Tôi đã miệt mài 'tán tỉnh' nam thần trường Bùi Yến trong game suốt một tháng trời vậy mà anh ta vẫn nhất quyết không chịu thêm WeChat của tôi.
Nhưng có một tin tốt là dường như anh ta cũng không bài xích tôi, thỉnh thoảng còn tặng tôi mấy bộ skin đắt tiền nữa.
Thích làm màu.
Tôi chắc chắn là anh ta đang làm màu.
Nhưng tôi chẳng hề sợ mấy kẻ thích diễn.
Mấy gã 'thích làm màu' mà tôi từng thích từ bé đến giờ, cộng lại chắc cũng đủ để xếp quanh sân vận động mấy vòng.
Có điều kiên nhẫn của tôi có hạn, nên tôi quyết định chặn đầu anh ta ngay dưới chân ký túc xá.
Định dùng chiêu 'ép buộc' để bắt anh ta phải nhả cái WeChat ra.
Ai ngờ dù đã chặn được người rồi, Bùi Yến vẫn cứ giữ cái điệu bộ làm màu như kiểu ai thiếu nợ anh ta năm triệu vậy.
Thấy tôi không chịu nhường đường, trong lúc đôi bên giằng co, anh ta liếc nhìn tôi một cái đầy thiếu kiên nhẫn rồi tiện tay mở một mã QR bảo tôi quét.
"Bớt làm phiền tôi lại."
2
Tôi mừng rỡ trong lòng, vừa cười lấy lòng gật đầu, tay vừa thoăn thoắt quét mã vừa nghe tiếng 'tít' một cái.
Bùi Yến đã cất điện thoại rồi hầm hầm bỏ đi.
Chà, sao còn ngại ngùng cơ chứ.
Tôi ngẫm nghĩ một lát: Có khi nào là do mình làm phiền, à không, là tán tỉnh lâu như vậy mà người ta vẫn chưa biết tôi là ai.
Thế nên tôi mới nghiêm túc viết dòng tin nhắn kết bạn: [Chào đàn anh, em là Kiều Lộc, nữ sinh cùng khoa với anh ạ.]
Thông báo kết bạn gần như được đồng ý ngay lập tức.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên.
Bóng lưng Bùi Yến dừng lại ở góc rẽ phía xa, tay anh ta đang lướt màn hình điện thoại xem gì đó.
Đấy thấy chưa, còn bảo không phải là đang diễn.
Miệng thì nói không muốn nhưng cơ thể thì trung thực đấy, chắc chắn là đang nôn nóng soi trang cá nhân của tôi rồi.
Tôi hí hửng bấm vào ảnh đại diện của Bùi Yến.
Một bức ảnh màu đen tuyền.
Đến vòng bạn bè của anh ta còn sạch sẽ hơn cả ảnh đại diện.
Ngoài một gạch ngang ra thì chẳng có gì cả.
Keo kiệt quá đi. Đã kết bạn rồi mà còn chặn tôi là ý gì cơ chứ?
Đúng là đồ làm màu, nhưng tôi chẳng hề nản chí.
Ai bảo tôi lại chỉ đổ gục trước cái nhan sắc này của anh ta làm chi.
Thực ra cũng có người tán tỉnh tôi đấy chứ, chỉ là tôi cứ thích cái kiểu làm màu này của anh ta thôi.
Hơn nữa cũng là vì anh ta đã khơi dậy sự hiếu thắng trong tôi.
Chờ đến khi tóm được anh ta, lúc đó tôi sẽ thế này thế nọ rồi lại thế kia, xoay anh ta như chong ch.óng.
Nhìn anh ta phục tùng dưới chân mình, đôi mắt đỏ hoe cầu xin tôi.
Chỉ mới tưởng tượng thôi là tôi đã thấy tràn đầy động lực rồi! Tôi nghêu ngao hát bài ca chiến thắng và đầy hy vọng vào ngày đó.
Nhưng kể từ khi kết bạn với tên Bùi Yến kia, anh ta vẫn giữ thái độ cao lãnh như thường lệ.
Mỗi ngày tôi đều đặt chuông báo thức lúc 8 giờ sáng, trưa và tối 12 giờ để nhắn tin hỏi thăm.
Chuẩn xác hơn cả gà gáy sáng.
Vậy mà đầu dây bên kia cứ im hơi lặng tiếng như đã c.h.ế.t từ lâu.
Tôi định bụng sẽ lại chặn đường anh ta lần nữa nhưng vừa hay lại vào kỳ nghỉ hè.
Mấy vị công t.ử nhà giàu như họ, từ lâu đã bay đi nghỉ dưỡng khắp nơi rồi.
Tôi muốn đến chặn người ta cũng chẳng có tiền mà đi, ngay cả nằm ườn ở nhà cũng bị bố mẹ nhìn ngứa mắt.
Bị tống khứ thẳng về quê ngoại tận hai tháng trời.
Tôi đành vừa giúp bà ngoại làm việc đồng áng vừa tiếp tục dốc sức tán tỉnh Bùi Yến trên mạng.
Dù sao thì cũng chẳng tốn xu nào.
3
Nhưng Bùi Yến cứ mãi chẳng đoái hoài gì đến tôi.
Tôi tự kiểm điểm lại bản thân.
Có khi nào là vì vệ tinh xung quanh anh ta quá nhiều, nên anh ta chẳng hề nhớ mặt đặt tên tôi không nhỉ?
Cũng may là tôi học ngành Marketing, đầu óc khá linh hoạt.
Tôi quyết định tận dụng các điều kiện sẵn có để thực hiện chiến lược tiếp thị khác biệt hóa.
Đánh mạnh vào phong cách đồng quê dân dã, chuyên thu hút kiểu người thành phố như anh ta.
Khi bẻ ngô, tôi gửi cho anh ta: [Anh đẹp trai khỏe thế, nếu có thể giúp em bẻ ngô thì tốt biết mấy, chắc chắn chỉ một ngày là thu hoạch xong cả mười mẫu đất.]
Đính kèm là bức ảnh chân dung tự chụp ở ruộng ngô, đã được chỉnh sửa kỹ lưỡng với góc nghiêng đầy tâm trạng.
Khi cắt cỏ heo, tôi lại nhắn: [Cám heo em nấu thơm lắm, muốn biết công thức thì nhắn số 1 nhé, người bình thường em không dạy đâu nha.]
Đính kèm là ảnh đàn heo đang chen chúc tranh ăn, còn tôi thì mồ hôi nhễ nhại vì làm việc, làn da được app chỉnh cho hồng hào trắng mịn.
Lúc cho gà ăn, tôi tiếp tục bồi thêm: [Anh có muốn ăn gà thả vườn không, em gửi con to nhất cho anh nhé? Nói đến gà... anh có thể cho em xem cơ bụng 6 múi của anh được không?]
Đính kèm là ảnh gà chạy đầy sân, còn tôi đang ôm một con gà làm vẻ mặt cute vô đối.
Phía bên kia...
Phía bên kia chẳng trả lời lấy một câu.
Khó tán thật, quá khó tán luôn.
Vậy mà anh ta vẫn có thể thờ ơ trước những bức ảnh chân thực đầy dụng ý nghệ thuật của tôi.
Cô bạn thân biết chuyện của tôi thì im lặng rất lâu, cuối cùng không nhịn nổi nữa, cô ấy mới buông lời chí mạng: "Cậu chắc là Bùi Yến có ý với cậu thật đấy à?
"Tớ thấy anh ta thậm chí còn chẳng thèm rep lấy một chữ, à không, một dấu chấm câu cũng không có luôn ấy..."
Tôi cười khẩy, bảo cô ấy đúng là đồ ngốc, chẳng hiểu gì về cái kiểu 'thích làm màu' này cả.
Liền dạy cho cô ấy một bài học miễn phí ngay: "Cậu biết Bùi Yến lạnh lùng thế nào không? Đường đường là hot boy trường A, làm sao dễ dàng bộc lộ nội tâm được?"
"Tớ nhắn tin bao nhiêu ngày nay mà anh ấy vẫn chưa chặn tớ, chứng tỏ anh ấy chỉ đang thử thách tớ thôi."
Cô bạn thân cạn lời, chỉ biết gửi lời chúc: [Cậu có tâm thế này thì làm gì cũng thành công thôi. Chúc cậu may mắn.]
Tôi vui vẻ nhận lời chúc.
Nhưng ngẫm lại, bạn thân nói cũng có lý.
Không dùng thêm chút chiêu trò thì có lẽ khó mà hạ gục được anh ta thật.
Thế là tôi thức đêm nghiên cứu Binh pháp Tôn Tử, học lỏm được vài chiêu.
Sau nhiều ngày kiên trì 'tán tỉnh' đúng giờ giấc, bỗng một ngày, tôi đột ngột dừng check-in, một chữ cũng không gửi nữa.
Một ngày trôi qua, im lìm. Hai ngày trôi qua, vẫn im lìm.
Ngày thứ ba, tôi vẫn tưởng mọi thứ chẳng có biến chuyển gì.
Không ngờ lúc đang thò tay vào ổ gà nhặt trứng, điện thoại bất ngờ rung lên một cái.
Tôi mở khóa màn hình, liếc nhìn qua.
Cái tài khoản vốn dĩ im ắng như 'trợ lý chuyển file' thường ngày ấy vậy mà lại gửi cho tôi một tin nhắn: [?]
?
Trong đầu tôi hiện lên một dấu hỏi to đùng.
Ngay sau đó là niềm vui sướng tột độ.
Đúng là gừng càng già càng cay.
Chiêu 'lạt mềm buộc c.h.ặ.t' này lại hiệu quả đến thế!
Đúng là một gã đàn ông nông cạn.