Trong không gian linh tuyền, ngoài linh khí do linh tuyền sinh ra, sự nuôi dưỡng của phỉ thúy linh mạch, còn có sự gia trì của tụ linh trận tự nhiên do Tụ Linh Thảo hình thành, tu vi của mọi người đều tăng vọt, tốc độ tu luyện nhanh hơn nhiều so với trước đây khi họ ở yêu giới, nhân giới.

Tộc tinh linh được Lộc Linh phân công phụ trách trồng d.ư.ợ.c điền và linh điền, thấy vậy, các tộc khác cũng rục rịch, muốn tìm chút việc để làm.

Thế là, hồ tộc phụ trách quản lý ma thú, giao nhân phụ trách luyện chế bảo y, vu tộc phụ trách luyện đan…

Ngoài việc tu luyện hàng ngày, mỗi tộc còn tự nhận một nhiệm vụ mà mình sở trường.

“Chủ nhân, đây là chí bảo mà tộc tinh linh chúng tôi bảo vệ, nay xin dâng lên chủ nhân, cảm ơn chủ nhân đã cứu chúng tôi khỏi bể khổ.”

Lộc Nguyệt Ảnh vừa vào không gian linh tuyền, tộc tinh linh đã không thể chờ đợi mà xúm lại.

Bảy tinh linh xếp thành một hàng, tinh linh đứng đầu bưng một viên bảo châu phát sáng muốn dâng lên cho Lộc Nguyệt Ảnh.

“Quang Linh Châu?

Quang Linh Châu này có tác dụng gì?”

Lộc Nguyệt Ảnh nhận lấy bảo châu, trầm ngâm suy nghĩ.

Ở Huyễn Nguyệt Chi Thành của Hồn giới, lúc Đại Tế Tư lâm chung trong ngôi miếu đổ nát, ông đã để lại cho cô một viên Ám Linh Châu, nhưng Mộng Tinh Hà – đương kim Quỷ Vương – cũng không biết Ám Linh Châu này có tác dụng gì, cô liền tiện tay cất vào kho hệ thống.

Sau đó cô tiếp nhận truyền thừa của Hồn tộc chi vương, cũng không phát hiện thông tin gì về Ám Linh Châu, liền hoàn toàn quên khuấy đi.

Lúc này nhìn thấy Quang Linh Châu mới đột nhiên nhớ lại.

“Chủ nhân, dùng linh châu thuộc tính có xác suất cực lớn thức tỉnh linh căn tương ứng.

Ví dụ dùng Quang Linh Châu, rất có thể sẽ thức tỉnh Quang linh căn.

Nếu đã thức tỉnh linh căn rồi, sau khi dùng linh châu, linh căn có thể nâng cấp hoặc xảy ra biến dị, ví dụ đã thức tỉnh Thủy linh căn, dùng Thủy Linh Châu có thể nâng cấp thành thiên giai Thủy linh căn, cũng có thể biến dị thành Băng linh căn.”

Tinh linh cười tươi giải thích công dụng của linh châu cho cô, nói xong còn quay đầu nhìn về phía phỉ thúy linh mạch cách đó không xa rồi bổ sung thêm.

“Viên Quang Linh Châu mà tộc tinh linh chúng tôi bảo vệ qua các đời này, cũng giống như phỉ thúy của chủ nhân, cũng sở hữu linh mạch.

Nếu được nuôi dưỡng ở nơi linh khí dồi dào, mỗi ngày đều có thể sản sinh ra Quang Linh Châu thông thường.”

Nói tới đây, vẻ mặt của bảy tinh linh đều có chút đau buồn.

Nếu không phải vì viên Quang Linh Châu này quá đặc biệt, cũng sẽ không khiến những người tu luyện kia thèm khát, tộc tinh linh cũng sẽ không bị t.h.ả.m sát đến mức gần như diệt tộc.

Lộc Nguyệt Ảnh nghe vậy, kết hợp với vài thông tin nghe được ở buổi đấu giá tại quỷ thị, đại khái cũng đoán được tộc tinh linh đã phải chịu bao nhiêu đau khổ vì viên Quang Linh Châu này.

“Yên tâm đi, sau này các người cứ ở lại đây, sẽ không có ai làm hại các người nữa.”

Không thể đồng cảm hoàn toàn, nhưng điều Lộc Nguyệt Ảnh có thể làm là cung cấp cho họ một phương tịnh thổ, cho họ tài nguyên tu luyện, giúp họ nâng cao thực lực.

Họ cũng có thể chăm sóc d.ư.ợ.c điền, linh điền cho cô, tăng sản lượng d.ư.ợ.c thảo và linh thực, cũng coi như là đôi bên cùng có lợi.

Nói xong, Lộc Nguyệt Ảnh cúi đầu nhìn viên Quang Linh Châu trong tay, lập tức thấy hứng thú.

Linh châu linh mạch có thể sản sinh linh châu thông thường mỗi ngày, chẳng phải điều đó có nghĩa là nếu cô có thể có được linh châu linh mạch của các thuộc tính khác nhau thì muốn thức tỉnh linh căn gì là được linh căn đó sao?

Vậy chẳng phải còn nghịch thiên hơn cả nước linh tuyền sao?

Cô lấy Ám Linh Châu từ kho hệ thống ra đưa cho tinh linh kia:

“Cô xem viên Ám Linh Châu này có linh mạch không?”

Tinh linh cầm lấy Ám Linh Châu, quan sát kỹ lưỡng rồi gật đầu:

“Có ạ.”

Lộc Nguyệt Ảnh vui vẻ đặt hai linh châu linh mạch cạnh phỉ thúy linh mạch.

Thế là ngoài việc tìm kiếm Càn Đỉnh, cô lại có thêm một mục tiêu mới, đó là thu thập tất cả các loại linh châu linh mạch.

Sau khi bốn người Bành Sâm được đưa tới Đan Quế Đường ở Kinh Đô, Lộc Nhâm và Lộc Quý đã làm theo lời dặn của Lộc Nguyệt Ảnh, cho họ dùng Hồi Xuân Đan.

Vết thương của bốn người gần như hồi phục ngay lập tức, giống như chưa từng bị thương, thậm chí không để lại một vết sẹo nào.

Chỉ là thiên linh căn đã bị đào đi thì chung quy không thể khôi phục được nữa.

Họ đã ký một bản thỏa thuận với Thái Âm Lâu.

Sau khi trở về Ma Đô, bốn người Bành Sâm tuy đã rời khỏi Thiên Ban, toàn bộ chuyển sang Huyền Ban bắt đầu tu luyện lại từ đầu nhưng lại càng khắc khổ hơn trước.

Không chỉ để không phụ lòng người thân bạn bè, để một ngày nào đó tìm ra kẻ thủ ác báo thù cho mình, mà còn để tu luyện lại tới Trúc Cơ cảnh, trở thành người của Thái Âm Lâu, giành lấy cơ hội tái tạo thiên linh căn.

Dù họ không phải là những đứa trẻ mồ côi được nhận nuôi từ khắp nơi, không vướng bận gì, có thể toàn tâm toàn ý cống hiến cho Thái Âm Lâu, nhưng Lộc Nguyệt Ảnh vẫn cho họ một cơ hội.

Dù sao Thái Âm Lâu cũng cần liên tục phát triển lớn mạnh.

Chỉ là Lộc Nguyệt Ảnh không ngờ rằng, một hành động thiện tâm của mình lại giúp cô một việc lớn sau này, chứng thực câu nói “ở hiền gặp lành”.

Tất nhiên, đó đều là chuyện của sau này.

Nửa tháng sau, khi tu vi của Lộc Nguyệt Ảnh cuối cùng cũng đạt tới Nguyên Anh đại viên mãn, đang chuẩn bị uống Hóa Thần Đan, xung kích Hóa Thần cảnh thì Lộc Giác và Lộc Nhâm liên tiếp gọi điện tới.

Phía sau Thái Âm Lâu, gần chân núi Xà Sơn, trong Quỷ Mộc Kỳ Trận, nhóm Viên Na đang luyện tập cùng Quỷ Mộc.

Mấy ngày nay, mấy người lại điên cuồng mê mẩn luyện kiếm.

Hết lần này tới lần khác bị Quỷ Mộc né được chiêu kiếm, hết lần này tới lần khác thay đổi chiêu thức để đ-ánh bất ngờ.

Hết lần này tới lần khác bị Quỷ Mộc đ-ánh rơi kiếm trong tay, rồi lại hết lần này tới lần khác nhặt kiếm lên đ-âm về phía Quỷ Mộc.

Không hề chán nản.

Lộc Nguyệt Ảnh đứng một bên, khoanh tay trước ng-ực, nhìn bốn người trong Quỷ Mộc Kỳ Trận, chân thành nở một nụ cười an tâm.

Hai tiếng huấn luyện kết thúc, Viên Na mới phát hiện ra Lộc Nguyệt Ảnh vẫn luôn âm thầm quan chiến bên cạnh.

“Tiểu Ảnh, sao cậu lại chạy tới đây rồi?

Chẳng lẽ cậu lại thăng cấp rồi?”

Viên Na hào hứng chạy tới, mặt đầy phấn khích nói.

“Không có.

Kinh Đô bên đó xảy ra chuyện rồi.

Tuần này đã có mấy sinh viên liên tiếp bị đào mất thiên linh căn.

Nghe nói, tất cả đều là người từng tham gia đại thi toàn quốc các trường đại học.”

Lộc Nguyệt Ảnh thu lại nụ cười trên mặt, thản nhiên nói.

Thủ đoạn ra tay tàn nhẫn, coi mạng người như cỏ r-ác, m.ó.c t.i.m đào phổi này khiến cô không khỏi liên tưởng tới tổ chức buôn bán nội tạng người mà viện trưởng mẹ từng kể với cô.

Chương 94 - Hệ Thống Thần Hào: Ta Dùng Tiền Mua Cả Giới Tu Tiên - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia