến tận khi bước chân vào giới giải trí hiện tại, tôi vẫn luôn bị người ta bàn ra tán vào. Thế nhưng người yêu qua mạng A Nam của tôi thì không như vậy.
Có lẽ anh ấy đang bận nên phải nửa tiếng sau mới hồi đáp lại tôi: [Bảo bối đến đoàn phim của anh đi, anh với em đóng CP. Chúng ta biến buổi tuyên truyền phim thành buổi công khai tình cảm luôn ~!]
02.
Tôi và A Nam yêu nhau đã được ba năm, chưa từng gặp mặt đối phương, cũng chẳng hề biết diện mạo của nhau ra sao.
Cuộc gặp gỡ giữa tôi và anh ấy xuất phát từ một sự cố bất ngờ. Khi tôi mới tốt nghiệp ra trường đi làm, vì ngoại hình mà tôi đã bị mấy công ty giải trí từ chối. Mãi về sau không còn cách nào khác, tôi bắt đầu lướt tìm các thông tin tuyển dụng được đăng tải trên khắp các nền tảng mạng xã hội.
Có một ngày, tôi vốn định kết bạn với một vị đạo diễn để xin đi đóng vai quần chúng, kết quả là do gõ thừa mất một chữ cái nên đã vô tình dùng tài khoản phụ kết bạn WeChat với một người có tên là A Nam.
Tôi cứ ngỡ anh ấy chính là đạo diễn nên đã thao thao bất tuyệt gửi một tràng dài những cảm nhận của mình về một vai diễn quần chúng nhỏ bé, đến cả thông tin cá nhân cơ bản còn chưa kịp gửi đi mà bản thân cũng chẳng hề hay biết, lại vội vã đi tìm kiếm vai diễn mới.