Hoàng Bác Văn cau c.h.ặ.t mày:
“Bạn học Lộc có phát hiện gì mới sao?”
Lộc Nguyệt Ảnh lắc đầu, phủ nhận:
“Không có, chính vì không phát hiện gì nên cháu mới suy đoán như vậy, đối phương có lẽ đã phát hiện ra hành động của chúng ta nên mới án binh bất động.”
Hoàng Bác Văn mấy người lập tức rầu rĩ, nghĩ đi nghĩ lại, lực lượng cảnh sát có hạn, họ không thể phái người âm thầm bảo vệ 24/24 được, tạm thời cũng không có cách giải quyết tốt hơn, đành làm theo lời Lộc Nguyệt Ảnh, sau đó tĩnh quan kỳ biến.
Bên phía Diệp Thanh rất nhanh đã gửi thư mời đại thi tứ đại gia tộc cổ y giới cho năm người Lộc Nguyệt Ảnh, thời gian là một tuần sau, vừa vặn là một ngày sau đêm trăng tròn.
Mấy ngày nay Lộc Nguyệt Ảnh cũng không vội vàng xung kích Hóa Thần cảnh, vì cô thực sự bận không xuể.
Việc bố trí xây dựng bên tổng bộ Thái Âm Lâu, chọn địa điểm mở chi nhánh Thanh Hư Uyển, Bích Hoa Các cần vẽ bùa chú, linh bảo bán hết sạch cần lên hàng mới, đủ loại sự vụ khiến cô phân thân không kịp.
【Điểm danh hôm nay:
Nhận được tiền Hoa Hạ.
Đã điểm danh liên tiếp 151 ngày, điểm danh liên tiếp 365 ngày có thể nhận phần thưởng đặc biệt, mong ký chủ tiếp tục cố gắng!】
Đợi tới khi Lộc Nguyệt Ảnh khó khăn lắm mới dành được thời gian nghỉ ngơi, đã tới đêm trăng tròn quỷ thị mở cửa.
Cũng không biết ở Kinh Đô có thể vào quỷ thị hay không, nhưng nhớ tới ước hẹn một tháng với Hồn Nhạc, cô mang theo nhóm Viên Na dùng Hồn Lệnh tới Hồn tộc trước một chuyến.
Một tháng này, Hồn Nhạc đốc thúc mọi người trong Vương cung tu luyện, bản thân cũng không hề lơ là, mỗi hồn tộc đều có tiến bộ không nhỏ.
Lộc Nguyệt Ảnh mang nhóm Viên Na tới Hồn tộc chính là để nghiệm thu thành quả tu luyện của họ trong một tháng qua.
May mà chúng hồn đều không phụ kỳ vọng, tất cả đều thăng tiến không chỉ một đại cảnh giới.
Tất nhiên, điều này cũng gián tiếp cho thấy trước đây họ thực sự rất “nằm ườn", tu vi ngàn năm còn không bằng tu vi chỉ mới phục hồi linh khí vài tháng ở nhân giới của họ.
Nhưng không sao, bắt đầu nỗ lực lúc nào cũng chưa muộn, Lộc Nguyệt Ảnh có Thần Hào hệ thống trong tay, có thể đi đường tắt, dư dả tài nguyên tu luyện để nuôi dưỡng họ.
Tuy rằng cô nắm giữ Hồn Lệnh và Diễn Châu, những hồn tộc kia đều cung kính gọi cô là Tân Vương, nhưng Lộc Nguyệt Ảnh không thể tin tưởng toàn tâm toàn ý với họ như với người của Thái Âm Lâu.
Vì vậy hôm nay cô đặc biệt mang nhóm Viên Na tới, chính là định lập chủ bộc khế ước với tất cả hồn tộc trong Vương cung, tránh trường hợp sau này có hồn tộc mưu đồ bất chính, sinh tâm phản nghịch.
Có nhóm Viên Na đứng xem một bên, khi cô lập khế ước, không hồn tộc nào dám quấy rối, có sự kiềm chế của khế ước, cô mới có thể yên tâm giao việc chấn hưng Hồn tộc cho họ.
Tuy số lượng hồn tộc trong Vương cung không nhiều, cũng tiêu tốn không ít thời gian của Lộc Nguyệt Ảnh để lập khế ước.
Sau đó, về việc sắp xếp canh gác Vương cung, sắp xếp cấp phát tài nguyên tu luyện hàng tháng, kế hoạch phát triển thương mại của Huyễn Nguyệt Chi Thành, v.v., Lộc Nguyệt Ảnh lại thảo luận với Hồn Nhạc nửa ngày trời.
Lộc Nguyệt Ảnh còn để lại một số 《Luyện Dược Bảo Điển》, 《Luyện Khí Bảo Điển》, 《Phù Lục Bảo Điển》, 《Ngự Thú Bảo Điển》, 《Trận Pháp Bảo Điển》, 《Ngự Kiếm Thuật》, bảo Hồn Nhạc lập một Tàng Thư Các trong Vương cung, để mọi người sau này có thể dùng linh thạch đổi lấy tùy theo nhu cầu bản thân.
Hồn tộc xưa nay lấy linh thạch làm tiền tệ lưu thông, Lộc Nguyệt Ảnh liền tiếp tục sử dụng, không thay đổi, còn đưa cho Hồn Nhạc không ít linh thạch làm vốn khởi nghiệp.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa chuyện Hồn tộc, cô lại dùng Hồn Lệnh mang nhóm Viên Na trở về khách sạn Tư Uyển.
Đúng lúc chuông đồng hồ điểm 12 giờ đêm.
Ánh sáng mạnh bao trùm, năm người trong nháy mắt lại biến mất.
Trong chớp mắt đã tới vùng hoang dã, nhóm Lộc Nguyệt Ảnh thạo đường đi tới quỷ thị.
Mộng Tinh Hà đã đợi sẵn ở lối vào quỷ thị, anh vẫn đeo mặt nạ quỷ mặc y phục trắng, vừa nhìn thấy Lộc Nguyệt Ảnh liền cười rạng rỡ như ánh mặt trời, đôi mắt xanh biếc kia dường như chứa đựng cả sao trời đại hải.
“Cậu nhìn xem, cười thành như thế rồi, Tiểu Ảnh còn cứng miệng, rõ ràng là có tình ý!”
Viên Na kéo ống tay áo Dư Huy, thì thầm nhỏ giọng nói.
Dư Huy cưng chiều đưa tay xoa xoa đầu cô:
“Cẩn thận Tiểu Ảnh lại hỏi cậu khi nào mới kết Anh đấy.”
Viên Na lập tức tắc tịt, trừng mắt lườm Dư Huy một cái, “bạch bạch bạch” chạy tới phía Lâu Hân Di, hai người lén lút ghé tai thì thầm buôn chuyện.
“Mình trước kia nghe anh trai nói, cậu là người của cổ võ giới, vậy sao cậu lại chạy tới quỷ thị được?
Lúc quỷ thị không mở, cậu đều ở trong cổ võ giới à?
Cổ võ giới có dùng điện thoại được không?…”
Lộc Nguyệt Ảnh vừa nhìn thấy Mộng Tinh Hà, không hiểu sao lại có nhiều chuyện muốn nói với anh, lập tức hóa thân thành mười vạn câu hỏi vì sao hỏi không ngừng.
“Hôm nay có muốn dạo các quầy hàng không, nghe nói rất nhiều tiểu thương đều nhập hàng mới, đợi dạo xong tới quán trà anh lại kể tỉ mỉ cho em nghe.”
Mộng Tinh Hà tiện tay giúp cô vén lại mái tóc hơi rối, nhìn cô gật đầu đồng ý, liền trực tiếp nắm tay cô đi dạo các quầy hàng.
Hành động tự nhiên như thể đã từng làm qua hàng vạn lần vậy.
Nhìn Viên Na và Lâu Hân Di hai người theo sát phía sau, “đẩy thuyền" (cặp đôi) cực kỳ hăng say.
Ban đầu Lộc Nguyệt Ảnh dạo rất tùy tiện, sự chú ý gần như không để ở các quầy hàng, dạo như cưỡi ngựa xem hoa.
Dạo một lúc, cô mới chợt nhớ ra hai mục tiêu của mình, vội vàng thả Khôn Đỉnh ra, bảo Cát Tường dẫn Khôn Khôn đi dạo quỷ thị xem có thể tìm thấy Càn Đỉnh không.
Còn thả cả bảy tinh linh ra, định bảo họ đi tìm linh châu thuộc tính.
“Linh châu?”
Mộng Tinh Hà nghe nói về công dụng của linh châu, vô cùng kinh ngạc, lấy ra một viên Lôi Linh Châu đưa cho Lộc Nguyệt Ảnh:
“Cho em, đây là viên Lôi Linh Châu anh nhận được khi kế nhiệm Quỷ Vương.”
Lộc Nguyệt Ảnh chuyển tay đưa cho tinh linh, nhìn thấy không có linh mạch.
Nhưng cô vẫn vui vẻ cất Lôi Linh Châu vào kho hệ thống, dù sao cô vẫn chưa có Lôi linh căn, có viên Lôi Linh Châu này, dù sau này không tìm được Lôi linh châu linh mạch, cô cũng có thể sinh ra một chiếc Lôi linh căn.
Nghĩ vậy, cô lại tiện tay lấy ra một chiếc nhẫn chứa đồ mười mét khối, đưa cho Mộng Tinh Hà:
“Em không thích nợ người khác, chúng ta có qua có lại.”
Trong nhẫn chứa đồ đựng rất nhiều tài nguyên tu luyện, ngoài nhóm bốn người Viên Na và người nhà họ Lộc ra, đây là phần duy nhất.