Bốn mắt nhìn nhau, hắn không nói gì, chỉ ngẩn người, không chớp mắt lấy một lần mà nhìn ta thật lâu.

Lâu đến mức ta cảm thấy không được tự nhiên, phải lên tiếng nhắc nhở thì hắn mới hoàn hồn.

Khóe môi hắn khẽ cong lên, rồi lại như đang cố sức kiềm chế điều gì đó, vẻ mặt trong thoáng chốc trở về lạnh nhạt như lần đầu ta gặp hắn.

"Thẩm tiểu thư cũng ra ngắm đèn sao?"

Bùi Vân Khải không nhìn ta nữa, cất giọng thản nhiên.

"Phải, cảnh đêm đẹp nên ta ra ngoài đi dạo."

Trong lòng ta đang phiền muộn, chỉ muốn mau ch.óng hoàn thành nhiệm vụ kỳ quặc này rồi về đ.á.n.h một giấc, vì thế trong giọng nói vô thức mang theo vài phần mất kiên nhẫn.

"Ừm, quả thật rất đẹp."

Tiếng cười khẽ truyền xuống từ trên đỉnh đầu. Ta ngẩng đầu nhìn hắn. Khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, hắn lập tức thu lại ý cười.

"Đúng là người kỳ quặc."

Ta thầm lẩm bẩm trong lòng, cũng lười suy nghĩ sâu xa.

Bùi Vân Khải là đối tượng công lược của Tô Ly, đâu có liên quan gì đến ta.

"Đêm nay đẹp thế này, hai chúng ta lại gặp nhau ở đây cũng coi như có duyên. Chi bằng ta tặng túi thơm này cho tướng quân, mong cuộc sống sau này của tướng quân cũng rực rỡ như ánh đèn hôm nay."

Ta buồn ngủ đến mức mí mắt sắp dính vào nhau, thật sự không còn tâm trí làm theo từng bước để mà tặng túi thơm nữa, bèn tùy tiện tìm một lý do rồi nhét túi thơm vào lòng Bùi Vân Khải.

Bùi Vân Khải cũng thật kỳ lạ, hắn vậy mà lại nhận lấy chiếc túi thơm bị ta nhét qua một cách qua loa như thế.

"Đa tạ tấm lòng của cô nương. Ta cũng chúc mọi điều cô nương mong cầu đều thành hiện thực."

Hắn chắp tay hành lễ với ta, hàng mi rũ thấp nhưng không giấu nổi ý cười nơi khóe môi.

"Tặng bừa một chiếc túi thơm mà đã vui đến vậy rồi. Thật không hiểu Tô Ly công lược kiểu gì nữa."

Ta lắc đầu, gạt suy nghĩ sang một bên rồi tung tăng chạy về phủ.

Nhiệm vụ hoàn thành rồi, cuối cùng cũng có thể đi ngủ!

5

Về đến phủ, ta lười thay y phục, đá văng đôi giày rồi leo thẳng lên giường.

Vừa thoải mái chui vào trong chăn, lại chợt cảm thấy bên hông có vật gì đó cấn vào đau nhói.

Ta cúi đầu kiểm tra y phục, phát hiện bên hông mình có một khối ngọc bội bằng bạch ngọc.

Ngọc bội trong suốt ôn nhuận, phẩm chất cực tốt, nhìn qua cũng biết giá trị không hề thấp.

Ta vội ngồi dậy, cẩn thận cất ngọc bội đi, dự định ngày mai mang trả cho Bùi Vân Khải.

Ngọc bội quý giá như vậy, lỡ va đập hỏng hóc thì ta không đền nổi đâu.

Bộ y phục này tối nay ta mới thay, cũng chỉ mặc nó khi gặp Bùi Vân Khải.

Vậy nên ngọc bội này đương nhiên là của hắn rồi.

Có lẽ lúc ta tặng túi thơm đứng quá gần, không cẩn thận rơi lên người ta chăng?

6

Buổi sáng có mưa, giọt nước đọng trên mái hiên màu xanh xám, tí tách rơi xuống phiến đá xanh dưới đất.

Không hiểu vì sao hệ thống trong đầu lại im bặt.

Không giống như trước đây, ngày nào cũng sai khiến ta đi tìm Diệp Thế Kiệt.

Nhờ thế ta mới có chút thời gian rảnh, đứng dậy đi đến Bùi phủ.

Hộ vệ dẫn ta vào phủ. Phủ đệ rộng lớn như vậy, vậy mà không có lấy một nha hoàn hay tiểu tư.

Cả phủ yên tĩnh đến mức trầm lặng, nhưng trong sân lại trồng đầy hải đường, tạo nên cảm giác vô cùng không hợp.

Gió thổi qua mang theo hương thơm nhè nhẹ, cuối cùng cũng đem lại vài phần sức sống cho tòa phủ đệ này.

Bùi Vân Khải thích yên tĩnh, từ trước đến nay không cho hộ vệ đến gần viện của mình.

Hộ vệ chỉ dẫn ta đến viện bên cạnh rồi rời đi.

Ta một mình đi về phía viện của Bùi Vân Khải, đang định giơ tay gõ cửa thì nghe trong sân truyền ra một tràng cười sảng khoái:

"Sai rồi sai rồi, không phải như vậy. Không chỉ túi thơm, ta còn muốn cả túi tiền do nàng ấy tự tay thêu nữa."

Giọng nói trong trẻo vang dội, giống hệt một thiếu niên cưỡi ngựa hăng hái.

Ta giật giật khóe mắt.

Bảo sao Bùi Vân Khải không cho hạ nhân đến gần viện mình. Hóa ra trong viện này còn giấu một người!

Mang theo chút ngượng ngùng vì vô tình phát hiện bí mật của người khác, ta xoa xoa sống mũi, nhón chân chuẩn bị quay người rời đi.

Thì lại nghe hệ thống vang lên một tiếng ù.

[Đinh, phát hiện nhiệm vụ mới. Mời ký chủ trước đêm nay mang túi tiền đến chùa Thanh Hà giao cho Bùi Vân Khải.]

"... Lại nữa! Bùi Vân Khải này rốt cuộc có quan hệ gì với ta? Sao ngày nào hệ thống cũng bắt ta đưa cái này tặng cái kia cho hắn ta vậy?"

"Ta còn muốn một đôi giày... và một quyển thi họa."

Thiếu niên trong phòng tiếp tục lớn tiếng đưa ra yêu cầu.

[Đinh, mời ký chủ mang theo giày và thi họa...]

"..."

Ta trầm mặc.

Hay lắm, hóa ra hệ thống chính là tiểu bạch kiểm mà Bùi Vân Khải nuôi trong viện!

Ta không nhịn nổi nữa, một cước đá văng cánh cửa đang khép hờ.

"Bùi Vân Khải! Ngươi nuôi tiểu bạch kiểm để hành hạ ta đúng không!"

Ta xông vào trong phòng, nhìn trái nhìn phải, chuẩn bị lôi hệ thống ra rồi cho một trận quyền đ.ấ.m cước đá.

Nhưng... cách bày trí trong phòng đơn giản đến mức không thể giấu người.

Chỉ có Bùi Vân Khải đang ngồi trên giường, ánh mắt hắn đảo loạn, không dám nhìn ta, bộ dạng như vừa làm chuyện xấu bị bắt quả tang.

Không phải chứ, chuyện này hợp lý sao? Diêm Vương sống lạnh lùng lại có một mặt hoạt bát như thế này à?

Ta bị chấn động mạnh, chỉ cảm thấy hình tượng của Bùi Vân Khải đã vỡ tan tành.

"Ngươi... ngươi là hệ thống?"

Mãi một lúc lâu ta mới hoàn hồn, tìm lại được giọng nói của mình.

"Ừm, là ta."

Bùi Vân Khải cũng không khá hơn ta là bao, sắc mặt hắn trắng bệch, nhưng vành tai lại đỏ bừng, cúi đầu nhìn mặt đất, rất lâu sau mới trả lời câu hỏi của ta.