Lần này trở lại Kinh Đô, Lộc Nguyệt Ảnh không ở khách sạn nữa mà đi theo người nhà họ Lộc về biệt thự Lộc gia.
Biệt thự Lộc gia nằm trên sườn núi Cảnh Sơn ngay trung tâm thành phố.
Giữa chốn náo nhiệt tìm được sự tĩnh lặng, tránh xa bụi trần.
Linh khí cũng đặc biệt dồi dào.
Xe vừa mới đến cửa biệt thự, quản gia đã dẫn theo tất cả người hầu xếp hàng ngay ngắn chờ sẵn.
Lộc Nguyệt Ảnh vừa xuống xe, quản gia liền dẫn theo tất cả người hầu cúi người chào 90 độ, đồng thanh hô lớn:
“Cung nghênh đại tiểu thư về nhà!”
Trận thế này là Ôn Lan đặc biệt yêu cầu, bà muốn cho mọi người biết Lộc gia coi trọng đứa con gái thất lạc nhiều năm này đến mức nào, cũng muốn để Lộc Nguyệt Ảnh cảm nhận được sự trân trọng của người nhà.
Kết quả suýt chút nữa dọa cho hồn vía Lộc Nguyệt Ảnh bay mất, tai ù đi một lúc lâu mới hồi phục lại được.
“Uyển Uyển, ngồi máy bay mệt rồi phải không, mẹ đưa con đi xem phòng của con nhé.”
Ôn Lan vừa vào nhà liền nhiệt tình kéo tay Lộc Nguyệt Ảnh lên lầu.
Thực ra chỉ có hơn hai tiếng đồng hồ bay thôi, cũng không mệt lắm.
Nhưng Lộc Nguyệt Ảnh nhớ tới trước đây Lộc Giác từng nói với nàng, Ôn Lan từ nhỏ đã giữ lại căn phòng cho nàng nên nàng cũng có chút tò mò, liền ngoan ngoãn đi theo Ôn Lan lên lầu.
Không xem thì không biết, xem rồi mới thấy giật mình.
Biệt thự của Lộc gia tổng cộng có năm tầng, tầng một là phòng khách, nhà ăn và phòng bếp.
Tầng hai là phòng sách.
Tầng ba là phòng của Lộc Thịnh và Ôn Lan cùng với phòng thay đồ, phòng sưu tập, vân vân.
Tầng bốn là phòng của Lộc Giác và Lộc Du, còn có phòng tập gym, phòng giải trí, v.v.
Tầng năm thì chính là phòng của Lộc Nguyệt Ảnh và phòng thay đồ của nàng.
Phòng công chúa màu hồng hào nhoáng thì cũng thôi đi, Lộc Nguyệt Ảnh phần nào vẫn có thể thấu hiểu tâm lý của Ôn Lan với tư cách là một người mẹ.
Nhưng cái phòng thay đồ rộng gần ngàn mét vuông kia thì thực sự là hơi quá đáng một chút xíu.
“Uyển Uyển, căn này chính là phòng thay đồ của con, bên này là quần áo, mẹ vừa mới cho người thay mới rồi, các mẫu kinh điển và mẫu mới nhất của các thương hiệu lớn đều có đủ, đằng kia là giày dép và túi xách, còn đằng kia là trang sức đ-á quý, con xem còn thiếu cái gì mẹ sẽ mua thêm cho con.”
Ôn Lan vừa đến phòng thay đồ của Lộc Nguyệt Ảnh liền giống như được tiêm m-áu gà vậy, đặc biệt hưng phấn, nụ cười trên mặt chưa bao giờ tắt.
“Đúng rồi, mấy bộ trong tủ này là lễ phục mừng trở về mà chúng ta đặt riêng cho con, lát nữa con mặc thử xem, chọn lấy một bộ thích nhất để mặc vào ngày kia, những bộ còn lại thì làm lễ phục dự phòng.”
Vừa nói, bà vừa kéo một ngăn tủ bên tay ra.
Mười mấy bộ lễ phục cao cấp lung linh châu báu suýt chút nữa làm lóa mắt Lộc Nguyệt Ảnh.
“Oa!
Oa!
Oa! ~”
Lộc Linh vừa bước vào phòng thay đồ liền giống như ong rơi vào hũ mật vậy, nhìn nhìn chỗ này ngắm ngắm chỗ kia, hứng thú dâng cao.
“Ký chủ, mẹ Lộc thực sự rất có mắt nhìn nha!”
Sau khi nhìn thấy tủ quần áo đầy rẫy những bộ lễ phục cao cấp mà Ôn Lan chuẩn bị, Lộc Linh trong mắt toàn là những vì sao nhỏ, ngưỡng mộ không thôi.
Thực ra những bộ lễ phục này đều do Lộc Giác liên hệ với các nhà thiết kế để đặt làm riêng, Ôn Lan chủ yếu phụ trách xét duyệt thiết kế, ngay cả Lộc Du cũng giúp xem đi xem lại mấy lần mới sàng lọc ra mười mấy bộ mà họ cho là phù hợp nhất với Lộc Nguyệt Ảnh.
“Mẹ đã biết mà, bộ Tinh Nguyệt này hợp với con nhất!”
Lộc Nguyệt Ảnh mặc thử liên tục mười mấy bộ lễ phục, bộ nào Ôn Lan cũng thấy đẹp nhưng bộ Tinh Nguyệt này là kinh diễm nhất.
Chất liệu lụa tơ tằm màu xanh mực làm nền, phủ lên một lớp voan mỏng màu xanh lam sương mù, m-ông lung như ảo ảnh.
Kỹ thuật thêu thùa cực kỳ tinh xảo và phức tạp, cộng thêm những viên kim cương lấp lánh rực rỡ điểm xuyết lên đó, hoàn toàn mang khung cảnh bầu trời đêm duy mỹ đặt lên bộ lễ phục.
Điển nhã mà không mất đi vẻ nhu hòa.
Thần bí đi đôi với vẻ mê hoặc.
Chỉ nhìn qua một cái đã cho người ta cảm giác rất đắt tiền.
Tất nhiên giá của nó thực sự rất đắt, con số tám chữ số hàng chục triệu, đắt hơn mười mấy bộ khác cộng lại.
“Ký chủ, thật sự!
Đẹp nhất luôn!”
Lộc Linh cũng ở bên cạnh vỗ tay nhỏ khen hay.
“Chủ nhân, đẹp quá đẹp quá đi!”
Ngay cả Cát Tường dù vốn từ ít ỏi cũng không nhịn được mà hùa theo thổi phồng.
Bản thân Lộc Nguyệt Ảnh cũng thích bộ này nhất.
Ôn Lan lại giúp nàng phối thêm một đôi giày cao gót bạc lấp lánh kim cương, một chiếc túi xách bạc lấp lánh kim cương và một bộ trang sức kim cương vô cùng nặng nề.
Bất kỳ một món trang sức kim cương xa xỉ nào trong đó đều là phiên bản giới hạn duy nhất trên thế giới, cái giá chín chữ số hàng trăm triệu trở lên, còn xa hoa hơn cả bộ lễ phục cao cấp kia.
Dây chuyền, hoa tai, vòng tay, bên trên toàn là những viên kim cương thật hạt lớn, tỏa sáng lấp lánh dưới ánh đèn.
Nhìn Lộc Nguyệt Ảnh đã được trang bị đầy đủ từ đầu đến chân, lại xoay vài vòng, Ôn Lan lúc này mới mãn nguyện.
Năm đó bà vất vả lắm mới sinh được một cô con gái, ai ngờ mới đầy tháng đã mất tích một cách bí ẩn.
Nỗi nuối tiếc vì mười bảy năm thất lạc quá trình trưởng thành của con gái, vào khoảnh khắc này mới có chút bù đắp.
Lộc Nguyệt Ảnh thấy vành mắt Ôn Lan bỗng nhiên đỏ lên, bèn tiến lên trao cho bà một cái ôm không lời.
Không nói gì cả nhưng tất cả đều nằm trong sự im lặng ấy.
Ba ngày sau, bữa tiệc mừng trở về diễn ra vô cùng long trọng.
Bữa tiệc được tổ chức tại khách sạn Tư Uyển ở khu vực sầm uất của Kinh Đô.
Khách sạn Tư Uyển là công trình mà Lộc Thịnh đã tiêu tốn hàng tỷ đồng để xây dựng nhằm kỷ niệm con gái sau khi Lộc Uyển bị thất lạc năm đó.
Toàn bộ khách sạn giống như một tòa lâu đài cổ tích, lãng mạn và duy mỹ.
Trong khu vườn xung quanh khách sạn trồng đủ loại hoa tường vi các màu, khắp nơi đều là những chiếc xích đu và ghế bập bênh màu trắng tinh khôi.
Bước vào khách sạn Tư Uyển, ngay tại sảnh Tinh Không lối vào chính, đ-ập vào mắt chính là 365 chiếc đèn chùm kim cương treo cao thấp so le nhau trên đỉnh đầu.
Đứng dưới trần nhà đen kịt như màn đêm, nhìn những chiếc đèn chùm kim cương nhấp nháy tỏa sáng, giống như đang lạc bước trong dải ngân hà mênh m-ông.
Để tổ chức bữa tiệc mừng trở về cho Lộc Nguyệt Ảnh, trong suốt một tháng qua, khách sạn Tư Uyển ngoại trừ những đơn đã đặt trước ra thì đều đóng cửa hoàn toàn không tiếp khách.
Bố trí hiện trường, ánh sáng âm thanh, quy trình bữa tiệc, các món ăn trà bánh vân vân, người nhà họ Lộc đều tự mình lo liệu, ngay cả bản thảo dẫn chương trình của người dẫn chương trình, Ôn Lan cũng đích thân xem qua một lượt.
Lộc Du lại càng túc trực ở khách sạn hầu như mỗi ngày, thử món, thử nhạc, tổng duyệt hiện trường vân vân, suốt cả tháng trời không bước chân ra ngoài đi chơi.
Khiến đám bạn bè con nhà giàu ăn chơi lêu lổng của hắn tức đến mức đòi đoạn tuyệt quan hệ anh em với hắn.